Chương 26
Bà Laurel không gặp ông Floyd tối ấy. Nhưng ông ta gọi bà lúc bảy giờ, đúng như đã nói trước đó, và bà Laurel ngạc nhiên khi thấy mình có cảm giác bị làm phiền.
Ông ta nói, “Anh sẽ gọi em lúc bảy giờ” và đúng giờ thì điện thoại reo. Cảm thấy chút gì đó như được nuông chiều, bà nảy sinh ý định không nghe máy. Nhưng rồi bà nhìn lại mình. Bà lại thế nữa rồi, lại phòng vệ quá mức. Chính vì điều này mà bà và ông Paul tan vỡ sau khi Ellie mất tích. Bà chưa bao giờ dấn thân hết mình trong mối quan hệ với chồng cũ, thậm chí không chịu để ông yêu bà một cách sâu nặng và vô điều kiện. Sự lo nghĩ chu đáo từ phía ông lại khiến bà ngộp thở. Khi bắt đầu tuyệt vọng về nhau, bà trốn vào túi khí bên trong mình - thứ mà bà cố sức giữ cho rỗng không suốt những năm tháng đó.
“Chào anh, anh khỏe không?” bà bắt điện thoại vui vẻ.
“Anh khỏe lắm, trừ việc có một lỗ hổng đang há miệng trong tim anh. Đó là chỗ mà em phải trám vào, dĩ nhiên rồi.”
“Thôi đi,” bà nửa đùa nửa thật.
“Trong tim em có cái lỗ nào đang toác ra không Laurel?”
“Không có. Nhưng em đang nhớ anh.”
“Anh ghi nhận điều đó. Em đang làm gì vậy?”
“À, em đang uống rượu.”
“Em có mặc đồ không đấy?”
“Đầy đủ, có đi dép lê nữa.”
“Dép hả? Được, tiếp đi nào. Còn gì nữa không?”
“Một áo khoác len lớn.”
“À, phải rồi. Áo khoác len lớn. Chính xác là lớn cỡ nào?”
“Khổng lồ. Vĩ đại luôn. Tay áo dài đến nỗi phủ luôn bàn tay em. Ở gấu áo có một cái lỗ.”
“Ồ, thì ra là một cái áo khoác rách rưới à?”
“Cực kỳ rách rưới, tồi tàn thảm hại,” bà cười lớn.
“Này, này, đừng có dừng lại. Kể anh nghe tiếp về cái áo khoác siêu to rách rưới của em đi,” ông Floyd đùa.
Bà lại cười và nhìn xuống điện thoại vì nghe thấy có tín hiệu cuộc gọi khác. Số của Jake. Bà đột nhiên thấy lo lắng bởi Jake chỉ gọi điện cho bà vào thứ Tư. Bà nói với ông Floyd, “Em gọi lại anh sau nhé. Jake đang gọi em.”
“Nhanh lên, nhanh lên! Áo của em màu gì? Có phải màu nâu không? Làm ơn nói anh biết với.”
“Không, màu đen. Giờ thì cúp máy nhé, em gọi anh sau.”
Bà nhận cuộc gọi đang chờ. “Jake hả con?”
Giọng nữ vang lên: “Không ạ, không phải Jake. Cháu là Blue.”
“Ồ,” bà Laurel trả lời. “Chào cháu, mọi chuyện ổn cả chứ? Jake có chuyện gì không?”
“Jake ổn ạ. Anh ấy ngồi ngay đây.”
Nhịp tim của bà Laurel chậm lại, bà ngả người ra ghế sofa.
“Cô giúp được gì cho cháu hả Blue?”
“Là thế này, cháu suy nghĩ mãi về chuyện này suốt cuối tuần, tới mức chả còn nghĩ được gì khác. Bạn trai của cô…?”
Nhịp tim của bà Laurel lại vọt lên.
“Cháu có một năng lực, à, giống như giác quan thứ sáu. Và bạn trai của cô… trường sinh học của ông ta tất cả đều không ổn. Nó… đen tối.”
“Cháu nói gì cơ?” Bà Laurel lắc nhẹ đầu như thể cố tống vật gì đó ra khỏi tai.
