Chương 23
Ngày hôm sau, bà Laurel đến thăm mẹ. Mẹ bà có vẻ phấn chấn hơn một chút trong lần bà đến thăm vào thứ Năm tuần trước. Bà cụ quan tâm đến chuyện tình của con gái, nắm chặt lấy tay bà Laurel trong khi đôi mắt mờ đục nhấp nháy. Bà chẳng hề đả động tới cái chết, càng không thể hiện ánh nhìn trống rỗng. Bà Laurel mong sẽ gặp lại mẹ mình tươi tỉnh như vậy.
Thế nhưng, niềm vui có vẻ đã rò rỉ trong những ngày sau đó và bà cụ lại u ám như trước, còn thêm vẻ trũng sâu. Bà đón bà Laurel bằng câu, “Mẹ nghĩ mẹ không còn nhiều thời gian nữa.” Từ ngữ thoát ra trơn tru, không hề có khoảng nghỉ hay chút chần chừ nào.
Bà Laurel nhanh chóng ngồi xuống cạnh mẹ, “Mẹ ơi, con tưởng mẹ thấy khá hơn rồi chứ?”
“Khá hơn,” bà mẹ nói, rồi lặp lại. “Khá hơn.”
“Vậy tại sao mẹ lại nói về cái chết nữa?”
“Bởi vì…” bà Ruby dùng các ngón tay cứng nhắc chọc vào xương đòn, “…già rồi.”
Bà Laurel mỉm cười. “Đúng vậy, mẹ già rồi nhưng mẹ còn nhiều sinh khí lắm.”
Người mẹ lắc đầu. “Không. Không. Không sinh khí. Và c…c… con. Hạnh phúc. Bây giờ.”
Bà Laurel hít một hơi thật sâu. Bà hiểu thấu ý nghĩa từng từ mà mẹ bà nói ra. “Mẹ cố gắng sống là vì con?” Bà hỏi mà nước mắt nuốt ngược vào trong.
“Ừ. Vì c…c… con. Đúng.”
“Và giờ con hạnh phúc nên mẹ ra đi?”
Nụ cười rộng mở trên khuôn mặt người mẹ và bà siết chặt tay con gái. “Đúng. Đúng.”
Nước mắt chảy tràn xuống gò má của bà Laurel. Bà nghẹn ngào. “Ôi mẹ ơi, con còn cần mẹ mà.”
“Không. Bây giờ… thì không. Tìm thấy Ellie. Con vui. Mẹ…” bà lại gõ vào xương đòn, “Mẹ đi.”
Bà Laurel gạt nước mắt bằng mu bàn tay, cố ép mình mỉm cười. Bà nói, “Cuộc sống này là của mẹ. Con không thể chọn thời điểm để buông tay mẹ.”
“Không. K… k… Không ai có thể.”
Trưa hôm đó, bà Laurel đưa Poppy đi mua sắm. Trời mưa nên bà đề nghị đi khu mua sắm Brent Cross thay vì Oxford.
Poppy đón bà ngay ở cửa nhà. Cô bé mặc quần tây ống đứng, phối với áo cardigan cổ tròn màu xanh ngọc bích, bên ngoài mặc thêm áo mưa họa tiết hoa. Tóc Poppy thắt bím, chia thành hai đuôi tóc đổ lên hai vai. Cô bé ôm lấy tay bà Laurel khi họ chạy dưới mưa ra chỗ bà để xe ngoài đường. Lên xe rồi, Poppy hạ kính xuống và vẫy tay chào bố cuồng nhiệt. Đứng trước cửa nhà, chân đeo tất, ông Floyd vẫy ngược lại con gái.
Bà Laurel quay sang nhìn Poppy khi bà bắt đầu cho xe chạy. “Cháu thấy sao?”
“Cháu cực kỳ vui luôn,” cô bé nói.
“Tốt.”
“Cô khỏe không ạ?”
“Cô nghĩ là ổn. Hơi mệt một chút sau đêm qua.”
“Cô uống nhiều sâm panh quá à?”
Bà Laurel cười. “Ừ, cô uống hơi nhiều quá mà lại ngủ không đủ.”
Poppy vỗ vỗ tay bà. “Đằng nào cũng là sinh nhật mà cô.”
“Ừ, quả vậy.”
Mưa quá lớn. Bà Laurel mở đèn pha và bật cần gạt nước lên tốc độ tối đa. “Sáng nay cô ở đâu vậy?” Poppy tiếp tục lối nói chuyện khôn trước tuổi mà bà Laurel đã nhanh chóng thích ứng.
“À, cô đi gặp mẹ cô,” bà trả lời.
