Chương 18
Bà Laurel và ông Floyd có cuộc hẹn thứ hai vào ngay thứ Ba tuần sau đó. Lần này họ ghé một nhà hàng Eritrea gần nhà ông Floyd. Bà Laurel rất muốn ăn thử ở đây nhưng hồi đó ông Paul không khi nào đồng ý, bởi nhà hàng này chỉ được đánh giá ba sao về mặt vệ sinh.
Ông Floyd ăn mặc đời thường hơn, với áo thun polo màu lục sẫm đi cùng quần jean, bên ngoài là một áo khoác màu đen. Bà Laurel mặc một chiếc áo khoác linen không tay bên ngoài áo kiểu màu trắng, quần ống nhỏ màu đen đi kèm bốt đen. Tóc bà buộc lên. Trông bà giống như một ma sơ hợp mốt. Mãi cho tới khi gặp ông Floyd, bà mới nhận ra tất cả quần áo của mình sao mà khô cứng, giống quần áo tu hành đến thế.
“Trông cô tuyệt quá đi,” ông ta khen ngợi, rõ ràng không hề nhận ra những dấu hiệu không hài lòng về chính mình của bà. “Cô sành điệu thật đấy, còn tôi cảm thấy mình cứ như kẻ vô công rồi nghề ấy.’’
“Trông anh cuốn hút đấy chứ. Lúc nào anh cũng cuốn hút cả,” bà vừa nói vừa ngồi xuống ghế, không khỏi ngạc nhiên về cảm giác thoải mái của bản thân. Không còn chút vết tích nào của những hồi hộp đã giăng mắc cuộc hẹn hò đầu tiên của họ hồi tuần trước. Nhà hàng xoàng xĩnh và đèn sáng quá song bà Laurel chẳng còn e ngại về ngoại hình lẫn nỗi lo lắng trông bà có già hay không.
Bà chăm chú nhìn đôi bàn tay của ông Floyd khi chúng chuyển động. Bà muốn tóm lấy chúng giữa không trung, nắm chặt rồi giữ chúng trên mặt mình. Bà bị cuốn theo những cử động đầu của ông ta, ngắm kỹ càng chùm nếp nhăn quanh mắt ông ta, thỉnh thoảng lại liếc nhìn túm lông ngực lấp ló bên trong chiếc áo thun không cài nút trên cùng. Bà thèm khát làm tình với ông ta và ý nghĩ này làm bà hoảng hốt trong câm lặng mất một lúc.
“Laurel, cô ổn chứ?” Ông ta nhận ra vẻ ngượng nghịu của bà.
“Chúa ơi, tôi vẫn ổn mà,” bà cười trả lời. Có vẻ ông ta tin lời bà và cuộc trò chuyện tiếp tục.
Ông Floyd nói chuyện thân mật với người phục vụ bàn. Người này tỏ ra biết rõ về ông ta và đem ra nhiều món ăn tặng thêm hoặc món mới để nếm thử.
“Anh biết không,” bà nói trong lúc bẻ một mẩu bánh mì thả vào món thịt cừu hầm, “chồng cũ của tôi không chịu đưa tôi đến nhà hàng này vì nó bị đánh giá thấp về mặt vệ sinh.” Trong một thoáng bà bỗng thấy tệ khi hạ thấp Paul, vẽ ra trước mặt một người lạ bức chân dung hạn hẹp về chồng cũ trong khi ông còn nhiều điều hay ho khác.
“À, chuyện vệ sinh… Tôi chưa bao giờ bị đau bụng sau khi ăn ở đây về, mà tôi ăn ở đây nhiều năm rồi. Mấy người trong nhà hàng này biết họ phải làm gì.”
“Anh sống gần đây bao lâu rồi?”
“Ái chà, cả đời ấy chứ. Hồi cha mẹ tôi quay về Mỹ, họ cho tôi chút tiền, bảo tôi tìm nơi nào nhếch nhác cũng được nhưng phải ở trung tâm. Tôi tìm được căn nhà đang ở, toàn kiểu nhà không chia phòng rõ rệt, kinh tởm lắm. Cách người ta sống mới ghê chứ, nào là chuột chết, nhà vệ sinh nghẹt, phân dính trên tường,” ông ta rùng mình. “Nhưng đó là quyết định sáng suốt nhất của tôi. Cô không biết được bây giờ chỗ đó đáng giá thế nào đâu.”
Chuyện này thì bà Laurel biết, bởi bà mới bán căn nhà của mình trên phố Stroud Green vài năm trước. “Anh có bao giờ nghĩ đến chuyện quay lại Mỹ không?” bà hỏi tiếp.
Ông Floyd đáp lại bằng cái lắc đầu. “Không bao giờ. Nơi đó với tôi chưa bao giờ là nhà. Chỉ khi tới đây tôi mới hiểu thế nào là nhà.”