“Cháu có năng lực này, nhìn thấu tâm linh người khác. Kiểu như vượt qua bức tường tầng cao ý thức của họ, xuyên vào miền tiềm thức. Cháu rất tiếc nhưng ngay từ phút cháu ngồi xuống và nhìn thấy ông ta, rồi khi cháu và ông ta chạm mắt với nhau, cháu đã nhận ra.”
“Cháu nhận ra điều gì?”
“Ông ta đang che giấu điều gì đó. Cháu biết giữa cô và cháu không gần gũi lắm, chủ yếu là vì cháu quá tự bảo vệ mình. Nhưng cô Laurel à, cháu thật sự quan tâm tới cô. Cô là mẹ của người đàn ông cháu yêu và cháu muốn cô được an toàn.”
Bà Laurel khựng lại một chút để tìm cách trả lời nhưng nụ cười sau đó của bà ẩn chứa một chút ác cảm, xem thường. “Trời ạ, cháu làm ơn chuyển máy cho Jake giùm cô.”
Blue nói tiếp, “Jake nghĩ y như cháu. Chúng cháu đã bàn về điều này suốt cuối tuần qua. Anh ấy hoàn toàn đồng ý với cháu. Anh ấy…”
“Cháu chỉ cần để nó nghe máy thôi Blue. Ngay bây giờ.”
Bà nghe tiếng Blue tặc lưỡi rồi con trai bà nghe máy. “Con đây mẹ.”
“Nào Jake, nói chuyện nghiêm túc đi. Cái quái gì thế?”
“Con không biết nữa, chỉ là…”
“Gì vậy Jake? Chuyện gì?”
“Con không thể giải thích tường tận. Chuyện như Blue nói ấy.”
“Thôi đi Jake, mẹ biết con rõ hơn mà. Con đâu phải Blue, con không có… cái gì nhỉ, à, giác quan thứ sáu. Con thậm chí chẳng bao giờ biết có cô bé nào đó để ý mình. Con là người duy nhất trong gia đình không nhận ra khi bà Deirdre bắt đầu mất trí. Con không hề giỏi nhìn người. Cho nên đừng trả lời mẹ kiểu đó. Nói đi, chuyện quái gì đang diễn ra?”
“Chẳng có chuyện gì hết mẹ. Bọn con chỉ có cảm giác xấu về ông ta, cái người đàn ông tên Floyd ấy.”
“Không,” bà ngắt lời. “Blue có linh cảm xấu về ông ấy, còn con thì tin sái cổ những gì Blue nói. Đơn giản vì con chỉ là thú cưng của con bé.”
Jake im lặng trong khi bà Laurel nín thở. Bà chưa bao giờ tỏ ra khó chịu về mối quan hệ không được bình thường của Jake và Blue, ngay từ khi hai đứa quen nhau đến bây giờ.
“Mẹ à…” giọng Jake lộ vẻ cằn nhằn. Bà Laurel không thể chịu đựng đứa con trai đã lớn của mình cằn nhằn, không phải lúc này khi mà mọi chuyện đang tốt đẹp và bà cuối cùng đã tìm thấy niềm vui.
“Jake, mẹ xin lỗi, mẹ biết Blue là bạn gái của con. Con bé là trung tâm vũ trụ đối với con và mẹ biết con thật lòng yêu nó. Blue là điểm tựa của con, mẹ biết chứ. Nhưng mẹ đau buồn, khổ sở lâu quá rồi, mãi mới có được niềm vui và một điều gì đó dặc biệt. Do đó, mẹ không cần cả con lẫn cô bạn gái lập dị của con phá đám. Bố thích ông ấy, Hanna cũng thích ông ấy. Thế là quá đủ với mẹ rồi.”
Jake đáp lại, “Con xin lỗi mẹ.”
Thế nhưng, bà vẫn nghe thấy vẻ ca cẩm trong giọng Jake. Không thể chịu đựng được nữa, bà nói hết sức nhỏ nhẹ, “Mẹ cúp máy đây Jake. Nhắn với Blue là mẹ hiểu ý con bé nhưng mẹ không muốn nghe thêm bất cứ giả thuyết quái gở nào nữa.”
Toàn thân bà run lên sau khi cúp máy và bà thấy buồn nôn. Bà chộp lấy ly rượu, uống một ngụm lớn. Bà đã hứa gọi lại cho ông Floyd nhưng bà không làm được. Bà nói gì bây giờ? À, bạn gái của con trai em mới nói anh có khí chất xấu xa, em bực quá nên hết hứng đùa với anh về áo khoác len?
