Chương 28
Ngày hôm sau, bà Laurel đỗ xe vào bãi đậu xe nhiều tầng ở Kings Cross và đi bộ tới Trường Nghệ thuật St Martins ở quảng trường Granary. Ông Floyd nói hôm nay SJ có giờ làm ở đó khi bà hỏi với vẻ hờ hững trong bữa sáng.
Trời dễ chịu, hơi xam xám và được tiếp thêm cảm hứng nhờ những ánh đèn và đồ trang trí giáng sinh trên mọi cửa sổ. Khi bà tới quảng trường Granary, nơi này như rộng hơn và tĩnh lặng. Chim bồ câu đậu thưa thớt trên mặt đất, vài người co ro trong gió lạnh ngoài trời để rít điếu thuốc bên ly cà phê sáng.
Bà Laurel đăng ký gặp Sara-Jade Virtue. Bộ phận tiếp tân báo cô làm việc đến tận giờ ăn trưa nên bà ngồi đợi ở nhà hàng bên cạnh. Tại đó, bà ăn sáng lần hai, uống hai ly cà phê, một tách trà bạc bà trước khi quay lại vào lúc mười hai giờ ba mươi và đợi Sara-Jade ở bên ngoài.
Phải đến một giờ mười phút, Sara-Jade mới xuất hiện, quấn mình trong chiếc áo lông giả màu hồng khổng lồ kèm đôi bốt quá lớn so với cô. Nhìn thấy bà Laurel, cô lên tiếng chào.
“Chào cháu, xin lỗi vì cô đến không báo trước. Cô chỉ muốn… À, cháu đói chưa? Cô mời cháu ăn trưa nhé?”
SJ nhìn cổ tay mình rồi nhìn lên trời. “Cháu định…” cô dừng lại rồi nói tiếp, “được ạ.”
“Tốt quá, cảm ơn cháu.”
Họ băng qua đường đến một quán ăn mới mở, với cửa sổ gắn kính dày ở mọi hướng. Từ bên trong thực khách có thể nhìn bao quát quảng trường và cả con kênh đào. Phần lớn khách của quán là nhân viên văn phòng và sinh viên. Họ đều gọi món bánh cá, nước có ga và miễn cưỡng chọn ở rổ bánh.
“Cháu thế nào rồi?” Bà Laurel hỏi.
“Ổn ạ.”
“Công việc thì sao?”
“Cũng tốt, hơi lạnh một chút.”
“Ừ, cô nghĩ thời tiết này không hợp với làm mẫu khỏa thân.”
“Nghề làm mẫu ạ.”
“Ừ, xin lỗi cháu. Hôm nay có bao nhiêu sinh viên ở đó? Họ vẽ cháu à?”
“Hôm nay có khoảng mười hai. Thỉnh thoảng cũng được ba mươi hay bốn mươi.”
“Cháu nghĩ gì trong lúc giữ nguyên một tư thế nhiều giờ liền?”
SJ nhún vai, “Cũng không nghĩ gì, cháu chỉ nghĩ xem cần làm gì khi về nhà, nghĩ về những chuyện cháu đã làm, những nơi cháu đã đi. Cháu cứ để đầu óc lang thang, nhiều lúc cháu nhớ lại những nơi chưa từng nghĩ tới trong nhiều năm, như quán bar gần trường đại học cũ của cháu, một nhà hàng ở Prague mà cháu đến lúc mười tám tuổi, hay đoạn đường ray xe lửa cháu hay đi dọc theo khi về thăm ông bà cùng với mùi cần tây ở đó…” Cô xé một mẩu bánh mì nhỏ cho vào miệng, mỉm cười nói tiếp, “Mấy con chim ngoài kia gọi là gì ấy nhỉ? À, bồ câu cổ trắng. Tiếng kêu của chúng cũng vui tai.”
“Và rồi cháu đột nhiên nhớ ra mình đang khỏa thân trước một đám người lạ?”
SJ ném cho bà một cái nhìn khó hiểu. Miệng cô há ra, tưởng như sắp phản ứng nhưng cuối cùng ngậm lại. Bà Laurel nhớ ra Poppy từng nói chị gái mình không có tính hài hước.
“Vậy, hôm nay cháu định gặp ông ta à? Simon ấy.”
SJ hết nhìn sang trái lại sang phải một cách căng thẳng rồi giơ bàn tay cảnh báo.
“Xin lỗi, cô hớ hênh quá. Thật ra đó không phải là lý do cô đến đây gặp cháu. Cô chỉ…” Bà bắt chéo hai chân trở lại. “Cô muốn tiếp tục cuộc nói chuyện đêm hôm nọ. Về Ellie…”
“Vâng, cháu thực lòng xin lỗi về chuyện đó. Cháu hơi vô ý. Cháu thỉnh thoảng lại thế.”
“Không, không sao cả. Không có vấn đề gì hết. Cô đã nghĩ về đủ thứ khả năng trước đây, không có chi tiết nhỏ nào mà cô không nghiền ngẫm cả triệu lần. Cô đảm bảo với cháu đấy. Kể cả chuyện ba lô của Ellie. Nhưng cháu đang định nói gì đó vào đêm hôm ấy, điều gì đó về mẹ của Poppy. Về Noelle.”
SJ ngước nhìn bà qua làn mi dày rồi lại nhìn xuống. “À phải,” cô nói.
“Là gì vậy? Điều cháu định nói là gì?” Bà Laurel khuyến khích.
“Không có gì nhiều, chỉ là cô ta hơi kỳ quặc, hơi quái đản.”
