Chương 31
Em gặp Sara-Jade lần đầu khi hai ta ở bên nhau được một năm.
Cho tới lúc đó, con bé chỉ ở với anh mỗi cuối tuần nên chúng ta dễ phân chia thời gian. Bỗng dưng vợ anh có việc làm và cô ta chở con bé tới nhà anh bất kể giờ giấc, thường chỉ thông báo ngắn gọn và ngay khi anh vừa mời em tới ở qua đêm.
Anh kể với em rằng con bé khó chịu và nó phản ứng mạnh với chuyện bố mẹ chia tay. Còn em, như đã nói, em không thích bọn con gái nhỏ cho lắm. Đôi khi, chúng nó nhìn người khác như thể trái tim chúng ngập ngụa thù ghét.
Sara-Jade nhìn không giống con người. Da con bé mỏng và tái tới mức nhìn thấy cả ven. Kinh hơn nữa là mái tóc trắng của con bé. Không phải vàng, mà là trắng cước như một bà cụ. Con bé nhỏ thó, trông như mới năm tuổi chứ không phải tám tuổi.
Em đã cố dịu dàng với nó. Anh biết em thực sự cố gắng mà. Anh có mặt ở đó chứ đâu, nhớ không nào?
“À, cháu là Sara-Jade phải không? Rất vui được gặp cháu.” Em vừa nói vừa chìa tay ra. Em luôn làm thế với trẻ nhỏ bởi ta đâu có biết chúng nó có thuộc loại biết đáp lại nỗ lực làm quen của người hay không. Nhiều đứa rất thích được người lớn chú ý, mắt chúng luôn dõi theo và cuốn lấy ta: Nhìn cháu đi, thấy cháu đáng chú ý đi, khen cháu giỏi hơn mấy đứa khác đi. Những đứa còn lại chẳng thèm liếc ta lấy một cái và chỉ muốn lỉnh đi chỗ khác càng nhanh càng tốt. Chính vì vậy, em thấy bắt tay là cách tốt để dung hòa giữa hai thái cực vồ vập và phớt lờ chúng. Thỉnh thoảng, ta phát hiện ta là người đầu tiên bắt tay chúng và dù nhìn nhận thế nào thì đó cũng là một trải nghiệm tốt.
Sara-Jade không bắt tay em. Con bé quay lưng, nức nở chạy ra khỏi phòng.
Chúa ơi.
Anh chạy theo nó. Em nghe giọng anh trong khi vẫn đứng ở tiền sảnh, bàn tay vẫn chìa ra nặng trịch.
Em thấy mình giống như một con quái vật. Em nhớ mình đứng lặng trước tấm gương treo trên tường nhà anh, ngay phía trên cái bàn kê cạnh cửa ra vào, và cứ nhìn ngây dại.
Trước đó, em chỉ tập trung vào mặt tích cực, quên đi mặt tiêu cực. Nếu một người đàn ông như anh muốn chạm vào em, muốn ôm ấp em thì chắc chắn em không quá tệ? Nhưng khuôn mặt trong gương hôm ấy - trong lúc anh đang dỗ dành đứa con gái nức nở sau cánh cửa đóng kín nào đó - không phải là khuôn mặt em muốn nhìn ngắm. Em thấy quầng thâm quanh mắt mình, da chảy xệ từ gò má hướng xuống cằm, mái tóc xỉn màu và mọc quá dài so với mặt em. Em không xinh đẹp. Không hề! Con gái anh đã nhắc cho em nhớ điều đó.
Sau lần gặp đó, chà, thật khó mà thích con bé.
Sau lần gặp đó, trong một khoảng thời gian, kể cả bản thân mình, em cũng thấy khó lòng yêu thích.
Bây giờ nhìn lại, lẽ ra hồi đó em không nên trút buồn phiền lên chính mình. Thần kinh Sara-Jade quá căng thẳng, con bé sợ đủ thứ chứ không chỉ người phụ nữ ở tiền sảnh hôm ấy. Thế nhưng, em đã cá nhân hóa chuyện này và không thể ép mình tử tế với đứa trẻ đó một lần nào nữa. Công bằng mà nói, chính anh cũng đau đầu với con bé. Nó quá khó gần và dễ dàng nổi những cơn tam bành cực kỳ kinh khủng. Phải dùng từ “tam bành” mới xứng với con bé. Nếu cứ theo hướng đó, có thể em sẽ e ngại con bé bị quỷ ám. Nó ném mọi thứ, đập vỡ đồ đạc, thậm chí còn hét toáng lên là muốn giết anh, muốn lấy dao đâm anh rồi cắt đầu anh. Con bé ghét anh, thề có Chúa là đúng vậy. Những lúc khác, con bé ủ dột và đòi hỏi, đòi anh phải dẫn đi vệ sinh vì nó sợ không dám đi một mình. Nó còn bắt anh ngồi ngoài cửa phòng hát đi hát lại một bài hát cho tới khi nó ngủ, đôi lúc anh phải hát hơn nửa tiếng.
Chúng ta nói chuyện về nó rất nhiều trong những tháng ấy, cứ thì thầm qua lại trên giường vào ban đêm. Chúng ta tự hỏi nên làm gì và phải đối phó chuyện này như thế nào. Em chẳng giúp được gì cho anh, bởi em mù tịt về trẻ con. Em có một đám lít nhít cháu trai, cháu gái ở quê nhà nhưng chưa giáp mặt đứa nào và cũng không hứng thú gì. Nhưng em đã lên tiếng đúng lúc. “Một liệu pháp điều trị thì sao?” Em gợi ý, “anh có nghĩ tới chuyện điều trị không?”
Làm gì có chuyện Kate, Kate bé nhỏ hoàn hảo, bà vợ cũ phiền nhiễu nhất thế giới (xin lỗi, Floyd, nhưng cô ta đúng là như vậy và anh biết điều đó) chấp nhận giải pháp đó. Cái giọng ỉ ôi của cô ta, cộng thêm đôi mắt búp bê to tròn và cái cằm xệ hẳn xuống khi nghe anh kể tội Sara-Jade. Cô ta sẽ nó, “Ôi Jadey-Wadey, cục đường bé bỏng đáng thương, bố lại cho con đi ngủ trễ quá phải không?” Ối trời, em chỉ muốn xẻ cô ta ra làm hai. Với cô ta, lý do sẽ là “ăn nhiều đường quá”, “ngủ không đủ”, “học hành vất vả ở trường”… Cô ta không tài nào nhận ra con mình có vấn đề về tâm thần.
Nhưng lẽ ra em phải cố gắng hơn nữa, phải dịu dàng hơn. Và em cũng có một phần lỗi.
Em đã khiến anh quay lưng với con bé. Chính là em. Hai chúng ta tô vẽ nó thành con quỷ con. Sự bất lực, nỗi lo lắng mà chúng ta cùng chịu đựng lại khiến quan hệ đôi bên thêm gắn bó. Càng quay lưng với con bé, anh càng hướng về em. Em trở lại bình thường và ôn hòa. Em nắm lấy động lực mới này, một trăm phần trăm.
Giờ thì, Floyd Dunn, nhìn em đi, nhìn thẳng vào mắt em và nói “không phải anh.” Tới đi, em thách anh đấy. Em thách anh dám nói anh không phải là người nói ra câu ấy trước. Chính anh đã mò tới em trên giường trong đêm, sau khi ân ái, anh cầm lấy cả hai tay em hôn thật dài và thật sâu rồi nói, “Nếu anh và em có con, chắc nó sẽ giống anh.”