Chương 27
Sáng hôm sau bà Laurel dậy trễ, sau một đêm đầy mộng mị mệt mỏi. Bà mất một lúc để nhìn ngó xung quanh, trông chúng như trộn lẫn với thứ gì đó trong giấc mơ của bà. Nhưng bà nhanh chóng nhớ ra mình đang nằm trên giường của ông Floyd, và bây giờ đã là gần chín giờ sáng thứ Tư. Bà thực sự muốn về nhà.
Bà tắm rửa, ăn mặc chỉnh tề. Khi xuống nhà, bà thấy ông Floyd và Poppy đang ngồi ở bàn ăn sáng, cùng nhau đọc báo.
“Chào buổi sáng, anh không đánh thức em dậy. Trông em ngủ ngon quá,” ông Floyd nói.
“Cảm ơn anh, đúng là em rất cần ngủ. Buổi sáng vui vẻ nhé Poppy.”
“Chào cô Laurel.”
Poppy quay lại với phong cách cổ điển quen thuộc: quần nhung hồng đi kèm áo cổ lọ màu đen, tóc cột hai bên. “Anh lấy đồ ăn sáng cho em nhé,” ông Floyd đứng lên.
“À, thực ra em sắp về nhà, hai bố con ở với nhau hôm nay nhé. Em phải sửa soạn rồi tới nhà Hanna.”
Ông Floyd tiễn bà bằng nụ hôn dài và lời đề nghị quay lại vào buổi tối. Ông ta nói, “Anh sẽ làm món gì đó thật ngon cho em. Em thích thịt bê không?”
“Em thích lắm.”
“Tuyệt, gặp em sau nhé.”
Bà Laurel tràn ngập cảm giác được giải thoát kỳ lạ khi bà ngồi vào xe mình và nổ máy. Bà đã nghĩ ông Floyd sẽ thuyết phục bà ở lại lâu hơn và bà thấy thoải mái khi ông ta không làm thế. Bây giờ bà cảm thấy được thoát thân.
Việc phát hiện mẹ Poppy từng dạy toán cho Ellie cộng thêm những lời kể của Hanna về chuyện Ellie thấy cô ta kỳ quái, dễ sợ và cuộc nói chuyện đêm qua với Sara-Jade làm bà Laurel chấn động, hết sức hoang mang. Bà cần về nhà, hít thở trong khoảng trời riêng của mình. Bà cũng cần làm một việc mà rất lâu rồi bà không đụng tới.
Bà tự pha cho mình ly trà, đem vào căn phòng để trống.
Bà ngồi xuống mép giường rồi cúi xuống kéo ra một hộp bìa cứng. Đó là hộp đựng đồ của Ellie mà bà xếp vào khi còn ở nhà cũ. Bà đã mất cả ngày dài tê cứng và kiệt quệ vì làm việc này, hết vuốt ve, đụng chạm lại ôm nắm và hít ngửi những gì từng thuộc về con gái. Bà đọc nhật ký của Ellie. Chúng được viết không đều đặn, chỉ nhảy cóc trong nhiều năm; Ellie lại ít khi đề ngày tháng nên rất khó để hiểu cô bé viết về chuyện gì. Bà Laurel bỏ qua một số đoạn và còn ném một quyển đi bởi trong đó ghi lại chuyện Ellie làm “chuyện ấy” bằng tay cho Theo.
Chẳng có chi tiết nào trong những quyển nhật ký ấy ám chỉ một cuộc sống bí mật, một người bạn trong bóng tối hay nỗi niềm bất hạnh nào đó. Kể từ lần ấy, bà Laurel không đọc lại chúng nữa.
Lần này, bà lại lấy vài quyển ra, lần giở chúng để tìm nhừng đoạn Ellie viết trong mấy tháng trước khi mất tích. Trong mớ ghi chép lộn xộn ấy lẫn lộn những bức vẽ hoạt hình nguệch ngoạc, các tờ ghi chú bài tập về nhà và ôn tập, ngoài ra còn có nhiều tờ ghi ngày tháng, các con số và danh sách vật dụng cần mua nhân một chuyến đến đường Oxford:
Kem dưỡng ẩm tốt
Giày thể thao mới (không phải màu đen hay trắng)
Sách: Atonement, Lovely Bones
Tất ngắn
Thiệp sinh nhật cho bố
Bên cạnh những ghi chép, trong nhật ký của Ellie còn có các dấu son môi, vết mực và nhãn dán lấp lánh. Đây đó là ghi chú không thường xuyên về kỳ kinh nguyệt của cô bé. Trong những tuần cuối cùng trước khi bỏ đi, chỉ có hai chủ đề thường trực trong thế giới của Ellie, đó là Theo và ôn tập. Theo và ôn tập. Theo và ôn tập.