“Cô có mẹ à?”
“Dĩ nhiên, ai cũng có mẹ mà.”
“Cháu không có.”
“À, có thể là do cháu không gặp được thôi, chứ cháu cũng có mẹ. Chắc bà ấy đang ở đâu đó.”
“Nếu cô không trông thấy thứ gì đó thì thứ đó không tồn tại.”
“Nói thế không đúng rồi.”
“Hoàn toàn đúng chứ.”
Bà Laurel nghiêm trang nhìn cô bé ngồi trên ghế hành khách. “New York thì sao? Cả cô lẫn cháu đều không nhìn thấy nơi đó. Lẽ nào nơi đó không tồn tại?”
“Trường hợp này không tính. Chúng ta có thể nhìn thấy New York trên cả ngàn webcam ngay bây giờ. Chúng ta có thể gọi điện cho ai đó đang ở New York và nhờ người ta gửi hình chụp New York. Nhưng cháu đâu có thấy mẹ cháu trên một webcam hay tấm hình nào đó. Cháu không thể gọi điện cho bà ấy, cũng không thể đi viếng mộ bà ấy trong nghĩa trang. Rõ ràng là mẹ cháu không tồn tại.”
Bà Laurel bối rối trong thoáng chốc và thở mạnh. “Cháu có muốn bà ấy tồn tại không? Cháu nhớ bà ấy chứ?”
“Không. Thậm chí cháu chưa bao giờ nghĩ tới bà ta.”
“Nhưng đó là mẹ cháu. Thỉnh thoảng cháu cũng phải nghĩ tới bà ấy, đúng không?”
“Không bao giờ. Cháu ghét bà ta.”
Bà Laurel liếc nhanh sang Poppy rồi lại nhìn thẳng. “Tại sao cháu ghét bà ấy?”
“Vì bà ta ghét cháu. Bà ta nhỏ nhen, xấu xí và vô trách nhiệm.”
“Có cô con gái xinh đẹp như cháu thì bà ấy không thể xấu xí được.”
“Bà ta chẳng giống cháu tí nào hết. Trông bà ta xấu kinh khủng. Đó là tất cả những gì cháu nhớ. Xấu xa và bà ta bốc mùi khoai tây chiên.”
“Khoai tây chiên?”
“Vâng, tóc của bà ta…” Cô bé chăm chú nhìn tấm kính chắn gió tung tóe nước mưa. “Tóc bà ta màu đỏ và bốc mùi khoai tây chiên.”
Bà Laurel không thốt nên lời. Không đời nào bà tưởng tượng được cảnh mẹ của đứa bé tự tin, chải chuốt và sáng láng này lại là người phụ nữ dễ sợ với mái tóc bóng nhờn. Đó là chưa kể bà ta là bạn tình của Floyd. Nhưng ngay sau đó, bà nhớ lại những tấm hình chụp ông Floyd hồi còn trẻ hơn trên mạng, trong đó trông ông có phần xác xơ hơn. Bà cũng nhớ rằng mỗi người có thời điểm đạt đỉnh cao phong độ khác nhau trong đời. Với Floyd, rõ ràng lúc này là lúc ông ta viên mãn nhất nhưng có thể quãng đời trước đó của ông tối tăm hơn rất nhiều.
“Có phải cha cháu bây giờ vui hơn trước kia không Poppy?”
Đó là một câu hỏi dẫn dụ nhưng bà cần câu trả lời. Bà mới biết ông Floyd được vài tuần. Bà chưa biết được bao nhiêu về người đàn ông bước vào quán cà phê và thay đổi đời bà một cách toàn diện. Bà yêu sự hiểu biết sâu sắc của người đàn ông vốn đã sống hướng nội một thời gian dài.
Câu trả lời của Poppy không như bà mong đợi. Thay vì dịu dàng trấn an bà, Poppy nói, “Vui vẻ thì có nghĩa lý gì? Cô ơi, chúng ta tồn tại chẳng vì lý do gì cả. Cô thừa biết mà, đúng không? Người ta cố làm ra vẻ có một mục tiêu vĩ đại, một ý nghĩa bí mật, tóm lại là có một điều gì đó. Nhưng làm gì có gì. Chúng ta là một lũ đồng bóng, chỉ là một lũ đồng bóng ngu xuẩn và tầm thường. Chúng ta không cần phải hạnh phúc. Chúng ta không cần phải bình thường. Chúng ta thậm chí không cần sống. Chúng ta có thể làm bất cứ gì mình muốn miễn là không làm hại người khác.”
Bà Laurel thở dốc ra. “Trời, cháu hiểu được một chút triết học rồi đấy.”