“Cháu biết không, đêm qua cô đã đọc lại nhật ký cũ của Ellie. Con gái cô có viết về mẹ của Poppy và gọi cô ta là kẻ hận thù vì bị tình phụ. Ellie cũng viết rằng Noelle hay cho nó quà và khen nó là học sinh giỏi nhất của cô ta. Tất cả những điều này làm cô hơi sợ…” Bà Laurel vất vả diễn tả nhận xét của mình. “Cháu có tiếp xúc nhiều với cô ta không?”
“Không nhiều lắm. Cháu hay đến ở với bố khi còn nhỏ. Không phải lúc nào cô ta cũng ở đó, chỉ thỉnh thoảng thôi. Cô ta có vẻ ghét cháu.”
“Như thế nào?”
“Nhận xét cay độc về hành vi của cháu, rằng cháu không biết nghe lời, rằng ở trong nhà cô ta mà hỗn láo như thế là ăn đòn bầm dập. Ngay khi bố rời khỏi phòng, cô ta sẽ xem cháu như không tồn tại. Cô ta gọi cháu là con bé đó. Con bé đó có đến đó không? Lúc nào con bé đó về nhà? Đại loại thế. Cô ta cực kỳ kinh tởm.”
“Ôi Chúa ơi, thật kinh khủng. Hẳn cháu đã rất hoảng sợ khi cô ta có thai.”
“Cháu đã khóc.”
“Cô không ngạc nhiên về điều đó.”
Họ ngừng lại một chút để người phục vụ đặt món ăn xuống. Sau khi cảm ơn anh ta, họ nhìn nhau đầy ẩn ý.
“Khi Poppy chào đời, cháu nghĩ sao về cô bé?”
Sara-Jade cầm dao nĩa lên, cắt vào giữa chiếc bánh cá của mình. Hơi nước bốc lên chừng một, hai giây. Cô hạ dao nĩa xuống, nhún vai. “Chậc, cháu cũng không biết nữa. Lúc ấy cháu mới mười hai tuổi, còn Poppy chỉ là một đứa bé.”
“Nhưng khi con bé lớn hơn thì sao? Cháu có thấy gần gũi với nó không?”
“Chắc là có. Lúc đầu cháu không gặp nó nhiều lắm, bởi vì… cơ bản là cháu không thích gặp.”
“Có phải vì cháu ghen tị không?”
“Không bao giờ,” SJ trả lời chắc nịch. “Cháu lớn rồi, còn ghen tị gì nữa. Cháu không muốn gặp Poppy vì cháu không tin… nó là người thật.”
Bà Laurel nhìn SJ đầy thắc mắc.
“Khó giải thích lắm, nhưng hồi đó cháu nghĩ Poppy giống như một robot trẻ em vậy, hoặc là người ngoài hành tinh và cháu cũng không tin cô Noelle thực sự sinh ra Poppy. Cháu rất kinh hãi, rất sợ Poppy.”
“Ồ, phản ứng đó kỳ lạ thật.”
“Vâng, quái đản.”
“Cháu nghĩ nguyên nhân của cảm giác đó là gì?”
Sara-Jade cầm dao lên, xoay giữa các ngón tay. “Có một thứ…” cô nói rồi ngưng bặt.
“Một thứ?”
“Vâng, một sự việc. Một khoảnh khắc mà tới nay cháu vẫn không biết có phải mình tưởng tượng ra hay không nữa. Cháu cũng là một đứa trẻ quái lạ mà,” cô tự giễu mình. “Tới giờ cháu vẫn thế. Có một thời gian cháu được hỗ trợ đặc biệt tại trường học vì có vấn đề về cảm xúc. Cháu dễ nổi giận một cách điên cuồng, đôi lúc khóc lóc. Và thứ mà cháu nói xảy ra ngay đúng giai đoạn cháu gặp khủng hoảng nhất, khi cháu cạn kiệt sức chịu đựng vì nhiều nguyên nhân, từ tuổi dậy thì, hormone đến chứng sợ xã hội. Lúc đó, cháu vẫn tan nát cõi lòng vì chuyện bố mẹ chia tay. Cháu không phải là một đứa trẻ dễ chịu, nếu không muốn nói là giống như cơn ác mộng. Và giữa lúc hết sức hỗn loạn như vậy, cháu nghĩ cháu đã thấy thứ gì đó.” Cô nhẹ nhàng đặt dao ăn xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt bà Laurel. “Cháu đã nhìn qua khe cửa phòng ngủ bố cháu, khi cô Noelle có thai được tám tháng. Cháu nhìn vào và…”
Cô lại ngừng nói, ánh mắt hạ xuống bàn. “Cô ta không mặc gì hết. Và chẳng có cái bụng bầu nào cả. Cô ta hoàn toàn khoả thân.” Cô lặp lại: “Không có cái bụng bầu nào hết. Tới giờ cháu vẫn không biết chính xác mình đã nhìn thấy gì. Cháu chưa bao giờ biết tường tận liệu đó là ảo giác của một đứa trẻ đang quẫn bách vì một đứa bé khác sắp chào đời hay đúng là đã xảy ra chuyện như thế? Nhưng khi đứa bé được sinh ra ba tuần sau đó, cháu hoảng sợ. Cháu không gặp nó cho đến khi nó gần một tuổi.”
Bà Laurel ngồi như tượng đá sau tiết lộ của SJ.
“Cháu có kể cho bố nghe không?”
SJ lắc đầu.
“Cháu có kể cho ai không?”
“Có, mẹ cháu.”
“Cô ấy nói gì?”
“Mẹ cháu bảo cháu đừng có khùng điên nữa.”
“Đứa bé ra đời ở đâu?”
“Cháu không biết, cháu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó.”
Bà Laurel nhắm mắt lại và khuôn mặt Noelle Donnelly đột ngột lóe lên ngay phía trước, hết sức rõ ràng và chính xác như thể bà mới gặp cô ta ngày hôm qua.