Chương 24
Bà Laurel lái xe tới căn hộ của Hanna vào tối thứ Sáu, từ đó hai mẹ con bắt Uber đến nhà hàng ở Islington.
“Wow,” Hanna thốt lên khi mở cửa. “Nhìn mẹ lộng lẫy thật đấy.”
Bà Laurel xoay xoay chiếc đầm mới màu đen với hoạ tiết chim, hoa phương Đông. Đầm may bằng lụa, theo kiểu hở vai lưng, phía trước có hàng nút áo chạy dọc xuống. “Cảm ơn con. Ellie giúp mẹ chọn đó,” bà trả lời.
Im lặng bao trùm lấy hai mẹ con.
“Ôi, mẹ vừa nói là Ellie sao?”
“Vâng.”
“Ý mẹ là Poppy. Xin lỗi. Mua sắm với mấy cô bé làm mẹ loạn hết lên.”
“Chắc chắn là như vậy rồi,” Hanna nói.
“Trông con cũng đáng yêu lắm,” bà Laurel khen, cố gắng xóa nhòa lời nói hớ của mình. “Con làm tóc chưa?”
“Có, con cắt ngắn và sấy hôm thứ Tư.”
Để đi chơi tối lãng mạn với T chứ gì, chắc chắn! Bà Laurel nghĩ thầm nhưng không nói ra. “Đẹp lắm, mẹ thích tóc con vừa tầm này.”
Hai mẹ con cùng nhau ngồi ở phía sau chiếc xe thuê, bầu không khí im lặng dễ chịu. Ở cùng Hanna luôn là như thế và bà Laurel hiếm khi thấy cần phải chuyện trò. Thật ra, cũng phải mất một thời gian dài bà Laurel mới thôi kết tội bản thân là làm mẹ thất bại khi không hàn huyên được với Hanna.
Bà Laurel thở mạnh khi đến bên ngoài nhà hàng. Họ tới sớm hai phút và bà không biết chuyện gì xảy ra bên trong, liệu đã có ai ngồi ở cái bàn đặt sẵn chưa. Có khi đã có vài người đến rồi và sự xuất hiện của họ có thể dẫn đến khó xử. Gượng gạo nhất kịch bản chính là “bộ tứ” Paul, Bonny, Floyd và Poppy đã giáp mặt. Cứ nghĩ đến cảnh tượng đó là bà sởn gai gốc và bà ước phải chi bà gặp ông Floyd ở chỗ khác trước.
Bà thở phào khi được dẫn đi dọc nhà hàng và nhìn thấy ngồi tại chiếc bàn trong phòng kính ở phía sau chỉ có ông Floyd và Poppy.
Ông Floyd đứng dậy đón hai mẹ con bà Laurel và Hanna. Tối nay, trông ông ta cực kỳ quyến rũ, vừa vặn trong bộ vest màu xanh mực, cà vạt đen bản nhỏ.
Mái tóc muối tiêu chải ngược ra sau. Còn Poppy trông thú vị khi mặc chiếc áo sơ mi ca rô bên ngoài đầm suông jersey, chân đi bốt da buộc dây. Bà Laurel nghĩ trong bụng: Trông họ rất phù hợp với hoàn cảnh, không khác biệt với chúng ta.
Ông Floyd chìa tay về phía Hanna, mắt ánh lên nét vui vẻ chân thật và mở lời, “Gặp cháu hôm nay quả thực rất vui.”
Hanna bắt tay ông, đáp lại, “Cháu cũng vậy.”
Tới lượt Poppy. Cô bé nói, “Chị thật xinh đẹp. Em rất vui khi được gặp chị.”
Hanna hơi đỏ mặt trước lời khen trực diện và lẩm bẩm gì đó mà bà Laurel không nghe được.
Họ ngồi xuống ghế nhưng nhanh chóng đứng lên lại khi ông Paul, bà Bonny, Jake và Blue tới. Bà Laurel nắm tay lại thành nắm đấm và nặn ra nụ cười trên khuôn mặt. Các con bà đều khuyên bà đừng lo lắng vì Bonny là người dễ chịu và bà sẽ thích cô ta, rằng tính tình cô ta ngọt ngào. Nhưng dù sao, đây vẫn là một thời khắc trọng đại và bà căng thẳng hơn gấp mười lần bởi sự có mặt của bạn trai hiện tại cũng như các màn giới thiệu. Trong khoảnh khắc, bà Laurel thấy mình tan chảy thành chất lỏng và đổ tràn ra sàn.
