Chương 14
Ông Paul và bà Laurel chôn cất những gì còn lại của con gái vào buổi chiều nắng cuối một “mùa Hè Ấn Độ[7]” lười nhác. Ellie của họ chỉ còn lại các mẩu xương đùi, xương ống chân và hầu hết phần sọ.
Báo cáo pháp y cho biết con gái họ bị xe cán qua người. Thi thể vụn vỡ của cô bé bị kéo vào sâu trong rừng, chôn sơ sài bên dưới một ngôi mộ nông. Sau đó, thú hoang tha các mảnh xương đi khắp nơi trong rừng. Cảnh sát đã thả chó lùng sục quanh đó nhiều ngày liền nhưng họ không tìm thấy gì thêm.
Cảnh sát cũng rà soát sổ ghi ghép của garage địa phương để tìm những chiếc xe đem sửa có hư hại tương ứng với việc tông trúng người.
Họ phát tờ rơi tới các khu vực xung quanh, hỏi han xem có ai nhớ ra một cô bé xin đi nhờ xe, một hành khách trên xe buýt, một cô gái trẻ đeo ba lô màu xanh nước biển nào hay không. Họ cũng tìm hiểu liệu có chủ nhà nghỉ hay chủ nhà nào cho cô bé ở trọ không, liệu có ai tình cờ bắt gặp cô bé ngủ bờ ngủ bụi hay không? Họ chìa ra tấm hình cô bé mười lăm tuổi và hình ảnh người phụ nữ hai mươi lăm tuổi do máy tính tạo nên, hỏi xem có ai nhận ra khuôn mặt này không. Ảnh chụp cặp giá nến của bà Laurel cũng được lan truyền kèm theo các câu hỏi: có ai rao bán chúng không, có ai thấy chúng hoặc mua chúng hay không. Nhưng chẳng có chút manh mối nào. Không ai từng nhìn thấy thứ gì, không ai biết chút gì. Sau mười hai tuần mò mẫm tích cực, vụ việc lại bế tắc.
Giờ thì Ellie Mack đã chết. Niềm hy vọng cô bé còn sống đã tắt. Bà Laurel cô quạnh. Gia đình bà tan vỡ. Chẳng còn gì, thật sự chẳng còn gì.
Cho tới cái ngày bà Laurel gặp ông Floyd - một tháng sau đám tang của Ellie.