Chương 11
Khi đó
“Mùa Hè này chúng ta làm gì nhỉ?”
Gối đầu trong lòng Ellie, Theo quay mặt nhìn bạn gái, mỉm cười nói, “Không gì cả, hãy không làm gì cả nhé!”
Ellie đặt sách xuống, đưa tay nghịch gò má của Theo. “Làm gì có chuyện đó. Tớ muốn làm mọi thứ, tất cả những gì không phải là ôn thi và học hành ấy. Tớ muốn chơi dù lượn. Tụi mình chơi trò đó nhé.”
Theo cười lớn, “Kế hoạch mùa Hè của cậu là đi chết à? Cậu kì cục thật đấy.”
Ellie đấm yêu vào má bạn trai. “Tớ không kì cục. Chỉ là tớ đã sẵn sàng để bay thôi.”
“Thật sự à?”
“Thật đấy. À, còn nữa, mẹ tớ bảo bọn mình có thể ở lại căn nhà ở Grammy vài ngày nếu muốn.”
Theo cười toét miệng. “Thật luôn hả? Chỉ hai đứa mình ấy à?”
“Thêm vài người bạn nữa cũng được.”
“Hoặc chỉ tụi mình thôi.” Theo gật gù nói với vẻ háo hức, tinh nghịch. Ellie cười lớn, “Ừ, cũng được.”
Cuộc nói chuyện diễn ra vào trưa thứ Bảy của tháng Năm, một tuần trước kỳ thi GCSE. Cả hai ở trong phòng ngủ của Ellie, nghỉ xả hơi giữa lúc ôn bài. Bên ngoài, mặt trời tỏa nắng. Mèo Teddy Bear nằm ườn bên cạnh bọn trẻ và bầu không khí ngập tràn phấn hoa lẫn niềm lạc quan. Mẹ Ellie lúc nào cũng so sánh tháng Năm với đêm thứ Sáu của mùa Hè, tức mọi thứ tốt lành đợi phía trước và những khoảng thời gian tươi sáng, rực rỡ đang mời gọi. Ellie có thể cảm nhận được tất cả đang chờ mình ở phía bên kia của đoạn đường hầm thi cử tối tăm. Cô bé mường tượng ra những đêm ấm áp và chuỗi ngày dài rong chơi, thẩm thấu phần nào sự nhẹ nhõm của việc không phải làm gì và không phải đến trường. Cô bé nghĩ về những chuyện mình có thể làm một khi thi xong, như đọc các quyển sách yêu thích, ăn uống dã ngoại, mua sắm hội chợ, du lịch, tiệc tùng… Những kế hoạch trong đầu làm Ellie choáng ngợp tới mức hụt hơi, bao tử sôi lên, còn trái tim nhảy múa.
“Tớ không đợi được,” cô bé nói như reo, “chỉ mong mấy chuyện thi cử này qua mau.”