“Không phải triết học. Đó là cuộc sống. Một khi cô biết cách nhìn nhận thế giới và dừng áp đặt ý nghĩa cho mọi việc thì đó là điều hiển nhiên.”
Bà Laurel lại quay sang nhìn Poppy thật nhanh. “Cháu là một cô bé hết sức khác thường, cháu biết không?”
“Cháu biết chứ,” Poppy trả lời chắc nịch.
Vừa đến trung tâm mua sắm, hai người đi thẳng tới nhà hàng Nando’s[21] tìm cái gì đó lót bụng. Bà Laurel bỏ bữa trưa sau khi gặp mẹ và tới lúc này thì bà đói ngấu.
“Cháu hòa hợp với mẹ của SJ như thế nào?” bà Laurel hỏi khi cùng Poppy ngồi đợi thức ăn được đem ra.
“Cô Kate ấy ạ?”
“Cô ấy tên Kate à?”
“Vâng, Kate Virtue. Cô ấy tốt. Cháu thích cô ấy. Cô ấy không thông minh cho lắm nhưng rất ngọt ngào và tốt bụng.”
“SJ thì sao? Hai đứa thân nhau không?”
“Chúng cháu rất khác nhau.”
“Khác như thế nào?” Bà Laurel hỏi, trong lòng thầm nghĩ cả hai đều khá là kỳ lạ.
“Chị ấy là người hướng nội, cháu hướng ngoại. Chị ấy có khiếu nghệ thuật, cháu giỏi toán. Chị ấy quan tâm tới mọi thứ, cháu thì không. Chị ấy không đùa giỡn, cháu lại vui nhộn. Chị ấy không gần gũi với bố, cháu cực thân với bố.” Nói xong, cô bé mỉm cười.
“Lý do là gì?”
Poppy nhún vai, “Chắc là do cháu giống bố nhiều hơn. Thế thôi.”
Thức ăn được đưa tới và cả hai ngừng nói chuyện. Bà Laurel quan sát Poppy, để ý cách cô bé dồn hết sự tập trung vào chai tương cà chua, với phần tóc mái lơ thơ trước trán. Đột nhiên, bà thấy mình bị lôi ra khỏi trường thời gian hiện tại và rơi vào một khoảnh khắc trong quá khứ. Cũng vẫn là khung cảnh này, vẫn là bà nhưng người ở cùng bà là Ellie. Bà không biết Jake và Hanna ở đâu; hay đây là cảnh trong một ngày INSET[22] ở trường Ellie? Chỉ biết rằng bà ngồi đây, Ellie ngồi kia và mọi thứ y chang khung cảnh hiện tại - nhưng cũng hoàn toàn khác biệt. Đầu bà xoay mòng trong một giây. Bà nắm lấy cạnh bàn và hít một hơi thật sâu. Bà chớp mắt, nhìn lại Poppy. Rõ ràng là Poppy, không phải Ellie.
Poppy không nhận ra giây phút du hành thời gian ngắn ngủi của bà Laurel. Cô bé gõ mạnh vào chai tương cà để nước sốt chảy ra, sau đó thay nắp đậy.
“Cháu rất mong chờ được gặp gia đình cô vào tối mai. Cô nghĩ họ có thích cháu không?” Poppy hỏi.
Bà Laurel chậm rãi chớp mắt rồi nói khô khốc, “Cháu quan tâm đến điều này sao? Cô ngạc nhiên đấy.”
Poppy trả lời, “Cháu không quan tâm. Cháu chỉ thích nghe ý kiến của cô thôi. Quan tâm và thích là hai việc rất khác nhau.”
Bà Laurel mỉm cười, “Họ sẽ thích cháu, bởi cháu giống như một làn khí trong lành.”
“Vậy thì tốt. Cháu thích ở cùng gia đình của người khác. Thỉnh thoảng cháu ước…”
Bà Laurel nhìn Poppy thắc mắc.
“Không có gì.” Poppy lặp lại, “Không có gì.”
Bà Laurel dắt Poppy vào cửa hàng New Look, rồi rẽ sang Gap, tiếp đó là H&M, Zara, Top Shop và Miss Selfridge. Nhưng cô bé cự tuyệt sạch các kiểu quần áo hợp mốt. Cuối cùng cả hai dừng chân ở khu đồ trẻ em của John Lewis, nơi Poppy đi một mạch tới dãy váy jersey in họa tiết.
“Đây này, cháu thích mấy cái này,” cô bé nói.
“Nhưng cháu có một cái như vậy rồi mà?” Bà Laurel hỏi và nghĩ tới chiếc váy tương tự bà thấy Poppy mặc vào cuối tuần.
