Phần ba
Giờ đến lượt tôi, đúng không?
Được rồi, được rồi.
Chúng ta tiến hành như một cuộc gặp AA[23] nhé? Tên tôi là Noelle Donnelly và tôi đã làm điều xấu.
Tôi không định bào chữa nhưng tôi đã trải qua một tuổi thơ khắc nghiệt. Trên tôi có hai người anh xấu xa, dưới tôi có hai em trai, ngoài ra còn có một em gái qua đời khi mới tám tuổi. Bố mẹ tôi rất khắt khe với con cái. Họ không cho phép chúng tôi được có ý kiến riêng. Với họ, tôn giáo cũng không quan trọng - điều kỳ lạ vào thời đó và tại nơi chúng tôi sống. Đi lễ nhà thờ vào Chủ nhật chỉ là dịp để họ thấy con cái nhà người khác luôn ngoan hơn, giỏi hơn con nhà mình. Một vài câu trong Kinh Thánh được dùng để gieo rắc sợ hãi. Chúng tôi đều tin là có địa ngục và thiên đàng, ngoài ra không tin gì khác. Tình dục là thứ mà chỉ những kẻ ghê tởm mới có nhu cầu, bất kể kết hôn hay chưa. Chúng tôi không bao giờ đặt câu hỏi về lai lịch của mình, thay vào đó tự tưởng tượng ra một kiểu kết hợp đồng trinh bên trong ngôi nhà. Sở dĩ như vậy vì bố mẹ tôi mỗi người có phòng ngủ riêng.
Nhà của chúng tôi là một căn biệt thự mười phòng ngủ nằm trên đồi, xung quanh đầy cừu. Xuống đồi khoảng một dặm rưỡi là đến trường học, ngược lên đồi là về nhà. Thỉnh thoảng trong
những tình huống khẩn cấp, bố mẹ tôi nhận chăm sóc trẻ mồ côi. Chúng hay đến vào lúc rạng sáng, mắt nhắm mắt mở vì buồn ngủ, thường là anh chị em với nhau. Chúng tôi sắp xếp cho chúng ở trong phòng ngủ tập thể trên tầng gác mái. Chúng tôi gọi đó là “phòng trẻ mồ côi” một thời gian khá lâu sau khi có một đứa bé mồ côi ở trong đó. Như vậy, bố mẹ tôi không hoàn toàn là người xấu nhưng nhìn chung là tệ.
Người ta xem chúng tôi là một gia đình tử tế. Bạn biết kiểu gia đình đó không? Kiểu đàn piano để khắp nơi, sách đủ thể loại và không đạt điểm A thì bị xem là thất bại. Chủ đề duy nhất mà chúng tôi bàn tới là thành công trên đường học vấn. Bố tôi là giáo viên dạy toán, mẹ là tác giả viết sách về lịch sử y khoa. Chúng tôi theo học tại các trường xịn nhất và học hành chăm chỉ hơn bất cứ ai. Chúng tôi giành được mọi giải thưởng, mọi mề đay, mọi học bổng và mọi kỷ niệm chương. Tôi thề là chúng tôi vét sạch, không để rơi rớt lại bất cứ mẩu nhỏ nào cho bất cứ ai khác.
Tôi đủ thông minh để không thua kém ai. Không có gì phải nghi ngờ về điều đó. Nhưng tôi lại bị bất lợi ở chỗ (a) là con giữa, (b) là con gái và (c) không phải là đứa con gái đã mất. Tôi không phải là Michaela. Michaela luôn xinh xắn hơn tôi, đáng yêu hơn tôi và tất nhiên là thông minh bẩm sinh hơn tôi. Nhưng Michaela yểu mệnh hơn tôi. Tới đây chắc bạn sẽ nghĩ rằng điều đó đồng nghĩa với việc tôi trở nên quý giá hơn trong mắt bố mẹ? Ít ra chúng ta vẫn còn Noelle dễ thương.
Nhưng không.
Michaela mất vì ung thư. Ban đầu, chúng tôi tưởng Michaela mất vì cảm lạnh nhưng chúng tôi đều sai.
Dù sao đi nữa, tôi vẫn là cô chị gái ít xinh xắn, ít thông minh và sống dai hơn em gái, với bốn gã anh em trai kinh khủng. Bố mẹ thích phán xét hơn là yêu thương tôi.
