Chương 12
Cảnh sát không phát hiện được gì sau vụ trộm ở nhà bà Laurel từ nhiều năm trước. Họ không tìm thấy dấu vân tay hay thay đổi gì ở bất cứ nơi nào trong nhà. Máy quay an ninh cũng được kiểm tra nhưng suốt hai giờ bà Laurel vắng nhà, không hề có ai giống Ellie (hay bất cứ cô bé nào) bị ghi hình lại. “Tên trộm” lấy đi một laptop cũ, một điện thoại cũ của ông Paul, ít tiền mặt nhét trong ngăn đồ lót của bà Laurel và một cặp giá nến bằng bạc theo phong cách Art Deco, món đồ vốn là quà cưới của vài người bạn cũ rất giàu. Món cuối cùng bị cuỗm đi là chiếc bánh mà Hanna đã nướng ngày hôm trước và đang để trên mặt bếp chờ đóng đá.
Kẻ trộm không hề đụng đến bất cứ món trang sức nào của bà Laurel, bao gồm nhẫn cưới và nhẫn đính hôn mà bà tháo ra từ ba tháng trước khi vụ trộm diễn ra và để hững hờ ngay trên một cái tủ trong phòng ngủ của bà. Chiếc máy tính Mac mới và có giá trị hơn hẳn chiếc laptop bị lấy đi cũng còn nguyên, tương tự là các thẻ tín dụng mà bà Laurel để sẵn trong ngăn kéo nhà bếp để tiện mang theo khi ra ngoài.
“Có thể chúng không đủ thời gian,” một cảnh sát lên tiếng, đó là người đến hiện trường sau mười phút tính từ lúc bà Laurel gọi điện báo. “Hoặc chúng trộm theo đặt hàng và biết sẽ bán được hàng cho ai.”
“Tôi thấy rất lạ,” Bà Laurel vòng tay ôm lấy thân mình, đáp lại. “Tôi cũng không biết nói sao nữa. Con gái tôi mất tích bốn năm về trước…” Bà vừa nói vừa ngước nhìn họ, ánh mắt vừa trực diện vừa kiên quyết. “Con bé là Ellie Mack. Các anh nhớ không?” Các viên cảnh sát nhìn nhau rồi quay lại bà Laurel.
“Tôi cảm thấy đó là con bé. Ngay khi vừa bước vào nhà, tôi đã cảm nhận được sự hiện diện của con gái tôi,” bà nói với vẻ không tỉnh táo và bất cần.
Các cảnh sát lại nhìn nhau trước khi đặt câu hỏi, “Có món đồ nào của cô bé bị mất hay không?”
Bà Laurel lắc đầu rồi nhún vai. “Chắc là không. Tôi đã vào phòng con bé, mọi thứ vẫn y nguyên.”
Tiếp đó là sự im lặng xen với tiếng bước chân đi qua đi lại của cảnh sát.
“Chúng tôi không thấy bất cứ ổ khóa hay cửa sổ nào bị vỡ. Làm sao trộm vào được nhà nhỉ?”
Bà Laurel chớp mắt chậm chạp. “Tôi không biết.”
“Có cửa sổ nào để mở không?”
“Không, à, tôi cũng không rõ.” Bà Laurel chưa hề nghĩ tới khả năng này.
“Bà còn chìa khóa dư nào không?”
“Không, không hề.”
“Chìa gửi bên nhà hàng xóm hay một người bạn chẳng hạn?”
“Không mà. Chỉ chúng tôi có chìa khóa thôi. Tôi, chồng tôi, các con tôi.”
Lời nói vừa tuột khỏi miệng là tim bà Laurel đập thình thịch, tay bà đẫm mồ hôi. “Ellie,” Bà thốt lên, “Ellie cũng có. Khi con bé mất tích, chìa khóa nằm trong ba lô của nó. Có lẽ nào…”
Cảnh sát nhìn chằm chằm vào bà chờ đợi.
“Có lẽ nào con bé quay lại? Biết đâu nó tuyệt vọng? Chỉ có vậy mới giải thích được vì sao những thứ mà chúng tôi không quan tâm lại bị trộm. Con bé biết tôi không ưa cặp giá nến đó. Hồi đó, tôi nói suốt ngày rằng sẽ mang chúng đến chương trình Antiques Roadshow[6] vì chúng có thể đáng giá cả một gia tài. Còn cái bánh nữa chứ!”
“Cái bánh nào?”
“Cái bánh chocolate trên bếp ấy. Con gái tôi làm nó. À, là đứa con gái khác. Trộm nào sẽ lấy một cái bánh kem chứ?”
“Trộm đói bụng chăng?”
“Không,” bà Laurel phản đối, càng củng cố nhanh chóng giả thuyết của mình. “Không. Chỉ có Ellie mới lấy, vì con bé mê bánh kem mà Hanna làm. Nó thích món đó…” Bà Laurel im bặt. Bà đã để suy đoán của mình tiến quá nhanh, làm cho những người tới giúp bà e ngại.
Rút cuộc, không người hàng xóm nào nhìn thấy điều gì bất thường, hầu hết họ không ở nhà khi vụ trộm xảy ra. Những thứ bị trộm biệt tăm. Thêm một ngõ cụt và thêm một hố sâu toác miệng trong cuộc đời bà Laurel.
Biết bao năm qua, bà luôn ở gần nhà để phòng khi Ellie quay về lần nữa. Cũng từng ấy năm bà hít thật sâu mỗi khi trở về nhà sau những chuyến ra ngoài ngắn ngủi hầu tìm kiếm mùi của con gái còn lưu lại. Chính trong những năm tháng ấy, dần dà bà mất hẳn mối liên kết với hai đứa con còn lại. Bà chẳng còn gì để cho chúng và chúng thì quá mệt mỏi với chuyện đợi chờ.
Cách đây ba năm, cuối cùng bà Laurel cũng từ bỏ niềm hy vọng Ellie sẽ quay về. Bà chấp nhận vụ trộm năm xưa không có gì đặc biệt và quyết định bắt đầu lại cuộc sống ở một nơi ở mới.
Ba năm trước, bà đã bước ra khỏi phòng ngủ của đứa con gái mất tích lần cuối. Tiếng khép cửa quá đỗi nhẹ nhàng nhưng cũng gần như giết chết bà.
Trong ba năm, bà cố gạt Ellie ra khỏi tâm trí. Bà trói mình vào thời gian biểu mới, bó buộc thật chặt. Bà nén sự điên cuồng vào trong, không chia sẻ với một ai.
Nhưng giờ đây, cơn điên cuồng đó quay lại.
Bà lên xe gần đồn cảnh sát, khi chuẩn bị quay đầu, bà dừng lại trong phút chốc, cố dằn cảm xúc điên loạn ấy vào lòng càng sâu càng tốt.
Nhưng bà chợt nghĩ đến cảnh xương cốt con gái đang được những người xa lạ đeo bao tay cao su thu nhặt vào túi đựng xác. Thế là cơn điên cuồng bộc phát, tích tụ trong tiếng động cơ xe gầm rú đáng sợ. Hai tay bà đấm liên hồi vào vô-lăng, hết lần này tới lần khác.
Đúng lúc đó, bà nhìn thấy ông Paul băng qua đường về phía xe của ông ấy. Nỗi u uất phủ kín khuôn mặt, còn bờ vai trĩu nặng. Bà thấy ông ấy nhìn bà, thấy được ông ấy sốc thế nào khi nhận ra cơn cuồng nộ nơi bà. Ngay khi ông đổi hướng bước về phía bà, bà sang số và phóng vút đi.