Vậy là bà cứ ngồi đó, từ từ, thong thả uống ly rượu cho tới khi hai tay bà hết run. Đến lúc đó, bà nhắn tin cho bạn trai: Xin lỗi anh, Jake nói nhiều quá nên em hơi mệt. Em đi ngủ luôn đây. Em sẽ mặc pyjama màu xám. Bộ này hơi cũ rồi. :)
Tin nhắn trả lời đến sau vài giây: Anh sẽ mất cả đêm để suy nghĩ chuyện này. Ngủ ngon nhé cô gái hoàn hảo của anh. Ngày mai nói chuyện tiếp.
Bà tắt điện thoại, bật tivi lên, tìm cái gì đó nhẹ nhàng để xem rồi rót thêm một ly rượu. Bà mất ít nhất một tiếng đồng hồ để dần quên đi chuyện khó chịu và để cho trạng thái lơ mơ dễ chịu bao bọc lấy mình như một cái áo choàng nặng. Khi đã hoàn toàn thoải mái, bà chìm vào giấc ngủ.
Tối hôm sau, bà Laurel tới nhà ông Floyd. Khi vào bếp, bà lên tiếng, “Ồ, chào SJ, cô không nghĩ sẽ gặp cháu.”
SJ đang đứng ở bồn rửa bát, trong tay cầm một ly nước. Cô đáp, “Cháu cũng không định tới đây. Đêm qua, cháu và mẹ đã cãi nhau, rất căng thẳng.” Cô nhún vai, đổi tư thế nghỉ từ chân trái qua chân phải. SJ đang mặc áo ren màu đen với quần thụng cũng màu đen, dưới chân là đôi giày tennis màu bạc đã mòn. Đôi bông tai dài rủ xuống lấp lánh ở tai.
SJ làm bà Laurel nhớ tới một trong những cô tiên xuất hiện trong cuốn sách bà hay đọc cho các con ngày chúng còn nhỏ. Cô tiên đó tên là Silvermist, có mái tóc bạc, bờ môi bạc và luôn mặc quần áo màu đen. Đó là một cô tiên buồn bã, mang vẻ đẹp lưỡng tính và ôm trong mình nhiều bí mật.
Ông Floyd bước vào và thở dài. Ông lên tiếng như thể giải thích với bà Laurel: “Công bằng mà nói thì lâu lắm rồi Kate và SJ mới đường ai nấy đi thế này.”
SJ ngắt lời, “Con và mẹ không có tuyệt giao.”
“Được rồi, dù gì cũng là cãi nhau to.”
“Hai mẹ con gây nhau chuyện gì thế?” Bà Laurel hỏi. “Tất nhiên cháu không cần phải kể với cô…”
Sara-Jade hướng hàng mi dài xuống sàn nhà, lên tiếng, “Mẹ không thích bạn trai mới của cháu.”
Ông Floyd bật ra một âm thanh lạ, khiến bà Laurel quay lại nhướng mắt dò hỏi.
“Anh ấy bốn mươi chín tuổi,” SJ tiếp.
Ông Floyd lại gây ồn ào và nhìn từ Sara-Jade đến bà Laurel một cách châm chọc.
“Anh ấy có gia đình rồi. À, kiểu quan hệ lâu dài như kết hôn vậy.”
“Thế à?” bà Laurel hỏi lại, trong lòng thầm ước phải chi bà không mở lời hỏi.
“Anh ấy có bốn đứa con, nhỏ nhất tám tuổi.”
Bà Laurel lại thốt lên, “Ồ.”
“Anh đã nói với con bé là đừng đến đây với mong muốn anh sẽ cho phép hay bỏ qua những phép tắc thông thường.”
“Không. Không, em…” bà Laurel cố nhìn qua chỗ khác một chút nhưng không được.
Thế rồi SJ bắt đầu khóc, vụt chạy ra khỏi phòng. Hai cánh tay gầy gò của cô khoanh trước ngực. Bà Laurel nhìn cánh cửa rồi nhìn ông Floyd và ngược lại. “Em cứ đi theo nó nếu em muốn. Tất cả những gì cần nói anh đã nói hết rồi,” ông Floyd nói.
