Chương 19
“Chào buổi sáng! Cô Laurel phải không ạ?”
Bà Laurel hơi giật mình. Đã mười giờ sáng, bà tưởng con gái của ông Floyd đang ở trường. “Đúng rồi, cô là Laurel. Cháu là Poppy đúng không?” Bà Laurel đáp lại với nụ cười ấm áp.
“Dạ đúng, cháu là Poppy.” Cô bé tươi cười nhìn bà Laurel, để lộ ra hàm răng khấp khểnh và lúm đồng tiền nhỏ bên má trái. Đột nhiên, bà Laurel phải níu lấy thứ gì đó ở gần mình nhất - khung cửa ra vào. Bà nắm thật chặt và trong khoảnh khắc, bà hoàn toàn câm lặng. Cuối cùng bà thốt lên, “Ôi, xin lỗi. Cháu trông…” Bà dừng lại, không nói tiếp nữa. Cháu trông giống hệt con gái đã mất của cô… lúm đồng tiền này, vầng trán rộng này, thêm đôi mắt mí dày nữa, cả cái cách cháu nghiêng đầu sang một bên khi tìm hiểu xem người khác đang nghĩ gì. Thay vì nói ra điều mình nghĩ, bà bảo, “Cháu làm cô nhớ tới một người. Xin lỗi cháu nhé!” rồi bà bật cười, quá lớn so với bình thường.
Thời gian đầu sau khi con gái mất tích, lúc nào bà Laurel cũng nhìn thấy những cô bé giống Ellie. Bà chưa tới mức vừa chạy đuổi theo ai đó trên phố vừa gọi tên con gái mình rồi túm lấy vai họ như trong phim ảnh. Nhưng những lúc đó, ruột gan bà cồn cào, hơi thở bà gấp gáp như thể thế giới của bà sắp nổ tung ra vì vui sướng và hạnh phúc. Những khoảnh khắc ấy luôn ngắn ngủi và đã nhiều năm rồi chúng không xảy ra nữa.
Poppy cười hỏi, “Cháu lấy cho cô món gì uống nhé? Cô thích trà hay cà phê?”
“À,” bà Laurel không ngờ cô bé chín tuổi lại là chủ nhà tận tình đến thế. “Nếu được thì cho cô cà phê nhé.” Bà nhìn ra đằng sau Poppy để xem ông Floyd đã quay lại hay chưa. Ông ta chỉ nói là xuống nhà trong hai phút chứ không nói con gái ông ta sẽ lên đây.
“Bố nói cô đẹp lắm,” Poppy nói khi đã quay lưng về phía bà Laurel để rót cà phê từ máy pha. “Và đúng là như vậy.”
“Chúa ơi, cảm ơn cháu. Nhưng mà chắc là nhìn cô đang tệ lắm,” bà vừa nói vừa đưa tay vuốt tóc, gỡ những đoạn rối mà cha con bé vần vò đêm qua.
Bà đang mặc áo thun của ông Floyd và… bốc mùi vì sex (bà biết thế).
“Tối qua cô thấy vui chứ?” Poppy hỏi trong lúc múc cà phê xay cho vào máy.
“Cảm ơn cháu, cô và bố cháu rất vui.”
“Cô có tới nhà hàng Eritrea không?”
“Có.”
“Cháu thích nhà hàng đó lắm. Bố đưa cháu đến đó từ hồi bé xíu,” Poppy nói.
“Chà, khẩu vị của cháu đặc biệt đấy.”
Cô bé trả lời, “Chẳng có gì mà cháu không ăn cả, trừ mận khô. Đó là món ăn của quỷ.”
Poppy mặc chiếc váy rộng thùng thình bằng cotton sọc xanh - trắng, thêm quần bó màu xanh biển bằng len. Cô bé đi đôi giày mềm bằng da cùng màu xanh biển. Mái tóc nâu buộc ra phía sau, bên trên đính hai cây kẹp nhỏ màu đỏ. Trong mắt bà Laurel, đó là kiểu ăn mặc quá nghiêm chỉnh với một cô bé. Hồi hai cô con gái của bà còn nhỏ, mỗi khi muốn chúng ăn mặc như thế, bà phải tìm mọi cách dỗ dành, năn nỉ mới được.
Bà hỏi, “Hôm nay cháu không đi học à?”
“Cháu không đi học ngày nào hết. Cháu không đến trường.”
“Ồ, thế là sao…?” Bà Laurel hỏi tiếp.
“Bố dạy cháu.”
“Lúc nào cũng thế à?”
“Đúng rồi ạ. Cháu đọc truyện dài từ năm ba tuổi, tới bốn tuổi biết làm phép toán đơn giản. Không có trường bình thường nào phù hợp với cháu cả, thật đấy.”
Cô bé cười, chất giọng ngân lên đầy nữ tính. Tiếp đó, Poppy ấn nhẹ công tắc trên máy pha cà phê. “Cô muốn dùng chung với bánh granola[11] hay yogurt không? Hay là một lát bánh mì nướng?”
Bà Laurel xoay người nhìn ra sau lưng cô bé lần nữa. Vẫn chẳng thấy bóng dáng ông Floyd đâu. Bà nói với Poppy, “Chắc cô đi tắm một chút trước khi ăn gì đó. Cô thấy hơi…” Bà nhăn mặt rồi tiếp, “Cô sẽ không đi lâu đâu.”
