Chương 9
Khi đó
Cô Noelle Donnelly gần gũi Ellie hơn một chút thông qua các buổi học hằng tuần vào mùa Đông năm ấy. Không nhiều lắm nhưng có tiến triển, chủ yếu vì cô ấy là giáo viên giỏi thực sự, giúp Ellie đứng đầu tốp giỏi nhất lớp với điểm kiểm tra được dự đoán là A/A*. Cô cũng có nhiều cách khác để lấy lòng Ellie, như thường cho cô bé mấy món quà nho nhỏ kiểu đôi bông tai của Claires Accessories, son dưỡng môi vị trái cây hay một cây bút xinh xắn. “Dành cho học sinh giỏi nhất của cô,” cô hay nói thế. Nếu Ellie từ chối, cô sẽ gạt phăng bằng câu “Nào nào, em biết nhà cô ở Brent Cross[5] mà. Mấy thứ này không tốn kém gì đâu, thật đấy.”
Cô cũng luôn hỏi thăm về Theo sau khi gặp cậu bé chớp nhoáng tại nhà Ellie, khoảng buổi dạy thứ hai hoặc ba.
“Anh chàng đẹp trai của em sao rồi?” Cách cô hỏi dễ bị xem là giễu cợt nhưng chất giọng Ireland dễ thương lại khiến hầu hết những điều cô nói ra nghe vui tai và thú vị hơn.
“Cậu ấy ổn,” Ellie trả lời và cô Noelle đáp lại bằng nụ cười có chút lạnh nhạt, “Em gặp đúng người rồi đấy.”
Các kỳ thi GCSE đang đến gần. Lúc đó là tháng Ba và Ellie sẽ bắt đầu thi cử trong vài tuần nữa. Ellie đã quen căng não trong các buổi học chiều thứ Ba, giúp cô bé tiếp thu bài vở dễ dàng hơn. Hai cô trò học với nhịp độ rất nhanh nên Ellie ngay lập tức nhận ra tâm trạng cô Noelle có biến chuyển vào ngày thứ Ba đầu tiên của tháng Ba ấy.
“Buổi chiều tốt lành, cô gái trẻ,” cô nói rồi đặt chiếc túi xách lên bàn và mở ra. “Em khỏe không?”
“Em khỏe.”
“Tốt đấy, cô mừng khi nghe vậy. Em làm bài tập đến đâu rồi?”
Ellie đẩy vở bài tập đã làm xong về phía cô Noelle. Thông thường, cô Noelle sẽ đeo kính lên và chấm điểm tức thì. Nhưng hôm đó, cô chỉ nhịp nhịp ngón tay lên quyển vở một cách lơ đãng. “Giỏi lắm, cô bé,” cô nói.
Ellie liếc nhìn cô Noelle đầy thắc mắc, trong lòng chờ đợi giờ học bắt đầu. Nhưng không, cô Noelle tiếp tục nhìn quyển vở bài tập một cách vô hồn.
“Ellie này, chuyện tệ nhất từng xảy ra với em là gì?” Cuối cùng, cô Noelle lên tiếng, hướng ánh nhìn không cảm xúc về phía Ellie.
Ellie nhún vai.
“Không gì ư?” Cô Noelle hỏi thêm, “một việc gì đó giống như chú chuột hamster bị chết thì sao?”
“Em chưa từng nuôi hamster.”
“À, vậy thì việc không có hamster có thể là điều tệ nhất từng xảy đến với em?”
Ellie lại nhún vai, “Em chưa bao giờ muốn có nó cả.”
“Thế em muốn gì? Thứ mà em thực sự muốn có nhưng lại không được phép ấy?”
Ellie nghe thấy tiếng tivi trong bếp, tiếng mẹ hút bụi trên lầu, cả tiếng chị gái nói chuyện điện thoại nữa. Cả nhà cô bé đang sinh hoạt bình thường và chẳng ai phải chịu đựng cuộc nói chuyện kỳ cục về hamster với gia sư dạy toán cả.
“Không, chẳng có gì cả ạ. Em chỉ thích mấy thứ bình thường thôi, tiền bạc, quần áo này.”
“Em không thích nuôi chó à?”
“Cũng không thích lắm ạ.”
Cô Noelle thở dài và kéo vở bài tập của Ellie về phía mình. “Em là cô bé rất may mắn, thật sự đấy. Cô hy vọng em hiểu được mình may mắn cỡ nào.”
Ellie gật đầu.
“Tốt. Bởi vì khi tới tuổi cô bây giờ, em sẽ thấy bản thân mình muốn rất nhiều thứ. Em thấy mọi người xung quanh đều có được và em nghĩ chắc chắn sẽ tới lượt mình. Chắc chắn. Nhưng sau đó thì sao? Em thấy điều đó tan biến vào ánh hoàng hôn mà chẳng làm gì được. Hoàn toàn không làm được gì.”