Bà Laurel đọc thật kỹ một trang có vẻ vào tháng Một. Ellie dằn vặt về kết quả bài thi toán. Cô bé muốn điểm A nhưng chỉ được B+. Theo được A. Bà Laurel thở dài. Ellie lúc nào cũng ép mình theo chuẩn của Theo, cứ như cậu ta là thước đo duy nhất. Ellie viết, “Xin mẹ mời gia sư. Cầu mong mẹ đồng ý. Mình học toán tệ quá đi mất…”
Vài trang sau có đoạn: “Gia sư đến. Cô ấy hơi kỳ dị nhưng dạy giỏi! A+ ơi chờ tớ nhé!”
Bà Laurel lật trang càng lúc càng nhanh. Bà đang tìm kiếm điều gì đó mà chính bà cũng chưa rõ, chỉ biết nó sẽ kết nối tất cả những phần rời rạc trong các giấc mơ của bà với những gì bà phát hiện mấy ngày gần đây.
Hôm nay có giờ học thêm. Mình đã làm xong 97% số bài tập cô gia sư giao. Cô ấy cho mình một bộ son dưỡng môi. Thật ngọt ngào!
Học thêm lúc năm giờ chiều. Cô ấy mua cho mình một cây bút có mùi hương. Cô ấy thật dễ thương!
Học thêm lúc năm giờ chiều. Cô ấy bảo mình là học sinh giỏi mà cô từng dạy! Dĩ nhiên là thế rồi!
Học thêm lúc năm giờ chiều. Cô ấy hơi lạ lùng hôm nay, toàn hỏi mình những câu kỳ lạ về mong muốn của mình trong đời. Mình nghĩ cô ấy đang gặp khủng hoảng tuổi trung niên!
Học thêm lúc năm giờ chiều. 100%!! Mình đã làm đúng 100%!!! Cô gia sư bảo mình rất xuất sắc. Cô ấy nói đúng 100%!
Học thêm lúc năm giờ chiều. Mình nghĩ phải chấm dứt thôi. Thỉnh thoảng cô ta làm mình sợ thực sự. Cô ấy rất cực đoan, lại còn hôi nữa. Sẽ nói với mẹ cho cô ta nghỉ dạy. Mình có thể tự học tiếp được.
Không cần những kẻ thù hận vì bị tình phụ trong đời mình.
Sau trang này, Ellie không còn viết gì thêm về gia sư nữa.
Cô bé tiếp tục cuộc sống, gặp gỡ Theo, học hành. Ellie mong chờ mùa Hè tới. Không có gì khác nữa.
Nhưng ngón tay bà Laurel vẫn treo ở trang khi nãy, xoáy vào cụm từ “kẻ thù hận vì bị tình phụ.” Chúng có nghĩa gì đây? Cụm từ này theo hiểu biết của bà là ám chỉ một phụ nữ đeo bám và gây phiền nhiễu cho người đàn ông đã bỏ rơi cô ta, đồng thời không thể chấp nhận việc bị từ bỏ. Rõ ràng đây không phải là cách hiểu mà Ellie ám chỉ. Vậy nghĩa của chúng là gì? Liệu Noelle có bị ám ảnh thái quá về Ellie? Biết đâu cô ta bị thu hút bởi con bé? Cô ta cố tình đụng chạm Ellie? Hay cô ta ghen tị với sự trẻ trung, dáng vẻ xinh đẹp và trí thông minh lồ lộ của con bé? Có phải cô ta xem thường Ellie và khiến con bé thấy tệ hại?
Giả dụ một trong số giả thiết trên chính xác, vậy điều đó có nghĩa là gì?
Bà nhắm nghiền mắt, nắm chặt tay. Có điều gì đó mà bà chưa nắm bắt được. Là gì mới được cơ chứ?
Một lúc sau, bà mở mắt ra và nhịp sống bình thường trở lại. Bà chậm rãi đặt các quyển nhật ký của Ellie vào trong hộp, đẩy hộp vào lại gầm giường.
“Kể em nghe thêm về Noelle đi,” bà nói với ông Floyd sau bữa tối hôm đó.
Bà thấy gò má ông ta co giật và giọng ông ta có chút lạc nhịp, “Chúa ơi, anh phải kể à?”
“Xin lỗi anh, em biết cô ta không phải kiểu người anh thích. Nhưng mà em rất tò mò.” Bà đặt dao nĩa xuống đĩa và cầm ly rượu lên. “Hôm nay em đã đọc lại nhật ký cũ của Ellie. Em muốn biết con bé viết gì về Noelle. Và em thấy con bé gọi cô ta là…, hy vọng anh không thấy khó chịu, nhưng con bé gọi cô ta là kẻ thù hận vì bị phụ tình.”