“Cha mẹ anh thì sao? Họ còn sống chứ?”
“Còn, sống khỏe là đằng khác. Họ lên chức cha mẹ khi còn trẻ nên giờ vẫn hoạt bát, nhanh nhẹn lắm. Cô thì sao? Cha mẹ cô còn sống với cô không?” ông ta hỏi lại.
Bà Laurel lắc đầu: “Cha tôi qua đời khi tôi hai mươi sáu tuổi. Mẹ tôi đang sống trong viện dưỡng lão. Bà yếu lắm rồi, tôi sợ là bà không trụ nổi tới năm sau.”
Bà mỉm cười kể tiếp, “Thật ra hôm Chủ nhật vừa rồi, chính bà ấy bảo tôi gọi cho anh đấy. Bà ấy hầu như không nói được nữa, mỗi lần nói một câu mất rất nhiều thời gian. Thường thì bà ấy chỉ muốn nói về chuyện được chết. Nhưng chính bà ấy bảo tôi gọi cho anh. Bà bảo thật tuyệt vời khi tôi gặp được anh. Bà ấy đặt điện thoại vào tay tôi, đúng nghĩa đen luôn đấy. Đó là việc…” bà Laurel nhìn xuống đùi, “…mang tình mẫu tử nhiều nhất mà bà ấy làm cho tôi trong cả mười năm qua, cũng là việc giống người thường nhất mà bà làm trong nhiều tháng qua. Tôi thật sự cảm động.”
Ông Floyd đưa tay qua bàn, đặt tay mình lên tay bà, đôi mắt đẹp màu xám nhìn sâu vào mắt người đối diện. Ông nói, “Cầu Chúa phù hộ cho người mẹ tuyệt vời của cô.”
Bà Laurel đan các ngón tay của mình vào tay ông ta rồi nhẹ nhàng siết lại. Cách chạm tay của ông ta vừa dịu dàng vừa vững chãi, vừa gợi tình vừa tử tế, làm sống lại trong bà tất cả cảm xúc tưởng đâu không bao giờ trở lại nữa - những cảm xúc mà bà từng xem là quan trọng nhất. Ông Floyd di chuyển hai ngón tay cái lên cổ tay bà Laurel, nhích dần qua mạch cổ tay rồi di lên xuống phần má trong của cánh tay. Về phần mình, bà nhổ nhổ túm lông mềm ở cổ tay ông ta và dúi luôn hai bàn tay vào sâu trong phần tay áo bằng len mềm. Hai người ôm lấy khuỷu tay của nhau một lúc lâu với cảm xúc dâng trào trước khi từ từ buông nhau ra và gọi tính tiền.
Nhà của ông Floyd giống hệt kiểu nhà cũ của bà và chỉ cách nơi bà từng sống ba con đường.
Nhà ông ta theo kiểu nhà song lập thời Victoria với phần đầu hồi kiểu Hà Lan và một ban công nhỏ ở phía trước. Đường dẫn vào cửa trước được lát đá với bộ cửa kính hai bên và cửa sổ hình bán nguyệt lắp kính phía trên. Có một khoảnh đất vuông nhỏ ở mảnh vườn phía trước, được dọn tỉa gọn gàng và hai thùng rác di động cạnh lối đi. Ngay cả trước khi ông Floyd tra chìa khóa vào cửa trước, bà Laurel đã đoán được bên trong ngôi nhà trông thế nào bởi nó được bài trí giống hệt nhà cũ của bà.
Quả như bà đoán, phần tiền sảnh lát đá dẫn thẳng vào một bậc thang, với phần lan can được chốt bằng vòng xoáy ốc lớn. Tiếp đó là một bậc gỗ dẫn xuống căn bếp lớn thông thoáng. Bên trái lối vào là một căn phòng đầy sách, trong phòng có một chiếc tivi đang mở và một đôi chân trần bắt chéo. Nghe tiếng động, đôi chân ấy thả xuống ván sàn nhẵn nhụi, rồi một khuôn mặt nhỏ nhắn, cảnh giác hiện ra, kèm theo đó là mái tóc bù xù màu bạc, vành tai đeo nhiều khuyên và đôi mắt kẻ một lớp dày màu xanh biển. “Bố à?”
Nhìn thấy bà Laurel ở tiền sảnh, cô gái nhanh chóng rụt đầu lại.
“Chào con yêu,” ông Floyd quay sang nhìn con gái, ngăn cô hỏi về bà Laurel. Tiếp đó, ông ló đầu vào phòng và hỏi, “Buổi chiều của con thế nào?”
“Cũng được.” Giọng Sara-Jade nhỏ nhẹ và trầm.
“Còn Poppy?”