Bà Laurel nhìn ra tiền sảnh. SJ mong manh dễ vỡ như Hanna, nhưng Hanna tuyệt đối không rơi nước mắt. Đôi lúc nhìn Hanna như sắp khóc tới nơi song rốt cuộc mắt con bé vẫn ráo hoảnh và bà Laurel không có cơ hội chạm vào con, ôm lấy hay chăm sóc, ủi an nó. Ẩn ức mẫu tử bị đè nén đó đã dẫn dắt bà ra khỏi nhà bếp tới tiền sảnh nơi SJ đang lôi áo khoác ra khỏi móc treo và nức nở không kiềm chế được.
“Sara này,” bà bắt đầu. “SJ, vào phòng khách với cô đi. Chúng ta nói chuyện với nhau.”
“Có gì để nói nữa đây?” SJ gào lên. “Cháu là một con khốn, đồ tồi. Chẳng còn gì để nói nữa.”
“Thật ra, không hẳn như vậy. Cô…” bà hít hơi. “Vào đây ngồi với cô, đi mà.”
SJ treo áo khoác lên lại và đi theo bà Laurel. Vào phòng khách rồi, cô thu người trên ghế bành, nhìn bà Laurel qua hàng mi đẫm nước.
Bà Laurel ngồi xuống phía đối diện. “Cô cũng từng yêu một người có gia đình trước đây. Lúc đó, cô còn trẻ lắm.”
SJ chớp mắt.
“Nói đúng ra anh ta khi ấy chưa có con, chỉ mới cưới được một năm. Bọn cô yêu nhau hai năm. Chuyện xảy ra khi cô đang học đại học.”
“Đó là thầy giáo của cô à?”
“Không phải thầy giáo, chỉ là bạn bè thôi.”
“Sau đó thế nào? Ông ta có bỏ vợ theo cô không?”
Bà Laurel mỉm cười, “Không, ông ta không làm thế. Cô rời trường đại học, chuyển tới London sống. Bọn cô đã nghĩ là không thể sống thiếu nhau nên tiếp tục cuộc hẹn hò lãng mạn mãnh liệt ấy qua các khách sạn. Dĩ nhiên, chỉ sáu tuần là mối quan hệ xì hơi hoàn toàn. Hình như vợ chồng ông ta cũng chia tay cùng năm đó. Cơ bản là họ còn quá trẻ để bước vào đời sống hôn nhân. Tất cả bọn cô khi ấy đều còn quá trẻ. Cháu có biết là những phần não chịu trách nhiệm ra quyết định chỉ phát triển đầy đủ khi chúng ta hai mươi lăm tuổi không?”
SJ nhún vai.
“Người đó là ai vậy?” bà Laurel hỏi.
“Đó là người đứng đầu khoá học tại trường đại học nghệ thuật mà cháu làm người mẫu.”
“Hai người đến với nhau bao lâu rồi?”
SJ tì cằm vào ngực, lầm bầm, “Mới vài tháng.”
“Cháu gặp ông ta thường không?”
“Hầu như ngày nào cũng gặp.”
“Ở đâu?”
“Trong văn phòng của anh ấy, thỉnh thoảng ở chỗ anh trai anh ấy khi anh ấy có việc ra khỏi thành phố,” SJ lại nhún vai.
“Ông ta có dẫn cháu đi chơi đâu không? Uống rượu hay ăn tối ấy?”
SJ lắc đầu và kéo kéo sợi dây rút quần.
“Vậy là chỉ sex thôi?”
SJ ngẩng phắt đầu lên, gào lớn, “Không! Không! Không chỉ có vậy. Bọn cháu nói chuyện, mọi lúc. Anh ấy lôi cuốn cháu. Cháu là…”
“Nàng thơ của ông ta.”
“Đúng. Cháu là nàng thơ của anh ấy.”
Bà Laurel thở dài. Toàn mấy lời sáo rỗng, rập khuôn.
Bà mở đầu thận trọng, “Sara-Jade này. Cháu là cô gái rất xinh đẹp.”
“Hở?”
“Cháu rất xinh đẹp và rất đặc biệt. À, ông ta tên gì nhỉ?”
“Simon.”
“Simon rất tinh tế nên dễ dàng nhận thấy cái đẹp trước mắt. Và cô chắc ông ta là người đàn ông tuyệt vời.”
