Chương 13
Khi đó
Ellie chẳng nghĩ ngợi gì nhiều về cô Noelle Donnelly sau khi hai người học xong buổi cuối.
Bà Laurel kể là cô Noelle “hơi khó chịu” khi hay tin và phàn nàn nếu biết trước chỉ dạy ngắn hạn như vậy thì cô đã không nhận lời, rằng giờ đây cô có khoảng thời gian trống không biết làm gì và việc dạy Ellie học chưa hoàn tất… Nghe vậy, Ellie nói mình cảm thấy không vui nhưng mẹ cô bé gạt phắt. “Không sao đâu con. Mẹ nghĩ cô ấy thuộc típ người dễ bị phật lòng. Cô ấy sẽ ổn thôi. Vả lại sắp thi đến nơi rồi, cô ấy sẽ tìm được học sinh lấp vào khung giờ đó. Sẽ có vài phụ huynh lo lắng chộp lấy cô ấy vào phút chót.”
Ellie tin lời mẹ và cuối cùng đã xóa cô Noelle ra khỏi đầu hoàn toàn, nhất là khi cô bé còn nhiều việc để lo lắng.
Những việc làm Ellie bận tâm ngày càng nhiều, đến mức chúng khiến cô bé phải mất một lúc mới nhận ra cô Noelle Donnelly khi tình cờ thấy gia sư cũ trên đường vào sáng thứ Năm ấy, vào khoảng nửa đầu tháng Năm. Lúc đó, Ellie đang trên đường đến thư viện. Chị gái cô bé có bạn đến chơi, mà người bạn này có kiểu cười cực kỳ ồn ào, hết sức phiền phức. Ellie cần một không gian yên tĩnh và cũng cần một quyển sách về trại tế bần thế kỷ mười chín nữa.
Cô bé có thể phàn nàn chuyện người bạn cười đùa to tiếng của chị mình vì đã có mặt không đúng lúc. Tuy nhiên, Ellie không thực sự muốn làm thế bởi đổ lỗi qua lại nhiều lúc ngốn rất nhiều sức lực. Cái trò hại não đó còn sản sinh ra vô số hậu quả lặt vặt, mỗi hậu quả lại nảy ra cả triệu cửa ngõ. Chỉ cần vô ý chọn nhầm một cửa ngõ nào đó, bạn sẽ bị cuốn vào một hành trình không có đường quay lại.
Khuôn mặt cô Noelle tạo thành một nụ cười phức tạp khi cô nhìn thấy Ellie. Trong khi đó, Ellie lục tung não bộ trong một phần tỉ của giây và nhớ ra người đối diện để kịp cười đáp lại.
“Chà, học sinh giỏi nhất của tôi!” Cô Noelle mở lời.
“Chào cô!”
“Em sao rồi?”
“Dạ, tốt lắm. Môn toán thực sự rất ổn.”
“À, chuyện đó quan trọng đấy.” Cô Noelle mặc một chiếc áo khoác kaki chống thấm màu xanh dù dự báo thời tiết nói hôm đó trời ấm và khô. Mái tóc đỏ của cô được buộc ngược ra sau bằng mấy chiếc kẹp đồi mồi. Chân cô đi đôi giày thể thao màu đen rẻ tiền, trên vai là chiếc túi canvas màu kem. Cô hỏi tiếp, “Em đã sẵn sàng cho ngày trọng đại chưa?”
Ellie nói chắc như đinh đóng cột, “Hoàn toàn sẵn sàng ạ.” Cô bé không muốn tạo cơ hội cho cô Noelle mỉa mai mình vì đã ngừng học thêm.
“Thứ Ba này thi phải không?”
“Đúng ạ, lúc mười giờ sáng. Môn thứ hai là vào tuần sau.”
Cô Noelle gật đầu, mắt không hề rời mắt Ellie. Cô nói, “Em biết không, cô đang sử dụng một tài liệu ôn tập mà các học sinh khác đều khen là cực kỳ có ích. Cô nghe tin hành lang là kỳ thi năm nay có nhiều điểm lắt léo lắm đó. Em có muốn lấy một bản photo tài liệu đó không?”