Tôi vẫn học hành ổn. Tôi thi đậu đại học Trinity. Tôi lấy được bằng cử nhân Toán học, bằng tiến sĩ Toán học ứng dụng. Tốt nghiệp đại học không lâu thì tôi chuyển tới London sinh sống. Thật hay ho vì ở đó tôi chỉ là Noelle thông minh thay vì là người nhà Donnelly. Tôi thử sức trong lĩnh vực tài chính, tưởng rằng mình sẽ dễ dàng trở nên giàu có, mua được xe hơi tốc độ và tậu căn hộ có ban công. Nhưng thực tế phũ phàng và ai cũng biết tôi sẽ không làm nên trò trống gì. Thế là tôi đành rút lui trước khi kịp kiếm đủ tiền mua một chiếc xe máy chứ đừng nói tới xe hơi.
Anh biết không, khi nhìn lại quãng thời gian ấy, em thực sự ngạc nhiên vì bản thân mình. Em còn quá trẻ, ngây thơ vô cùng, không có chiều sâu tâm hồn, thế nhưng lại sống ở cái lõi sục sôi của một thủ đô, có một căn phòng trong căn hộ ở Holland Park[24]. Khi đó, em chẳng biết mình sẽ bay cao tới đâu ở khu đó, em cứ tưởng ai từ Ireland tới London cũng sống trên một con đường đầy những cửa hàng bán bánh cưới. Em thậm chí không biết đến sự tồn tại của Walthamstow. Nhìn lại mình ngày ấy, anh biết không, em thấy mình dễ thương. Vóc dáng em gần như là người mẫu, với mặt mộc, ngực hơi hõm vào, chân dài, tóc rối và đôi mắt to ươn ướt. Vậy mà chẳng có ai khen em dễ thương dù chỉ một lần. Em thật sự không hiểu vì sao.
Em làm việc cho một tạp chí sang chảnh trong một thời gian. Em làm ở ban tài chính và vô hình đúng nghĩa đen trong trọn vẹn ba năm. Sau đó, em bị sa thải và phải dọn khỏi căn phòng nhỏ ở khu Holland Park đáng yêu, tạm biệt đại lộ rộng lớn với người bán thịt hữu cơ (trước khi mọi người biết đến ý nghĩa của từ hữu cơ) chia tay cửa hàng thực phẩm bán món bánh tôm hùm đóng hộp. Em cũng phải rời xa công viên, nơi có những vườn cam và lùm cây. Đó là lúc em phát hiện sự tồn tại của Walthamstow: mã bưu điện E17 với những ngôi nhà nho nhỏ màu nâu, các hiệu giặt đồ nhàm chán, các văn phòng taxi và những ngôi nhà có cửa sổ, cửa ra vào bồi thêm ván gỗ.
Em quyết định học thêm nghiệp vụ sư phạm.
Em không biết điều gì đã khiến em quyết định như vậy. Rõ ràng em sống mà như vô hình, chẳng thể thu hút bất cứ sự chú ý nào. Làm sao em có thể dạy một lớp học có ba mươi đứa choai choai cứ há hốc mồm vì các nguyên lý của đại số. Em không biết nữa.
Em đủ trình độ chuyên môn nhưng em chưa bao giờ dạy lớp nào của riêng mình cả. Em không giữ được bình tĩnh. Cứ nghĩ đến chuyện đứng lớp là em thấy buồn nôn rồi. Thế là ở độ tuổi ba mươi, em đăng quảng cáo trên báo địa phương và bắt đầu nghiệp gia sư. Em dạy rất giỏi nên các bà mẹ khéo miệng cứ truyền tai nhau, giới thiệu em như giới thiệu nhà hàng. Cứ thế, em kiếm đủ tiền để dọn khỏi căn phòng chật hẹp trong ngôi nhà nhỏ ở Walthamstow và mua căn nhà riêng ở đường Stroud Green. Khu này nhà cửa lớn hơn một chút dù cũng không đáng kể. Và đó là thời điểm mà sau một thời gian dài em mới nhận ra mình vẫn còn trinh. À ừ, em kể về điều này chưa nhỉ?
Em nói nghiêm túc đấy. Em vẫn còn trinh.
Hồi ở Ireland, em từng có bạn trai lúc mười bốn, mười lăm tuổi. Cậu ta tên là Tony. Do đó, em đã có những nụ hôn hay sự thân mật theo các cách khác nhau và nghĩ phần còn lại sẽ đến sau này. Vấn đề là, “nó” không đến.