May mà những người khác đã ra tay cứu bà. Bà Bonny nhìn thẳng vào mắt bà Laurel, nắm lấy khuỷu tay rồi ôm bà vào lòng. Bà Laurel cảm nhận được cơ thể mềm mại, thân thiện thoang thoảng mùi hương hoa violet và bột phấn thơm. Khi bà Bonny cất giọng, bà Laurel nhận ra người phụ nữ này đã từng hút thuốc, uống say, khóc và hát. “Qua hết rồi. Cuối cùng đã qua hết rồi.”
Về phần mình, ông Floyd bước thẳng tới bắt tay ông Paul, nói rằng rất vinh dự được gặp ông. Một thoáng vui vẻ nhẹ nhàng khi họ nhận ra mình ăn mặc y hệt nhau, thậm chí cùng đi tất của nhà thiết kế thời trang người Anh, Paul Smith.
“Nhìn xem, như anh em sinh đôi!” Ông Paul vừa nói vừa so sánh hai người với nhau.
Những màn chào hỏi giữa chồng cũ - bạn trai mới, vợ cũ - bạn đời mới, giữa vợ chồng cũ với nhau và thêm lũ trẻ qua đi cũng là lúc bà Laurel nghĩ tình thế đã sáng sủa hơn.
Bà ngồi giữa ông Floyd và bà Bonny. Ông Paul ngồi mé bên kia bà Bonny cùng với Hanna ở đầu bàn, còn Jake, Poppy và Blue ở phía đối diện. Mặt Blue cắm cảu và phát ghét tới độ bà Laurel nghĩ Jake chắc phải vất vả lắm mới ép được cô nàng đến đây. Nếu cho Blue chọn, chắc chắn cô ta và Jake sẽ không bao giờ rời tổ ấm của hai người.
Nhưng Blue chỉ là một đốm tối trong toàn bộ bức tranh. Bà Laurel nhìn quanh bàn và thấy trước mình một khung cảnh không thể tốt hơn. Sẽ chẳng ai đoán ra bàn ăn này kỳ quái và bất thường đến nhường nào. Ngay cả Hanna cũng mỉm cười khi nói chuyện với bố mình và mở món quà ông dành cho cô.
Phục vụ bàn đem ra hai chai sâm panh đặt trước và rót vào tất cả các ly. Đã đến lúc có ai đó đứng lên nâng ly chúc mừng sinh nhật hai nhân vật chính, nhưng sự chần chừ bao trùm bởi không biết “ai đó” nên là người nào. Nếu không có ông Floyd, ông Paul đương nhiên là ứng cử viên duy nhất: ông vừa là cha của Hanna vừa là chồng cũ của bà Laurel. Việc ông Floyd hiện diện khiến sự chần chừ cứ dày lên mãi, cho đến khi Poppy đứng bật dậy, hết sức đột ngột và hoàn toàn ngoài mong đợi.
Cô bé cầm chặt ly rượu đầy một nửa, nhìn lần lượt từng người từng người một mà không hề có chút do dự. “Cháu mới biết cô Laurel vài tuần thôi,” Poppy bắt đầu một cách hoàn hảo, đĩnh đạc không chê vào đâu được. “Nhưng ngần ấy thời gian cũng đủ để cháu biết cô là một người bạn chân thành và tốt đẹp. Cô rất tốt bụng, hào phóng và bố con cháu cảm thấy vô cùng may mắn khi được gặp cô trong đời. Giờ đây, cháu còn biết thêm cả gia đình của cô ấy đều rất đáng yêu. Cháu biết là mình mới được gặp mọi người đây thôi nhưng cháu cảm nhận được tình yêu to lớn mọi người dành cho nhau. Cháu thật sự vinh dự được góp mặt. Chúc mừng cô Laurel” - cô bé nâng ly - “và chị Hanna nữa. Chúc các gia đình hạnh phúc!”