“À há, không hề khó chịu. Cụm từ đó đủ để tả tất cả về cô ta. Cô ta là kiểu phụ nữ rất đòi hỏi, rất cực đoan.”
“Anh gặp cô ta như thế nào?”
“À,” ông Floyd uống một ngụm rượu lớn, đặt ly xuống rồi nói, “anh xử lý mối quan hệ này không tốt. Cô ta là người hâm mộ anh.”
“Người hâm mộ? Anh có người hâm mộ à?”
“Có lẽ gọi họ là độc giả nhiệt thành thì đúng hơn. Đại khái họ là những người vô cùng mê toán.”
Bà Laurel ngồi lại xuống ghế, giọng châm chọc, “Ái chà, em không nhận ra là mình phải đối mặt sự cạnh tranh khắc nghiệt như vậy đấy.”
“Ồ, em đừng lo, những ngày đó qua hẳn rồi. Anh từng có lần nổi như cồn nhờ một cuốn sách. Anh vẫn hay gọi nó là “sách thanh toán hóa đơn”, còn nói một cách thành thực thì nó là một cuốn sách toán dành cho người ngu ngơ. Anh hơi bông đùa trong cuốn đấy, thế là có hẳn một câu lạc bộ hâm mộ nho nhỏ gồm toàn các cô lập dị, mê toán. Đâu phải gu của anh. Không lâu sau đó, anh quay về với kiểu sách nghiên cứu nặng ký và chẳng còn cô nào thèm tơ tưởng lãng mạn nữa.”
“Vậy Noelle là một trong số người hâm mộ anh?”
“Ừ, anh nghĩ vậy. Lúc đó anh vừa chia tay mẹ Sara và thấy cô đơn. Còn Noelle có chút hâm dở nhưng lại kiên quyết. Thế là anh để cô ta đến với mình rồi mất thêm vài năm sau đó để hối hận. Cô ta bám dai như đỉa nên anh không tài nào bỏ cô ta được. Và rồi cô ta có thai.”
“Con của anh?”
Ông Floyd thở dài và nhìn qua vai bà. Thay vì trả lời câu hỏi, ông ta nói tiếp, “Chưa bao giờ anh thấy cô ta hấp dẫn. Chắc là anh chỉ cố tỏ ra tử tế.”
Bà Laurel cười khô khốc. Trong đời bà chưa bao giờ làm việc gì “chỉ để tỏ ra tử tế.” Nhưng bà biết kiểu người như thế. Ví dụ điển hình là ông Paul, sẵn sàng bỏ qua hết mọi nhu cầu tối quan trọng cũng như cảm nhận của bản thân chỉ để làm ai đó an lòng trong vòng năm phút.
“Thế rồi anh mắc kẹt với cô ta?”
“Ừ, quả thực là vậy.” Ông Floyd di ngón tay quanh ly rượu và tỏ ra trầm ngâm hiếm thấy.
“Cuối cùng ai kết thúc mối quan hệ ấy?”
“Anh. Và đó là lúc kẻ lồng lộn vì bị tình phụ ra mặt. Cô ta không để yên cho anh, có nhiều tối cãi vã thật kinh khủng. Tới một ngày, cô ta bảo cô ta chịu đựng đủ rồi và vứt bỏ Poppy trước thềm nhà anh, sau đó biến mất không rõ tung tích.” Ông ta nhún vai nói tiếp, “Buồn, thực sự! Rất buồn. Một người phụ nữ đáng trách, một câu chuyện đáng tiếc.”
Bầu không khí buổi tối trở nên u sầu và hơi khó chịu.
“Xin lỗi. Em không có ý định làm anh buồn. Chỉ là giữa anh và em, và Ellie nữa, có mối liên hệ lạ lùng. Em chỉ muốn hiểu thêm chút ít.”
Ông Floyd gật đầu, “Anh hiểu. Anh hiểu hết. Dĩ nhiên anh thấy tội cho Poppy vì bị bỏ rơi như thế. Chẳng đứa trẻ nào muốn chịu đựng tâm trạng là đồ thừa, ngay cả khi nó không ưa gì người bỏ rơi chúng.”
“Nhưng bây giờ Poppy có em rồi,” ông ta tươi lên chút đỉnh. “Em giống như liều thuốc bổ cho tất cả bọn anh. Mừng vì điều đó.” Ông Floyd nghiêng ly về phía bà Laurel, họ cụng ly và nhìn nhau.
Bà chuyển sự tập trung trở lại miếng thịt bê màu hồng sẫm trên đĩa. Bà nhấn mũi dao vào và nhìn dòng nước thịt đục như màu rượu vang tứa ra khắp đĩa.
Bà mất cảm giác ngon miệng mà không rõ vì sao.