“Em ổn.”
“Em đi ngủ lúc nào?”
“À, khoảng nửa giờ trước. Bố về sớm.”
Bà Laurel nhìn thấy khuôn mặt thanh tú hơi nghiêng ra rồi lại rụt vào. “Sara này,” ông Floyd quay sang bà Laurel và ra dấu để bà chìa tay ra, “Bố muốn giới thiệu với con một người.” Ông ta kéo bà Laurel về phía cửa rồi đẩy bà lên phía trước mình. “Đây là cô Laurel. Laurel này, đấy là con gái lớn của tôi, Sara-Jade.”
“SJ,” cô gái bé nhỏ ngồi trên ghế bành chỉnh lại và từ từ đứng lên. Cô bé chìa bàn tay nhỏ nhắn ra bắt tay bà Laurel rồi nói, “Rất vui được gặp cô.” Dứt lời, cô bé thả mình xuống ghế và thu đôi chân bé tí ẩn hiện những mạch máu xanh li ti.
Sara-Jade mặc chiếc áo thun đen rộng thùng thình phủ bên ngoài quần legging bằng nhung đen. Bà Laurel cảm thấy cô bé quá gầy, không rõ là do chứng rối loạn ăn uống hay do vóc người như vậy.
Trên tivi đang chiếu một chương trình thực tế về các cuộc hẹn hò giữa những người không quen biết nhau trong một nhà hàng đèn đuốc sáng choang. Ở dưới sàn gần chân SJ có một cái đĩa trống không lốm đốm vết sốt cà chua và một lon Diet Coke đã uống cạn. Trên thành ghế có vỏ bọc nhàu nhĩ của một thanh kẹo chocolate Galaxy. Bà Laurel nhận ra vẻ ngoài ốm o của Sara-Jade hoàn toàn tự nhiên và ngay lập tức mường tượng đến mẹ cô bé - một phụ nữ mảnh mai, yểu điệu với đôi mắt to và mặc quần jean size sáu. Bỗng dưng trong lòng bà dậy lên cảm giác ganh tị dữ dội.
Ông Floyd lên tiếng: “Bố và cô Laurel ở trong bếp nhé. Con muốn uống trà không?”
Sara-Jade lắc đầu, không nói tiếng nào. Bà Laurel theo chân ông Floyd vào bếp. Như bà hình dung từ trước, trong bếp là những kệ tủ bằng gỗ sáng màu trông sang trọng, với các tay nắm tủ to sụ bằng gỗ. Mặt bếp màu xanh lá đậm, xung quanh đảo bếp là các ghế cao. Điểm khác biệt so với bếp cũ của bà là bếp nhà ông Floyd không trải dài đến cuối tường mà chỉ đến hậu sảnh, nơi đặt một bộ bàn ghế bằng gỗ thông. Trên chiếc bàn này có một chồng báo và tạp chí, hai cái laptop. Vắt qua ghế là chiếc áo choàng bằng lông màu hồng, đè bên trên là một chiếc áo vest.
Bà ngồi trên chiếc ghế đẩu cao, nhìn ông Floyd pha cho mình một ly trà hoa cúc và bật máy pha cà phê cho bản thân ông ta.
“Nhà anh ấm cúng thật đấy,” bà lên tiếng.
“Cảm ơn,” ông ta trả lời. “Dù vậy, tôi vẫn muốn cho cô biết rằng chỗ cô ngồi chính là chỗ mà anh chàng từng sống ở phòng phía sau đặt bô tiểu tiện. Sở dĩ tôi biết điều này là vì anh ta dọn đi mà không đem theo nó. Cái bô chưa chịu dọn đấy nhé.”
Bà Laurel bật cười, “Chúa ơi, kinh quá!”
“Nói tôi nghe cảm giác của cô về nhà tôi đi nào.”
“À, nhà anh giống y nhà cũ của tôi. Dĩ nhiên không phải giống từng ly từng tí nhưng y hệt nhau ở khoản bài trí, thiết kế.”
“Cả mấy con đường quanh đây đều thế. Tất cả nhà cửa khu này được xây cùng lúc để làm nhà ở cho người làm việc trong khu trung tâm của London. Đã có thời chúng là kiểu nhà ở hiện đại đấy,” ông Floyd nói trong lúc đẩy ly trà cho bà. Ông ta nói tiếp: “Thật ngộ nghĩnh khi nghĩ rằng biết đâu một ngày nào đó, ông bà chúng ta từng mê mẩn kiểu nhà của công ty Barratt[10] tới cố sống cố chết bảo vệ mấy cái chi tiết vớ vẩn. Ví dụ như, đừng có đụng vào cái vòm nhựa nhé, vô giá đấy.”