Sau đó, em đọc trên TES[25] bài viết về một cuốn sách. Sách này nhắm vào đối tượng độc giả nghĩ rằng họ “không thể làm toán.” Tin em đi, trên thế giới đầy rẫy những người nghĩ rằng mình không biết làm toán. Em đã cố gắng hết sức để hiểu thực tế này vì thật lòng mà nói, em không tài nào hiểu nổi. Làm sao người ta biết cách bước vào một căn phòng chật kín người và nói thao thao bất tuyệt nhưng lại không hiểu cách các con số vận hành? Với em, điều này thật vô lý. Dù sao đi nữa, bây giờ em không nhớ nổi tên cuốn sách. Hình như tên nó là “Dốt toán”[26] thì phải. À, đúng rồi, đúng là “Dốt toán.” Em đã mua và đọc nó. Cuốn sách mở mắt cho em về những điều em chưa từng nghĩ tới trước đây. Nhưng hơn cả là nó làm em cười. Nói chung em không hứng thú đọc sách cho lắm và em chỉ đọc quyển này do nó được giới thiệu trên TES, vì vậy em không hề nghĩ một cuốn sách về toán lại buồn cười đến thế. Quá nhiều hài hước là đằng khác. Và trên bìa trong của sách là tấm hình chụp một người đàn ông đáng yêu, với khuôn mặt tươi cười và mái tóc sẫm màu.
Đó là hình chụp anh.
Em chưa từng hâm mộ điều gì quá nhiều trước khi đọc sách của anh. Vẫn có nhiều chương trình truyền hình em yêu thích, ví dụ em đặc biệt thích bộ phim truyền hình “Khu Brookside” và đã xem tới tập cuối cùng. Em cũng vui vẻ hẳn lên nếu nghe thấy ban nhạc Take That trên đài radio dù em thích nhạc cổ điển hơn. Và dĩ nhiên em phải lòng hàng tá người qua ngần ấy năm. Nhưng lần này thì khác. Anh thì khác.
Anh có nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Em biết là anh nhớ. Lúc đó anh đang ký tặng sách tại quầy nhà xuất bản của anh
trong Triển lãm Giáo dục, tổ chức ở Trung tâm Triển lãm quốc gia. Năm nào em cũng đi xem triển lãm này. Gia sư là một thế giới cô độc nên anh phải tự kết nối mình vào những hoạt động lớn và nắm bắt được điều mà mọi người đang quan tâm. Trong mắt các bà mẹ ở phía Bắc London này, anh không thể chỉ là nhân vật được ưa thích trong thời gian ngắn. Anh phải duy trì vị trí dẫn đầu.
Nhưng triển lãm năm đó, em đi xem chủ yếu vì em biết anh sẽ có mặt. Em đã có sự chuẩn bị siêu đặc biệt: em mặc váy và quần bó, thoa màu son đỏ để tôn lên màu tóc và đôi mắt xanh biển. Em đã bốn mươi mốt tuổi rồi, đã đến mùa Thu của tuổi trẻ. Lạy Chúa, gần như là mùa Đông rồi còn gì. Thế mà em vẫn còn trinh!
Anh ngồi trên chiếc ghế cao đằng sau một cái bàn cao, trước mặt anh là một chồng sách nhỏ. Không có ai ở đó, không có dòng người xếp hàng nào. Trên bức tường sau lưng anh có một tấm bảng nhỏ với nội dung “Tác giả Floyd Dunn ký tặng sách Dốt toán hôm nay, từ một tới ba giờ chiều.” Cạnh tấm bảng là hình của anh, giống tấm in trên sách mà em đã ngắm nghía hàng giờ liền, nhớ từ ngọn tóc rủ quanh tai anh tới khuôn miệng đang cố nở nụ cười nghiêm túc. Mắt em chuyển từ tấm hình sang anh rồi lại về tấm hình. Anh gầy hơn em tưởng. Em cứ nghĩ anh phải có bụng một chút. Chẳng hiểu sao em nghĩ thế. “Chào cô,” anh lên tiếng khi em tới gần, như thể có ai đó vừa cắm điện vào anh và bật công tắc.
“Xin chào!” Anh không biết là em hồi hộp thế nào đâu. Anh sẽ không đoán ra vì bên ngoài em phớt tỉnh rất giỏi.
Em chào lại trong khi hai bàn tay siết chặt cuốn sách đã hằn nếp gấp của anh. “Tôi có sách rồi. Anh ký cho tôi nhé?”
Em chuyển sách cho anh và anh nở nụ cười của riêng mình. Nụ cười ấy làm mắt anh lấp lánh như pháo hoa bung nở và khiến tim em đập dồn dập.