Im lặng khó tả! Im lặng kéo đủ dài để nhận ra sự kỳ lạ ẩn trong bài phát biểu “nổi loạn” của Poppy, nhận ra lời nhận xét gia đình hạnh phúc của cô bé mỉa mai thế nào. Nhưng rồi mọi người cũng cùng nâng ly và đồng thanh, “Chúc mừng Hanna và Laurel. Mừng sinh nhật.”
Từ đầu bàn bên kia, ông Paul đón ánh mắt bà Laurel, ném cho bà cái nhìn ngờ vực kiểu “cái quái gì thế?” Bà cười gằn lại với ông. Thật ra bà cũng chung cảm nhận khó chịu nhưng chẳng hiểu sao lại luôn đứng về phía Poppy. Con bé còn nhỏ quá, lại không có mẹ. Nó không đi học, cũng không biết gì nhiều.
Khi mọi người hạ ly xuống, bà Bonny quay sang người bên cạnh, lên tiếng, “Tôi hy vọng chị biết rằng tôi đã mong đợi điều này từ rất lâu rồi.”
Bà Bonny có khuôn mặt chẳng theo quy tắc nào cả: khuôn miệng rộng mỗi khi cử động lại nhành ra mọi hướng, mũi khoằm và dài, một bên lông mày cao hơn bên kia trong khi dưới cằm có một vết sẹo dài. Nhưng những đường nét này lại hài hòa với nhau và bà Laurel đánh giá tình mới của chồng là người xinh đẹp. Bà trả lời, “Vâng, tôi biết. Tôi tiếc là đã không sẵn sàng sớm hơn. Chuyện chậm trễ này không hề liên quan gì tới cô, thật đấy.”
Bà Bonny nắm lấy tay bà Laurel. Móng tay của bà cắt ngắn và sơn đỏ. “Dĩ nhiên là tôi biết. Paul luôn nói về chị một cách tốt đẹp và rộng lượng. Tôi luôn thấu hiểu, bây giờ cũng vậy. Chị đang lấy lại động lực sống. Trước đây chị chưa làm được nhưng nay là đúng thời điểm rồi, phải không chị?”
Bà Laurel gật đầu, mỉm cười nhưng trong lòng nghĩ, “Có thể không phải thế.” Chẳng hạn, làm gì có cái gọi là đúng thời điểm để mất con. Nghĩ vậy nhưng bà không ra nói ra bởi người phụ nữ tốt bụng này chỉ đang cố gắng hết mình để nói chuyện với bà. Hơn nữa, cuộc trò chuyện cũng quan trọng vì nó sẽ xác định mức độ của mối quan hệ có thể kéo dài tới hết cuộc đời bà.
Paul tới chỗ hai người và đưa cho bà Laurel một món quà gói kín. “Chúc mừng sinh nhật em,” ông nói. Bà Laurel tặc lưỡi, “ồ Paul, anh không cần làm thế. Đây chỉ là…”
“Không tốn kém gì đâu, thật mà.”
“Em mở ra nhé?”
“Ừ, em mở đi,” ông nhún vai.
Bà bóc giấy gói, lấy ra một cuốn sách. Là cuốn “The Goldfinch” của Donna Tartt.
“Em đọc cuốn này chưa?”
“Chưa,” bà nói rồi xoay bìa sau lại để đọc lời giới thiệu. Mười năm rồi bà có đọc sách đâu.
“A, cuốn sách này hay lắm,” Poppy chen vào.
“Vậy à? Cháu đọc rồi à?” ông Paul hỏi.
“Vâng. Cháu đọc hai cuốn sách mỗi tuần. Ít nhất là hai cuốn,” cô bé trả lời.
“Giỏi đấy. Thế cháu thích cuốn sách này không?” ông Paul hỏi tiếp.
“Cháu thích lắm,” Poppy nói và nhấc cuốn sách lên, vuốt ve một cách âu yếm. “Sách kể về một cậu bé đi đến bảo tàng và mẹ cậu ấy bị nổ tung vì bom. Trong lúc hỗn loạn, cậu ta lấy cắp một bức tranh nhỏ và mất cả phần đời còn lại để che giấu nó. Bối cảnh của chuyện ở New York.”
