Chương 30
Nói em đeo bám anh là nói quá. Rốt cuộc chúng ta sống cách nhau chỉ chừng bảy mươi mét. Nói cho công bằng là em chỉ ra ngoài xa hơn bình thường một chút. Đột nhiên, em hứng thú muốn đi mua sữa thay cho chai sữa gần hết trong tủ lạnh, ôi trời, em sẽ phải đến cửa hàng ở góc đường lần nữa. Và nếu trên đường về, em bỗng thấy nên nhân tiện mua luôn tờ báo thì cũng bình thường thôi. Mặc áo khoác vào, đi lại ra đường lớn, mỗi con mắt nhìn một hướng để tìm anh. Bất cứ lý do khiến em băng qua cuối đường Latymer đều là phần thưởng đặc biệt.
Và rồi một tối nọ, em nhìn thấy anh trong một cửa hàng tiện lợi. Anh mặc áo khoác màu xanh, quần jean, tay xách một chai rượu đỏ và đang chăm chú xem xét món ngũ cốc cho bữa sáng. Em gọi, “Anh Floyd Dunn.” Anh quay lại và nhận ra em tức khắc. Em biết là anh nhận ra và đó là điều nằm ngoài dự liệu của em, bởi chẳng ai nhận ra em ngay cả. Còn anh, anh mỉm cười nói, “Tôi biết cô. Cô đã tới Trung tâm Triển lãm quốc gia.”
“Chính xác. Tôi là Noelle.”
Em chìa tay ra và anh bắt lấy.
“Cô Noelle, đúng là cô. Món quà Giáng sinh bị thờ ơ. Cô khỏe không?”
“Tôi khỏe cực kỳ, cảm ơn anh. Còn anh thì sao?”
“Tôi khỏe hơi hơi thôi.”
“À phải rồi, khỏe cũng có nhiều cấp độ mà.”
Em nhớ là lúc ấy giữa chúng ta có chút gì đó ngượng nghịu, thật ra trong cả đời em cho tới lúc này cũng mơ hồ đoán định về sự ngượng nghịu đó. Nhưng anh đã xóa nhòa khoảnh khắc ấy bằng cách nói chuyện và em sẽ không bao giờ quên bởi điều này quá ấn tượng với em, anh đã hỏi rằng, “Hiệu Rice Krispies hay Mini Shredded Wheats?”
Câu này nghe không đặc biệt gì nhưng lại rất quan trọng với em. Câu nói không mang tính cự tuyệt, anh cũng không liếc đồng hồ kiểu à, tới giờ rồi, tôi phải đi đây.
Anh không tỏ ý là em đang xen vào cuộc sống của anh nhiều quá, rằng em đang khiến anh không nhìn thấy những điều tốt hơn. Thay vào đó, thái độ của anh là một sự mời chào.
Dĩ nhiên, em nắm lấy cơ hội. “Rice Krispies,” em trả lời, “ngon đấy nhưng chỉ năm phút sau anh lại đói. Toàn là không khí mà…”
Anh mỉm cười. Em thích hàm răng khấp khểnh của anh. “Toàn là không khí,” anh lặp lại, “cô vui tính thật đấy.”
“Không, tôi chỉ là người Ireland thôi.”
“Chính xác. Cô đúng là có khiếu hài hước bẩm sinh. Vậy thì…” nói tới đây anh xoay người trở lại mớ ngũ cốc. “Bé gái bảy tuổi, có mẹ bị ám ảnh về sức khỏe, cho nên không được có đường. Cô sẽ chọn loại gì đây?”
Bé gái bảy tuổi? Tiểu sử của anh không đả động gì tới một bé gái bảy tuổi cả, còn em thì không quá thích thú với các bé gái. “Chúng ta đang nói về con gái anh à?”
“Đúng vậy, con bé tên Sara. Tôi và mẹ nó vừa chia tay gần đây và cứ cuối tuần con bé đến ở với tôi. Tôi không được phép phạm sai lầm. Vợ tôi đã sẵn định kiến tôi sẽ bỏ con bé ở đâu đó hoặc để nó đút tay vào máy xay thực phẩm.”
“Anh chọn Weetabix đi, ít đường nhất trong số các loại ngũ cốc đấy.”
Mặt anh giãn ra và anh lại mỉm cười, “Thấy chưa, tôi biết là cô rành mấy thứ này mà. Cô có con chưa?”
“Chưa có.”
Anh nhìn em và em cảm thấy anh đang cân nhắc có nên nói điều gì đó không, một điều cụ thể.
Em làm ra vẻ không để ý đến thái độ của anh và dường như anh quyết định không nói ra. Em có thể thấy anh nuốt ngược điều định nói vào bụng. “Chà, cô đã giúp tôi rất nhiều. Cảm ơn cô Noelle nhé.”
Anh lấy một hộp Weetabix. Lần gặp gỡ kết thúc như thế.
