Chương 22
Đúng ngày sinh nhật, bà Laurel nhận được một bó lớn gồm hoa huệ dạ hương màu tím và nguyệt quế[20] từ ông Floyd. Ông Paul cũng luôn kèm nguyệt quế trong những bó hoa tặng bà trước đây. Nhưng điều này không khiến bà bớt vui bởi nó thể hiện sự chu đáo của ông Floyd. So sánh bạn trai mới với chồng cũ không phải là điều xấu gì cả.
Sau đó, ông ta dẫn bà đến một quán bar có tên Champagne & Fromage ở Covent Garden. Đúng như tên quán, ở đây bán các loại sâm panh (champagne) và phô mai (fromage). Cả buổi tối, bà Laurel để mắt đến xung quanh, biết đâu thoáng thấy Hanna. Cô con gái có nói sẽ “đi đâu đó ở khu trung tâm với bạn bè” khi bà hỏi thăm về kế hoạch sinh nhật. Tuy nhiên, bà không bắt gặp Hanna và bí ẩn về người đàn ông tự nhận là “T” vẫn chưa được vén màn.
“Sinh nhật anh là khi nào?” Bà hỏi ông Floyd trong lúc ấn dao vào miếng bánh mì phết bơ.
“Ba mươi mốt tháng Bảy,” ông trả lời. “Đại khái thế.”
“Đại khái?”
Ông Floyd nhún vai, cười nói, “Hồi anh chào đời có hơi hỗn loạn một chút.”
“Thật sao?”
“Ừ, đó là một bước ngoặt lớn của bố mẹ anh. Từ bần cùng vươn lên tới sao trời.”
“Bần cùng nghĩa là sao?”
Ông Floyd nheo mắt và bà nghe một tiếng hít hơi khẽ khàng. “Khi anh chào đời, mẹ anh mới mười bốn tuổi, bố anh mười sáu. Cả hai vô gia cư một thời gian. Anh đoán mình được sinh ra trong nhà vệ sinh công cộng của một công viên. Họ đưa anh tới một bệnh viện… và bỏ anh lại đó.”
Bà Laurel nín thở.
“Anh được mặc cho bộ đồ màu xanh, đeo tã mới và quấn trong một tấm chăn. Họ đội cho anh một chiếc mũ mềm, đeo găng tay và đặt nằm trong một chiếc hộp lót nệm. Họ viết tên anh trên một mảnh giấy: Đây là Floyd, làm ơn chăm sóc thằng bé. Ba ngày sau, bố mẹ anh quay lại tìm anh. Lúc đó, anh đã được đưa vào trung tâm chăm sóc khẩn cấp, làm gì có chuyện trao anh lại cho một cặp tuổi teen gầy giơ xương và nghèo kiết xác. Phải mất gần một năm họ mới giành lại được anh. Có lẽ cuộc đấu đó đã châm ngòi cho tham vọng của bố mẹ anh.”
“Làm sao anh biết được chuyện này? Họ kể anh nghe sao?”
“Họ kể đấy. Tin nổi không, họ kể đi kể lại suốt. Mỗi khi anh làm sai gì là họ lại lôi chuyện ấy ra: Lẽ ra bố mẹ để con lại bệnh viện cho rồi. Hay là bây giờ bố mẹ đưa con quay lại đó nhé?” Nói đến đây, gò má ông Floyd giật giật.
“Nhưng anh có nhớ được chút gì về những ngày đó không?” bà Laurel hỏi.
“Hoàn toàn không. Ký ức xưa nhất mà anh nhớ được là cha mang về nhà một chiếc xe hơi bằng nhựa. Xe có công tắc nhỏ xíu - ông ta làm điệu bộ xoay chìa trong ổ khóa - “Khi em quay xe, sẽ có tiếng động phát ra và động cơ khởi động. Anh nhớ mình đa ngồi trong chiếc xe đó một tiếng đồng hồ, có khi hơn, chỉ để mở công tắc hết lần này đến lần khác. Lúc đó anh bốn tuổi và nhà anh sống trong một căn hộ ở Boston, từ ban công có thể nhìn thấy toàn thành phố, thấy cả đèn đuốc sáng choang đến đại dương. Vậy nên, anh không nhớ chút gì về những ngày tối tăm hết.”
“Anh biết không, anh là người đầu tiên trong đời em gặp mà không biết sinh nhật đấy,” bà nói.
Ông Floyd mỉm cười, “Ừ, anh cũng vậy.”
Bà Laurel nhìn lại mình. Đã quá lâu rồi câu chuyện về bà là thế này: người phụ nữ có con gái mất tích, người phụ nữ xuất hiện tại họp báo, người phụ nữ trên các trang báo, người phụ nữ phải chôn đứa con gái mà thân xác chỉ còn lại vài mảnh nhỏ. Nhưng giờ đây bà biết một người khác với câu chuyện cuộc đời không kém phần bi đát. Còn những câu chuyện cuộc đời khác xung quanh bà thì thế nào? Bà đã bỏ lỡ bao nhiêu chuyện đời trong những năm tháng tự thu mình?