Một khoảnh khắc im lặng nặng nề chậm chạp trôi qua rồi cô Noelle đẩy kính lên sống mũi, mở trang đầu tiên của vở bài tập Ellie và cất giọng: “Được rồi, xem học trò giỏi nhất của cô làm được gì trong tuần này nào.”
“Nói cô nghe nào Ellie, ước mơ của em là gì?”
Ellie rên rỉ thầm trong bụng. Hẳn là cô Noelle Donnelly đang có tâm trạng gì đây.
“Chỉ là thi GCSE thật tốt, rồi đậu chương trình A Level, sau đó đi học một trường đại học xịn.”
Cô Noelle tặc lưỡi và đảo mắt: “Cô gái trẻ này, em bị sao vậy? Lại còn bị trường đại học ám ảnh nữa chứ. Ôi, cái hồi cô thi đậu trường Trinity mới thật là ầm ĩ chứ! Cứ như là chuyện lớn lắm. Mẹ cô cứ oang oang kể với cả thế giới. Cô con gái duy nhất của bà đậu Trinity. Giờ nhìn cô xem, một trong số những người nghèo nhất mà cô biết cơ đấy.”
Ellie chỉ cười mà không biết nói gì.
“Không đâu, trên đời này còn nhiều thứ hơn là trường đại học, quý cô biết tuốt à. Không phải chỉ có bằng cấp, chứng chỉ đâu. Cô đã bỏ ngoài tai những lời khuyên đó. Và nhìn cô bây giờ đi, ngồi đây với em trong ngôi nhà ấm cúng của em, uống trà Earl Grey mẹ em pha, nhận khoản thù lao còm cõi để khai sáng cho em bằng kiến thức của cô. Sau đó, về nhà mà không có thứ gì.” Cô đột ngột quay ngoắt lại, nhìn xoáy vào Ellie. “Không có gì cả. Cô thề đấy.” Nói xong, cô thở dài, mỉm cười rồi lại đẩy kính mắt lên. Cô thôi nhìn Ellie và bài giảng bắt đầu.
Sau buổi học, Ellie xuống bếp tìm mẹ. “Mẹ ơi, con muốn nghỉ học thêm.”
Bà Laurel quay lại, nhìn cô bé đầy thắc mắc: “Ồ, sao thế con?”
Ellie nghĩ tới chuyện nói sự thật, rằng cô ấy làm con phát sợ, nói toàn mấy chuyện kỳ quái. Con không muốn ở một mình với cô ấy một tiếng mỗi tuần nữa. Giá mà Ellie nói hết ra được, biết đâu mẹ cô bé sẽ làm được điều gì đó và mọi chuyện đã khác đi. Nhưng Ellie không nói ra, có thể cô bé nghĩ mẹ sẽ nói thi cử tới nơi rồi mà nghỉ học thêm vì lý do đó thì thật ngớ ngẩn. Hoặc có thể, Ellie không muốn đẩy cô Noelle vào rắc rối, không muốn sự việc đi quá xa. Dù là với lý do gì đi nữa, cuối cùng Ellie nói: “Thật ra, con thấy học với cô Noelle thế là đủ. Cô ấy đưa con đủ đề luyện tập rồi, con cứ luyện tiếp thôi. Nghỉ học sẽ giúp mẹ tiết kiệm tiền.” Nói xong, Ellie mỉm cười với vẻ đắc thắng, đợi mẹ mình trả lời.
“Chà, chuyện này nghe hơi lạ một chút. Kỳ thi của con sắp đến rồi mà.”
“Đúng rồi mẹ, con nghĩ đã đến lúc con học các môn khác, như địa lý này. Con có thể học địa lý nhiều hơn.”
Dĩ nhiên là Ellie nói dối hoàn toàn, bởi cô bé đã dẫn đầu lớp trong toàn bộ môn học, có học thêm một giờ mỗi tuần cũng chẳng khác biệt gì. Dù vậy, Ellie vẫn nở nụ cười cầu tài chờ nghe quyết định của mẹ.
“Ừ thì tùy con, con tính sao cũng được.”
Ellie gật đầu một cách hồ hởi khi nghĩ đến chuyện sắp rũ bỏ được mớ từ ngữ nặng nề của cô Noelle, cả những mùi mẽ khó chịu toát ra từ mái tóc không gội và kiểu tâm trạng thất thường cùng mấy câu hỏi lạc đề cứ thử thách đầu óc cô bé.
“Con đã chắc chưa? Không phải tốn thêm tiền kể ra cũng tốt,” bà Laurel nói.
“Chính xác đó mẹ. Chắc chắn ạ.” Cảm giác giải thoát ngập tràn tâm trí Ellie.
Bà Laurel mở tủ lạnh, lấy ra một bình nước sốt thịt xay cà chua và nói, “Được rồi, mẹ sẽ gọi điện báo cô ấy vào ngày mai.”
“Tuyệt vời,” Ellie reo lên, cảm thấy một gánh nặng kỳ lạ, đáng ghét được nhấc đi. “Cảm ơn mẹ!”