Thế cũng đủ để khi gặp lại anh một tuần sau đó, chúng ta nói chuyện cởi mở hơn một chút. Lần đó, em và anh nói chuyện chút ít về thời tiết. Lần sau nữa, chúng ta tán gẫu về một số chương trình của chính phủ bị xem là phá hoại tất cả trường học. Đề tài này chúng ta đọc trên báo chí vào buổi sáng hôm đó. Đến lần gặp thứ tư, một tháng sau cuộc Triển lãm Giáo dục, anh mở lời, “Cô đã ăn ở nhà hàng Eritrea gần ga tàu điện ngầm chưa?”
“Tôi chưa ghé qua chỗ đó.”
“Nhà hàng đó tuyệt lắm. Tôi ăn ở đó nhiều năm rồi. Có dịp cô thử xem… Thật ra thì…”
Đó là lúc anh đưa ra lời mời ăn tối.
Không sai đâu, Floyd. Chính anh mời em ăn tối. Em biết anh sẽ cố bẻ cong và viết lại chuyện này theo hướng khác, giống như anh đã đảo ngược và xào nấu lại mọi chuyện. Nhưng anh biết và em biết chính anh là người bắt đầu. Anh nhìn thấy em, Floyd. Anh nhìn thấy em và anh cần em. Anh mời em đi ăn tối.
Anh có mặt đúng giờ và ăn mặc bảnh bao. Anh không nhìn em và nói, Thôi rồi, sai lầm khủng khiếp rồi co giò bỏ chạy. Thay vào đó, anh cười khi em bước vào, anh đứng dậy ôm lấy vai em rồi kề sát mặt anh vào mặt em. Anh nói, “Trông em tuyệt quá.” Anh đợi tới khi em ngồi vào ghế rồi anh mới ngồi xuống. Anh luôn nhìn thẳng vào mắt em.
Chính anh, chính anh làm tất cả những hành động ấy.
Và rồi cũng là anh đã gọi điện cho em vài ngày sau đó (đủ dài để em thấy thấp thỏm và nghĩ tới chuyện gọi điện cho anh trước. Nhưng em đã không gọi. Em không hề gọi). Và anh mời em tới nhà chơi. Đúng đấy, là anh mời đấy.
Mục tiêu của anh đêm đó quá rõ ràng. Anh muốn lên giường với em. Nhưng không sao cả, bởi em cũng muốn thế. Em không để ý đến bữa tối hết sức qua loa, đại khái. Tối đó có món gì nhỉ? Hình như là mì Ý với món nước sốt nào đó mà chắc anh chỉ tốn tổng cộng năm phút để quăng tất thảy vào xe đẩy mua hàng. Bù lại có chai rượu ngon. Một tiếng sau đó, chúng ta ở trên ghế sofa, anh lột quần áo của em, hổn hển ham muốn. Đúng lúc đó em nói, “Anh tin hay không thì tùy, em còn trinh. Chắc là người còn trinh cuối cùng còn tồn tại.”
Cách anh phản ứng rất tử tế. Anh không cười nhạo hay nói Em đùa hay đấy. Anh không bật ngược lại hay thở dài thườn thượt rồi bảo em về nhà đi. Anh cư xử rất tốt. Anh vuốt ve cho tới khi em nhũn ra, hết sức chậm rãi và kiên nhẫn. Việc quan hệ quả nhiên đau đớn, đau thật sự. Nhưng đó là điều em chờ đợi và nói thật, anh không phải là cậu nhóc bự nhất lớp (chắc anh hiểu ý em). May thật!
Từ lúc đó, em thừa hiểu chúng ta đến với nhau chủ yếu vì tình dục. Với em, thế cũng ổn.
Nhưng em dần quen với anh những tháng sau đó, quen với gối chăn của anh, với bát ăn ngũ cốc của anh. Em thuộc mùi da đầu của anh trước khi tắm gội, nhớ rõ hình ảnh tên anh hiện lên trên điện thoại khi anh gọi hay nhắn tin. Anh chiếm cứ một phần lớn cuộc sống của em: tính ra con số chắc phải hơn ba mươi phần trăm và khoảng ba mươi phần trăm trong số ba mươi phần trăm đó là sex. Thời gian còn lại lặp đi lặp lại những hành động như nằm trên giường của anh nghe tiếng anh tắm rửa, chờ anh gọi điện, ngắm anh nấu nướng, nhìn anh ăn, ngồi trên sofa cùng xem tivi với anh… Và còn thỉnh thoảng ra ngoài ăn uống, cùng nhau đi dạo trong công viên rồi lên lịch hẹn hò. Ở bên nhau như thế là cũng nhiều cho một mối quan hệ dựa trên nền tảng là tình dục, bởi chúng ta có nhiều khoảng thời gian không làm tình. Quá đủ thời gian để một mối gắn kết thực sự nảy nở. Em chưa bao giờ nói em yêu anh. Anh chưa bao giờ nói anh yêu em. Ai đó sẽ nói điều đó có nghĩa là những thứ còn lại giữa anh và em chẳng có trọng lượng là bao nhiêu. Nhưng em không đồng ý.
Em kịch liệt phản đối.