“KHÔNG. KHÔNG. EM KHÔNG CẦN TÀI LIỆU CỦA CÔ,” Ellie gào thét trong đầu nhưng Ellie-phiên-bản-lo-lắng-đủ-thứ lại nói ngược lại. Cô nàng Ellie thứ hai đang tha thiết muốn chơi dù lượn và làm chuyện người lớn vào mùa Hè này. Tối nay, cô nàng này còn muốn ăn pizza và sáng mai đi gặp bạn trai. Thế nên, cô ta thẽ thọt, “Dạ, có chứ. Tài liệu đó chắc sẽ có ích.”
“Vậy để cô xem nào,” cô Noelle vừa nói vừa chạm đầu ngón trỏ vào môi mình. “Chiều nay, cô có việc gần nhà em nên có thể ghé qua.”
“Như thế thì hay quá ạ,” Ellie nói.
“Hoặc là có cách này tốt hơn,” cô Noelle nhìn đồng hồ rồi ngoái lại đằng sau trong chốc lát. “Cô ở ngay đây, chính xác là cách đây bốn căn nhà thôi. Em ghé qua bây giờ luôn nhé, chỉ tốn khoảng mười giây thôi,” cô chỉ tay vào con đường rẽ.
Sáng thứ Năm đó khá là đông đúc. Người ta đi lướt qua hai bên họ. Sau này, Ellie nghĩ lại những người đó liệu có ai để ý chút nào tới một cô bé đeo ba lô, mặc áo thun đen và quần jean đứng nói chuyện với một phụ nữ mặc áo khoác chống thấm bằng kaki, vai đeo túi xách màu kem? Ellie hình dung chương trình Crimewatch sẽ tái hiện cảnh này như thế nào, ai sẽ vào vai cô bé? Chắc là Hanna. Hồi đó, hai chị em cao xấp xỉ nhau. Đóng vai cô Noelle có thể là một nữ cảnh sát khoác lên người chiếc áo màu xanh lá xấu xí.
Người dẫn chương trình Nick Robinson của Crimewatch sẽ nheo mắt nhìn máy quay, đặt câu hỏi cho khán giả, “Quí vị có ở đó vào sáng thứ Năm ngày 26 tháng Năm hay không? Có ai thấy một phụ nữ trung niên tóc đỏ nói chuyện với Ellie Mack không? Họ đứng bên ngoài cửa hàng từ thiện của Hội Chữ thập đỏ trên đường Stroud Green. Lúc đó tầm mười giờ bốn mươi lăm phút sáng. Có thể các bạn còn nhớ về thời tiết, London hôm ấy có một cơn bão điện. Có ai nhìn thấy người phụ nữ mặc áo khoác xanh lá đi cùng Ellie Mack về phía đường Harlow?” Màn hình tiếp đó chuyển sang cảnh quay từ camera an ninh cho thấy Ellie và cô Noelle cùng nhau đi lên đường Stroud Green. Với góc quay đó, trông Ellie bé tí hon và yếu ớt, rẽ ở góc đường và bước về phía số phận của mình như một đứa cực kỳ ngốc nghếch. Nick lại lên tiếng, “Làm ơn báo cho chúng tôi nếu bạn sực nhớ điều gì về buổi sáng hôm ấy hoặc bạn từng nhìn thấy Ellie Mack trên đường Harlow. Chúng tôi mong chờ cuộc gọi của các bạn.”
Nhưng chẳng ai thấy Ellie sáng ấy. Không ai lưu giữ chút ký ức nào về cô bé nói chuyện với người phụ nữ tóc đỏ. Cũng không ai nhìn thấy hai người đi về hướng đường Harlow. Không ai nhìn thấy Noelle Donnelly mở khóa một căn nhà nhỏ nhếch nhác có cây anh đào đang nở hoa bên ngoài rồi quay lại bảo Ellie: “Nào, tới đây, vào đi em.” Không ai nhìn thấy Ellie bước qua cửa. Lại càng không ai nghe thấy tiếng cửa đóng sau lưng cô bé.