“Đúng vậy, chính xác là vậy,” SJ nói.
“Dĩ nhiên rồi, nếu không sao cháu lại đến với ông ta. Ông ta có nói sẽ bỏ vợ không?”
“Người sống cùng thôi.”
“Người sống cùng, vợ, không quan trọng. Nói chung họ có con với nhau, sống cùng một nhà. Ông ta có nói sẽ bỏ bà ấy vì cháu không?”
SJ lắc đầu.
“Cháu có muốn ông ta làm vậy không?”
SJ gật rồi lại lắc. “Không, rõ ràng là không. Anh ấy còn con cái, nhất là đứa nhỏ nhất. Cháu đã trải qua cảnh đó rồi nên cháu hiểu cảm giác ấy.”
“Cháu bao nhiêu tuổi thì bố mẹ cháu bỏ nhau?”
“Sáu,” SJ nói. “Gần như bằng tuổi con trai Simon bây giờ. Cho nên…”
“Cho nên cháu không muốn ông ta bỏ vợ đến với cháu?”
“Không. Nếu có thì chỉ trong tưởng tượng, khi mà không ai phải chịu tổn thương.”
“Nhưng nếu người sống cùng ông ta phát hiện thì sao? Và bà ta nhất định bỏ ông ta?”
“Bà ấy không biết đâu.”
“Sao cháu dám chắc?”
“Chúng cháu rất cẩn thận.”
“SJ à, chúng ta đang sống trong thế giới hiện đại. Không còn gì là riêng tư nữa. Cái gì người ta cũng biết hết, luôn luôn là thế. Như cô này, chẳng phải cháu đã tìm hiểu về cô trên Google một cách nhanh chóng sau khi chúng ta gặp mặt sao? Cháu biết về Ellie. Biết đâu ở nơi nào đó, có ai đó biết chuyện và nói lại với người sống cùng Simon. Thế là mọi chuyện đổ bể. Không cái gì cứu vãn được. Cách duy nhất tránh được kết cục đó là cháu phải ra đi, chấm dứt mối quan hệ này.”
SJ khụt khịt mũi và thắt nút dây quần của mình.
“Cháu yêu ông ta chứ?”
“Có ạ.”
“Cháu có yêu ông ta nhiều tới mức sẵn sàng làm tổn thương rất nhiều người khác không, những người không đáng bị như vậy ấy?”
“Cô muốn cháu trả lời thế nào đây?”
“Đó là câu hỏi khó mà cháu phải trả lời. Không phải là bây giờ nhưng cũng chỉ trong vài giờ hoặc vài ngày nữa thôi. Cô sẽ không nói với cháu mấy câu kiểu như mười năm nữa khi nhớ lại chuyện này, cháu sẽ tự hỏi hồi đó mình nghĩ cái quái gì vậy, bởi lẽ cô hồi hai mươi mốt tuổi, cô từng chắc mẩm cá tính của mình là bất di bất dịch, rằng cái tôi vững chắc ấy sẽ không hề thay đổi cả trong cách cảm nhận lẫn niềm tin. Nhưng nay cô biết cái tôi ấy dễ thay hình đổi dạng. Do đó, dù bây giờ cháu có cảm thấy thế nào thì cũng chỉ là xúc cảm tạm thời. Tuy nhiên, nếu gia đình ấy phát hiện ông ta phản bội, sự tổn hại sẽ ám ảnh mãi mãi, không bao giờ hàn gắn nổi.”
Nước mắt nối nhau chảy tràn ra khóe mắt SJ, rơi xuống ướt đẫm đôi má. Bà Laurel nghĩ mình thấy SJ gật đầu nhưng bà không chắc lắm.
“Vì sao cô chia tay với chồng cô?”
“Vì Ellie. Vì cô nghĩ ông ấy đau khổ chưa đủ. Vì ông ấy cố làm cô tin rằng mọi chuyện sẽ ổn và vì cô không muốn mọi chuyện ổn trở lại.”
“Chuyện hai người chia tay có làm các con cô đau khổ không? Bây giờ họ có ghét cô không?”