Bà Laurel mỉm cười, “Anh tin được không, những người sống ở đây trước kia còn đem bỏ mấy cái tủ quần áo có cửa trượt lắp kính đấy!”
Ông Floyd cười lớn trong khi ánh mắt nhìn bà trìu mến, rồi ông ta ngưng cười và nhìn bà chăm chú. “Cô biết không, tôi đã tìm hiểu về cô trên mạng đấy, ngay sau cuộc hẹn đầu tiên của chúng ta.”
Nụ cười đông cứng lại trên khuôn mặt bà Laurel.
“Tôi biết chuyện Ellie.”
Hai tay bà Laurel siết chặt ly trà. Bà nuốt nước miếng, thốt lên: “Ồ.”
“Cô biết tôi sẽ làm vậy đúng không?”
Bà Laurel cười buồn. “Tôi không biết nữa. Tôi nghĩ rằng mình sẽ sớm nói ra. Tôi cũng định nói rồi ấy chứ nhưng có vẻ đó không phải là chuyện nên nói trong lần hẹn đầu tiên.”
“Tôi hiểu mà,” ông Floyd nhẹ nhàng.
Bà Laurel xoay cái ly, chưa biết phải tiếp tục câu chuyện thế nào.
“Tôi thật lòng xin lỗi. Chỉ là tôi…” ông Floyd thở dài. “Tôi không thể… tưởng tượng nổi. Không, thật ra là tôi có thể. Tôi có thể hiểu là chuyện ấy quá sức chịu đựng như thế nào. Tôi không phải là người gánh chịu nên không thể so sánh chuyện này với bất cứ thứ gì. Nhưng chỉ cần nghĩ rằng cô… và con gái cô… Chúa ơi.” Ông ta lại thở dài. “Suốt tối nay tôi đã muốn nói gì đó về chuyện này. Tôi thấy thật bứt rứt khi cứ nói mấy chuyện lặt vặt với cô trong khi tôi đã biết chuyện đau lòng ấy. Tôi thấy mình thiếu trung thực khi nghĩ cô không hay rằng tôi đã biết chuyện…”
“Tôi thật ngu ngốc. Lẽ ra tôi phải đoán được chứ,” bà Laurel nói.
Ông Floyd phản đối: “Không, tôi mới ngu ngốc. Lẽ ra tôi nên đợi chính cô kể cho tôi, khi cô đã sẵn sàng làm điều đó.”
Bà Laurel mỉm cười ngước nhìn ông Floyd, nhìn vào đôi mắt ươn ướt của ông ta rồi nhìn xuống đôi bàn tay ban nãy vừa mơn trớn bà đầy đắm say trong nhà hàng. Bà tiếp tục nhìn quanh ngôi nhà ấm cúng, dễ chịu của người đàn ông rồi nói, “Tôi sẵn sàng rồi. Tôi sẽ kể chuyện ấy ngay bây giờ.”
Ông Floyd rướn người qua bàn, đặt tay lên vai bà Laurel. Theo bản năng, bà cọ má mình lên tay ông ta. “Cô chắc chứ?”
“Tôi chắc mà,” bà trả lời.
Khi ông Floyd dẫn bà Laurel lên cầu thang tới phòng ngủ của ông ta thì đã gần một giờ sáng. Sara-Jade đã bắt taxi về nhà lúc nửa đêm sau khi chào tạm biệt cha bằng giọng thì thầm và phớt lờ bà Laurel.
Phòng ông Floyd sơn màu đỏ sẫm và treo nhiều bức tranh sơn dầu theo trường phái trừu tượng. Ông ta nói tìm thấy số tranh này dưới tầng hầm trong lúc tân trang nhà cửa.
“Chúng có vẻ xấu xí nhưng tôi lại thích. Tôi thích cảm giác chính tôi đã giải phóng chúng khỏi tăm tối mờ mịt và cho chúng cơ hội tiếp tục sống, hít thở.”
“Phòng Poppy ở đâu?” Bà Laurel thì thào hỏi.
Ông Floyd chỉ tay lên trên và đằng sau. “Con bé ngủ say như chết, không nghe thấy gì đâu.”
Nói xong, Floyd kéo khóa chiếc váy của bà Laurel trong khi bà kéo mạnh áo khoác ông ta. Họ cuốn lấy nhau trong mớ lộn xộn áo váy. Từ lâu, bà Laurel đã xếp nhu cầu tình dục vào quá khứ nhưng chỉ sau năm phút, bà nhận ra mình đang làm tình - mà còn là lần lên đỉnh khoái cảm nhất trong đời, đến mức bà cứ muốn làm lại một lần nữa.
Đến khi bình minh màu nâu mờ len lỏi qua các kẽ hở của rèm cửa, cả hai mới chìm vào giấc ngủ trong khi vẫn choàng tay ôm lấy nhau.