“Được ạ. Cô tắm đi, cháu pha cà phê đợi cô,” Poppy đáp.
Bà Laurel gật đầu cười và bắt đầu rời khỏi bếp. Bà lướt qua ông Floyd ở cầu thang. Ông ta đã tắm rửa sạch sẽ, mái tóc ẩm chải ngược ra sau, làn da nhẵn nhụi bởi mớ râu ria lởm chởm của hôm qua đã được cạo sạch. Ông ta vòng tay ôm eo bà rồi vùi mặt vào vai bà.
“Em gặp Poppy rồi đấy,” bà thì thầm. “Anh không nói với em là anh dạy con bé ở nhà.”
“Anh không nói à?”
“Không.” Bà co người thoát khỏi người đàn ông đang cố quyến rũ bà lần nữa. “Em đi tắm đây. Em không thể ngồi nói chuyện với con bé mà bốc mùi như một mụ già lẳng lơ hú hí với cha nó cả đêm được.”
Ông Floyd cười lớn. “Em thơm mà,” ông ta vừa nói vừa lùa tay vào giữa hai chân bà. Bà như bị giằng xé giữa một bên là kháng cự lại và một bên là để mình cuốn theo. Cuối cùng, bà mắng yêu, “Dừng lại đi.” Ông Floyd cười theo.
“Em thấy Poppy của anh thế nào?”
“Cô bé duyên dáng lắm. Làm người ta yêu thích hết sức.” Lời khen làm ông ta vui ra mặt. “Con bé quá tuyệt diệu đúng không?”
Ông Floyd cúi người xuống, hôn nhẹ lên môi bà rồi tiếp tục xuống cầu thang và vào nhà bếp. Bà nghe ông ta chào con gái thế này, “Chào buổi sáng cô bé xuất sắc của bố. Hôm nay con thế nào?”
Bà tiếp tục lên cầu thang và chậm rãi tận hưởng làn nước trong phòng tắm sang trọng của người tình. Trong bà dậy lên cảm giác kỳ lạ và cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng bà mơ hồ không rõ nguyên nhân ở đâu.
Sau đó trong ngày, bà Laurel đến dọn dẹp căn hộ của Hanna. Người khác có thể thấy chuyện ba mươi bảng nhét bên dưới bình hoa đặt trên bàn hơi lập dị. Bà Laurel biết rằng được trả tiền mặt để dọn nhà con gái không hoàn toàn bình thường, nhưng gia đình nào cũng có điều đặc biệt riêng và đây chính là một trong số đó. Cứ thế, mỗi tuần bà gửi ba mươi bảng vào một tài khoản ngân hàng đặc biệt để một ngày nào đó sẽ rút ra chiều chuộng những đứa cháu (hiện chưa chào đời) bằng bánh kẹo và đi chơi lòng vòng.
Bà gấp mấy tờ tiền lại, nhét vào ví. Xong xuôi, bà thám thính dọc ngang căn hộ của Hanna. Bà bắt đầu làm thế kể từ khi Hanna không còn ngủ ở nhà mỗi đêm. Bà vẫn chưa tin lời Hanna giải thích, rằng con bé chơi đêm và ngủ lại nhà bạn bè. Sao bỗng dưng Hanna lại lắm tiệc tùng và vui chơi như thế? Con gái bà không phải người như thế. Hanna chưa bao giờ thích những cuộc vui.
Hoa cắm trong bình cũng rất đáng lưu ý: không phải một bó tulip hay lily Stargazer gói sơ sài mua trong Sainsbury[12] mà là một bó hoa được gói đẹp đẽ. Giữa bó hoa là hồng sẫm màu, baby trắng, tử đinh hương màu tím và bạch đàn, tất cả được buộc lại với nhau.
Vào tới nhà bếp, bà lôi mọi vật dụng làm sạch ra và soi kỹ các bề mặt để tìm manh mối. Hanna không ở nhà vào đêm hôm trước và bằng chứng vẫn là không có chén ăn ngũ cốc trong bồn rửa và mảnh vụn đồ trang điểm vương vãi. Vấn đề ở đây, theo bà Laurel, là nếu Hanna đang dành hết thời gian để ở nhà một người đàn ông nào đó thì sẽ chẳng có chứng cứ nào rơi rớt ở căn hộ của cô. Bà thở dài rồi cúi xuống lôi túi rác đầy một nửa trong thùng rác ra. Như mọi khi, túi rác nhẹ bẫng như thể Hanna sống mà như không sống. Bà dồn rác xuống để thắt nút miệng túi thì nghe thấy tiếng giấy bóng kính kêu lách tách. Bà vội vàng cho tay vào túi tìm rồi lấy ra tờ giấy gói hoa. Bà trải nó ra và thấy một miếng card nhỏ xíu gắn trên đó, với dòng chữ viết dối của người gói:
Rất mong được gặp em tối nay. Đừng tới trễ nhé!
Anh yêu em rất nhiều,
T <3
Bà Laurel cầm tấm card trong tay, nhìn nó hồi lâu rồi nhét lại vào túi rác, buộc miệng túi lại. Bà nghĩ đây chính là bằng chứng cho thấy Hanna có bạn trai. Nhưng tại sao con bé lại không nói cho bà biết?