Poppy kéo một chiếc váy sang một bên giá treo, trả lời, “Đúng rồi, cháu có chiếc này này. Nhưng họ vừa in họa tiết khác lên váy, cô bé nói rồi kéo một chiếc váy khác ra, “Cháu chưa có cái này.”
Bà Laurel thở dài trong lúc chạm tay vào mình vải của chiếc váy. “Nó rất đẹp nhưng cô đang nghĩ hay là cháu thử phá cách đi, khác với phong cách hằng ngày một chút.”
Tới lượt Poppy thở dài, hết nhìn chiếc váy vẻ thèm thuồng sang ngước nhìn bà Laurel. “Chúng ta giao kèo trước rồi, đúng không nào?” Bà Laurel nhắc lại.
“Nhưng mà tất cả các kiểu khác, ở các cửa hàng khác đều chẳng ra làm sao cả. Trông chúng lôi thôi lếch thếch lắm.”
“Cháu còn nhỏ lắm, phải tận hưởng niềm vui được trẻ trung chứ. Ở tuổi này, cháu mặc gì cũng đẹp cả, kể cả ăn mặc lôi thôi. Rẻ tiền hay giẻ rách chẳng nghĩa lý gì hết. Mấy món đồ đứng đắn lớn lên cháu mặc vẫn được như thường. Đi thôi nào, lượn thêm một vòng H&M nhé? Coi như đi vì cô đi,” bà Laurel thúc giục.
Poppy cười tươi rồi gật đầu, “Vâng, được thôi.”
Họ chọn mấy chiếc quần legging có hoa văn, một cái áo len chui đầu mềm cổ hình chữ V, một sơ mi ca rô bằng vải flannel xù, một áo thun dáng ôm in hình bộ ria mép. Cuối cùng là một chiếc váy dành đi ăn tiệc màu xám, với phần váy bằng vải chiffon và áo lót suông.
Bà Laurel đứng bên ngoài phòng thử - như rất nhiều lần trong rất nhiều năm của đời bà trước đó. Tấm màn che được kéo ra, Poppy xuất hiện có phần căng thẳng và băn khoăn khi diện quần legging với áo thun. “Trông cháu cực kỳ xấu,” cô bé nói.
“Làm gì có,” bà Laurel nói, ngay lập tức đưa tay chỉnh lại lưng quần cho ngay ngắn. “Đây nữa,” bà kéo chiếc áo sơ mi vải flannel khỏi móc treo, giúp Poppy xỏ tay vào tay áo. “Thêm cái này, cái này,” sau đó bà tháo bím tóc của Poppy, bung xõa tóc cô bé qua vai. “Thấy chưa nào? Trông cháu tuyệt quá! Thật là…”
Bà phải xoay người đi, vừa xoay vừa đưa cả nửa nắm tay vào miệng mình. Bà chợt nhận ra bà vừa làm gì. Bà đã cho Poppy ăn mặc y hệt đứa con gái quá cố. Và kết quả khiến bà choáng váng.
Cuối cùng, bà cũng thốt lên được, giọng run run, “Trông cháu đáng yêu quá. Nhưng nếu cháu không thoải mái thì không sao hết, chúng ta quay lại John Lewis. Chúng ta sẽ mua cái váy cháu thích. Đi nào…”
Nhưng Poppy không để ý đề nghị của bà Laurel. Cô bé vẫn đứng im nhìn chăm chăm vào gương soi, rồi nhẹ nhàng xoay người sang hai bên. Tay cô bé vuốt nhẹ quần legging, đùa đùa phần tay áo sơ mi. Poppy thử tạo dáng, xong đổi kiểu khác. “Đẹp thật. Cháu thích kiểu này. Cô mua cho cháu nhé?”
Bà Laurel chớp mắt, “Dĩ nhiên là được. Cháu chắc chưa?”
“Hoàn toàn chắc chắn. Cháu muốn trông khác đi, sẽ vui lắm.”
“Ừ, sẽ vui lắm,” bà Laurel đáp.
“Cô cũng có thể mặc khác đi mà?”
“Khác đi à? Như thế nào?”
“Cô lúc nào cũng mặc màu xám và đen, quần áo cô trông như đồng phục ấy. Hay cô cháu mình tìm cho cô mấy bộ hợp mốt nhé?”
“Hợp mốt?”
“Vâng, kiểu màu sắc hơn ấy, có ren với hoa này nọ. Quần áo trông thật đẹp ấy.”
Bà Laurel mỉm cười, “Đúng là thứ cô nghĩ tới đấy.”