Câu hỏi làm bà Laurel sững sờ. SJ không hỏi “hồi đó các con cô có ghét cô không” mà là “bây giờ có ghét không.” Bà nhớ lại cuộc điện thọại tệ hại của Blue và Jake tối qua. Bà nghĩ tới chuyện Hanna chỉ giữ quan hệ với bà ở mức vô cùng hạn chế. Cả hai đứa con đều giữ khoảng cách với bà. Bà luôn cho rằng nguyên nhân là do chúng mất em gái ở độ tuổi rất dễ tổn thương. Bà thậm chí không nhớ chúng phản ứng thế nào khi ông Paul dọn đi. Sự chia ly diễn ra rất chậm chạp nên thật khó để xác định đâu là thời điểm chính xác họ tan vỡ. Bà không nhớ những lời cáo buộc qua lại đầy nước mắt. Bà không nhớ con cái đau lòng ra sao, hay ít nhất là chúng có đau lòng hơn những gì đã chịu đựng không.
“Cô không biết,” bà trả lời SJ. “Có thể các con vẫn ghét cô. Nhưng từ xưa gia đình cô đã tan rã rồi.”
SJ gật đầu, sau đó duỗi tay chân ra, ngồi nhổm lên và nói chuyện với bà Laurel gần gũi hơn hẳn. “Cháu đã đọc rất nhiều chuyện về chị Ellie trên mạng.”
“Vậy sao?”
“Vâng. Năm 2005 cháu còn nhỏ lắm nên chưa từng nghe nói về chị Ellie Mack trước đó. Bây giờ, quả là lạ lùng khi người đã chịu đựng nỗi đau khổ khủng khiếp mà không ai muốn nếm trải ấy lại xuất hiện trong nhà bố cháu. Cháu cứ nghĩ mãi…” SJ ngừng một chút. “Cô có tin rằng chị ấy bỏ nhà đi không?”
Bà Laurel cảm thấy gần như bật ngửa ra sau trước câu hỏi bất ngờ này. Bà trả lời nhẹ nhàng, “Không, cô không tin. Cô là một người mẹ. Cô biết con mình muốn gì, định đi đâu và điều gì làm con bé vui. Cô biết Ellie không quá lo lắng về các kỳ thi GCSE. Sâu trong lòng mình, cô không tin Ellie bỏ nhà đi nhưng cô buộc phải tin vì mọi bằng chứng đều chỉ ra như vậy.”
“Ý cô nói đến vụ trộm?”
“Ừ, vụ trộm. Nhưng cô không thật lòng nghĩ đó là một vụ trộm. Ellie dùng chìa khóa của mình, con bé chỉ về nhà lấy đi vài thứ. Tất cả chỉ có thế.”
“Nhưng còn cái túi, cô có từng thắc mắc về nó không?”
“Cái túi?”
“Vâng, ba lô của chị Ellie đó, cái mà người ta tìm thấy trong rừng. Cháu không biết nữa nhưng cô có nghĩ là qua chừng ấy năm bỏ nhà đi, tại sao trong túi chị ấy lại không có thêm các món đồ khác? Tại sao lại còn đúng những món chị ấy đem theo khi rời khỏi nhà?”
Cơn ớn lạnh chạy dọc toàn thân bà Laurel. Câu hỏi ấy bà đã tự hỏi mình hàng giờ liền khi đó. Cuối cùng, bà buộc phải chấp nhận giả định Ellie giữ các món đồ trong túi y nguyên như một liệu pháp trấn an tinh thần, tương tự bà đã giữ phòng con gái nguyên trạng trong nhiều năm sau đó.
SJ nói tiếp, “Cô biết không, còn một chuyện nữa thật sự quái lạ. Đó là về mẹ của Poppy…” Cô ngưng bặt và cả hai cùng quay về phía cánh cửa vừa mở ra. Ông Floyd đang bước vào với hai ly trà. Ông nhìn bà Laurel với ánh mắt cảm kích.
“Đây, trà làm dịu thần kinh đây. Mọi chuyện ổn không nào?” Ông ta đặt hai ly trà xuống bàn và ngồi xuống cạnh bà Laurel.
Bà Laurel chạm vào chân ông ta, nói, “Bọn em có cuộc nói chuyện đáng đồng tiền bát gạo đấy.”
“Đúng vậy,” Sara-Jade đồng tình. “Con sẽ suy nghĩ về một số việc.”
Bà Laurel và Sara-Jade nhìn nhau. Cuộc trò chuyện vẫn chưa kết thúc nhưng họ cần phải chờ một dịp khác.