“Bố mẹ anh có vẻ rất ấn tượng,” bà nhận xét.
“Trong chừng mực nào đó thì có lẽ vậy.” Ông Floyd nói, với đôi mắt chớp chớp và nụ cười buồn. Nhưng ông chỉ mới hé lộ một vết nứt trên băng, còn điều gì đó đau buồn và đen tối hơn mà ông vẫn chưa thể chia sẻ với bà. Được rồi, chuyện đến đó là được. Bà hiểu không phải chuyện gì cũng nói ra được, không phải chuyện gì cũng chia sẻ được.
Sau bữa tối, họ về nhà ông Floyd. Sara-Jade đang cuộn mình trong ghế bành, laptop để trên đùi và tai nghe đeo trên đầu. Cô hơi giật mình khi hai người bước vào phòng.
“Chúc mừng sinh nhật cô. Cô có vui không?” cô gái thì thầm.
Bà Laurel bất ngờ với câu hỏi không lường trước.
“Có chứ. Cảm ơn cháu. Cô và bố cháu đã rất vui.”
Ông Floyd ôm lấy vai bà Laurel rồi nói, “Anh vào nhà vệ sinh một lát nhé, chỉ một phút thôi.” Bà biết ông cố tình tránh mặt, cốt để bà và SJ làm quen với nhau thêm nữa.
“Cô hơi say. Cô và bố cháu đến một quán chuyên bán sâm panh và phô mai. Cô uống sâm panh nhiều hơn án phô mai,” bà nói với SJ.
SJ cười vẻ ngập ngừng, “Cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô không ngại khi cháu hỏi thế chứ?”
“Dĩ nhiên là không. Cô không bao giờ hiểu nổi tại sao người ta hay tự xấu hổ về tuổi tác của mình, làm như đó là chuyện gì thất bại lắm. Cô năm mươi lăm tuổi, thêm vài giờ nữa,” bà trả lời.
SJ gật gù.
“Hôm nay cháu ở lại đây chứ?” bà Laurel hỏi.
“Không, cháu nghĩ cháu sẽ về nhà và ngủ trên giường của mình. Ngày mai cháu còn việc phải làm,” cô gái đáp.
“Cháu thường làm việc gì?”
“Mấy thứ lặt vặt thôi, như trông trẻ, dẫn chó đi dạo.” SJ đóng laptop, duỗi chân ra rồi nói tiếp, “Mai cháu làm mẫu trong lớp vẽ.”
“Wow, có mặc quần áo hay… ?”
“Khỏa thân,” SJ trả lời. “Cũng như cô nói chẳng có gì phải ngại ngùng khi già đi, cháu không thấy có gì xấu hổ khi không mặc đồ.” Cô gái nói tiếp, “Cô có nghĩ là khi người ta nói không nên cấm mặc đồ bơi kín người trên bãi biển thì điều này cũng có nghĩa là không nên cấm khỏa thân hoàn toàn. Tương tự vậy, ai quyết định phần nào của cơ thể được quyền lộ ra hoặc không lộ ra nơi công cộng? Nếu cô cho rằng người phụ nữ này có nghĩa vụ pháp lý phải che ngực và vùng kín thì làm sao cô bắt người phụ nữ khác không được che chân hoặc tay? Cháu thấy chẳng có nghĩa lý gì cả.”
Bà Laurel gật gù và bật cười, “Hay đấy, trước nay, cô chưa từng nghĩ như thế về vấn đề này.
SJ tiếp lời, “Ngày nay, chẳng có ai suy nghĩ đúng đắn về bất cứ chuyện gì cả. Mọi người chỉ tin những gì mà mấy người trên Twitter bảo họ tin. Toàn là tuyên truyền bậy bạ cả, dù họ đã cố gắng tô vẽ chúng thành tự do tư duy. Chúng ta đang sống trong đất nước của bầy cừu.”
Tự dưng bà Laurel thấy mình say ngất ngư và phải cố cưỡng lại việc kêu lên “baaaa” mà mấy tay say xỉn hay làm. Hơn mười năm nay, bà hầu như không để lọt tai quan điểm của người khác. Bà đâu phải cừu.
“Con gái cô là Ellie Mack,” SJ nói tiếp, như thể đoán được bà Laurel đang nghĩ về chuyện khác.
“Đúng vậy, bố cháu kể cho cháu nghe à?” bà ngạc nhiên hỏi lại.
“Không, cháu tra Google về cô. Cháu đã đọc hết mọi thứ trên internet về chuyện này. Thực sự rất buồn cô ạ.”
“Ừ, rất buồn.”
“Chị ấy xinh quá.”
“Cảm ơn cháu. Ellie đúng là rất xinh.”
“Trông chị ấy giống Poppy lắm, cô có thấy vậy không?”
Đầu óc bà Laurel bừng tỉnh, rồi bà nghe thấy bản thân trả lời gần như là phòng vệ, “Không hẳn thế. Có thể hai đứa giống nhau chút ít quanh khóe miệng nhưng trên đời người giống người nhiều lắm mà, đúng không cháu?”
“Đúng vậy ạ,” SJ đáp.