“Nghe hay thật đấy,” bà Laurel hưởng ứng.
“Rất, rất hay cô ạ,” khuôn mặt Poppy sáng bừng khi cô bé trò chuyện.
“Chà, với một cô bé nghĩ rằng nhân loại chỉ là một sai lầm nhạt nhẽo thì dường như cháu dành rất nhiều cảm hứng cho sách. Cháu thích gì ở sách?”
Đôi bàn tay Poppy hạ xuống cuốn sách. “Chỉ có những câu chuyện trong sách mới là điều có thật trên thế giới này. Mọi thứ còn lại chỉ là giấc mơ thôi.”
Bà Laurel và ông Paul cùng mỉm cười và gật đầu, rồi họ trao đổi với nhau bằng ánh mắt. Không còn là cái nhìn “cái quái gì đây” nữa, thay vào đó là nỗi hoang mang.
Trước đây, Ellie thường đọc hai cuốn sách mỗi tuần. Mỗi khi bị bố mẹ trêu chọc vì suốt ngày chúi mũi vào sách, Ellie hay nói, “Khi đọc sách, con cảm nhận đó mới là đời thực. Đặt sách xuống là giống như con quay lại giấc mơ.”
Bà Laurel nâng ly sâm panh của mình, hướng về phía Poppy nói, “Chúc mừng vì điều đó nào, Poppy. Chúc mừng.”
Buổi tối diễn ra vui vẻ. Bữa tiệc là một thành công. Poppy có vẻ hơi muốn “cướp diễn đàn” song vì cô bé nhỏ nhất bàn, mọi người lại cần một chất xúc tác để gắn kết cuộc gặp gỡ mong manh này nên họ để cô bé thoải mái.
“Cô bé thú vị quá,” ông Paul thì thầm vào tai bà Laurel khi họ rời nhà hàng lúc mười một giờ đêm. “Cô bé có gợi em nhớ tới…” Ông Paul chưa nói trọn câu thì bà Laurel đã hiểu. Bà nối lời, “Có. Trong chừng mực nào đó thì có.”
Ông Paul lắc đầu đầy băn khoăn, “Về chuyện đọc sách ấy, giữa đời thực và mơ mộng…”
“Em biết. Em hiểu. Kỳ quái thật.”
“Trông cũng giống con bé phải không? Một chút?”
“Một chút. Đúng vậy,” bà đồng ý.
“Thật vui,” ông Paul nói khi lấy áo khoác ra khỏi móc treo, “khi em tìm lại được mình trong một gia đình giống như ngày xưa.”
“Ý anh là gì?”
“À, trông anh ta cũng hơi hơi giống anh mà?”
Giọng ông nhẹ nhưng mặt bà Laurel tái đi.
“Làm gì có,” bà phản đối, “không giống đâu. Chỉ hao hao đầu tóc và quần áo thôi.”
Nhìn bà trìu mến, ông Paul nhận ra mình đã vượt qua một trong những lằn ranh của vợ cũ - những giới hạn mà ông biết rất rõ.
“Em nói đúng. Anh thích anh ta. Anh ta có vẻ tốt đấy,” ông nói giọng giảng hòa.
Bà nhấn nhá, “Mới là giai đoạn đầu thôi. Rồi chúng ta sẽ biết, đúng không?”
Người chồng cũ cười đáp, “Dĩ nhiên rồi, còn nhiều thời gian để anh ta tự chứng minh mình là một gã tâm thần nặng. Đầy thời gian.”
Bà Laurel cười lớn. Nói chuyện với người hiểu bà rõ hơn bất cứ ai trên thế giới quả là thoải mái. Nói chuyện với Paul thật tuyệt.
“Em biết là em xứng đáng với điều này, đúng không? Em biết là em được phép hạnh phúc, đúng không?”
Bà nhún vai, nghe luồng hơi nóng dâng lên hai hốc xoang. “Có thể, có thể,” bà lặng lẽ kiềm chế cảm xúc.