“Chà, cuốn sách này được đọc nhiều lắm đây,” anh nói.
Anh không biết chứ em đã đọc cuốn sách ấy tới ba mươi lần. Sách của anh làm em cười trong một tuần còn nhiều hơn cả năm trước đó. Em tôn sùng anh nhưng em cũng muốn anh xem em bình đẳng. Do đó, em chỉ nói một cách đơn giản rằng, “Cuốn sách này rất có ích. Tôi là gia sư dạy toán.”
“Ồ,” anh trả lời, “tôi rất vui khi nghe được điều này.” Anh nhận cuốn sách từ em và hỏi khi đã đặt bút lên trang bìa, “Tôi ký tên nhé?”
“Vâng, phiền anh ghi là ký tặng Noelle.”
“Noelle, cái tên hay quá. Chắc là cô sinh ra dịp Giáng sinh?”
“Vâng, đúng ngày hai mươi bốn tháng Mười hai.”
“Chà, món quà Giáng sinh tuyệt nhất nhỉ?”
“Có vẻ không phải, hình như tôi làm hỏng Giáng sinh của mọi người.”
Anh bật cười - điều nằm ngoài tưởng tượng của em. Trong tấm hình, trông anh giống như đang bị cù lét và cố hết sức để nín cười. Nhưng lúc này anh cười đúng nghĩa, với khuôn miệng mở rộng và đầu gập xuống cổ, cùng tiếng cười lớn bùng lên. Em thích nụ cười ấy, thích lắm.
Anh viết gì đó đằng sau tên em. Em muốn xem nhưng lại không muốn tỏ ra là mình quan tâm.
“Anh là người Mỹ,” em nói.
“Trong chừng mực nào đó. Cô là người Ireland?” anh hỏi lại.
“Trong chừng mực hoàn toàn.”
Anh thích câu đùa của em và bật cười lần nữa. Em thấy như có bàn tay nào đó dịu dàng xoa bóp bao tử của mình.
“Quê cô ở đâu?”
“Gần Dublin. Chính xác là hạt Wicklow, nơi toàn là cừu.”
Lần thứ ba anh phá lên cười và em càng cảm thấy rõ rệt cảm giác khác lạ chưa từng xảy ra trong đời em. Em ngoái lại phía sau để xem có ai khác chờ trong lúc chúng ta nói chuyện với nhau hay không. Nhưng cũng chỉ có em và anh.
“Ngày mai anh có ở đây nữa không?” em hỏi.
“À không, họ sắp xếp cho tôi trở về London sau khi ký xong hôm nay. Tàu hỏa sẽ chạy, để xem…” anh nhìn đồng hồ, “trong khoảng hai giờ nữa. Có lẽ tôi nên thu dọn rồi.”
“Anh ký được bao nhiêu cuốn rồi?”
“Ồ, hàng trăm và hàng trăm,” vừa nói anh vừa cài nắp bút lại, sau đó cười với em. “Tôi đùa đấy, khoảng hai mươi.”
“Anh đi xa như thế mà chỉ ký hai mươi quyển.”
“Điều này tôi đồng ý với cô.”
Anh cài bút vào túi áo khoác, quay đi hướng khác, chắc là để tìm người đưa anh đi.
“Chà,” em nói tiếp, “tôi sẽ để anh đi thôi. Hy vọng anh về London bình an. Anh sống ở đâu nhỉ?”
“Bắc London.”
“Ồ,” em nói với vẻ mặt diễn đúng chuẩn Oscar, “hay thế, tôi cũng sống ở đó.”
Anh hỏi lại, “Khu nào vậy?”
“Stroud Green.”
“Ố ồ, trùng hợp làm sao, tôi cũng thế.”
“Gì cơ? Anh sống ở Stroud Green?” Điều này em không biết trước và cũng không dám tin là có thật.
“Đúng vậy, đường Latymer. Cô biết đường đó không?”
“Biết chứ,” em nói mà niềm vui chực trào ra khóe mắt, lỗ tai và cả cánh mũi. “Tôi biết chỗ đó, chỉ cách nhà tôi vài con đường thôi.”
“Ái chà, biết đâu con đường của chúng ta lại giao nhau một lần nữa?”
“Vâng, biết đâu được,” em trả lời một cách chừng mực, như thể đây chỉ là sự trùng hợp tình cờ chứ không phải là đỉnh điểm hy vọng và ước mơ trong em.
Hai tuần sau, điều trùng hợp đó xảy ra.