Chương 33
Đúng là em đã nói với anh rằng em sẽ uống thuốc tránh thai nhưng thực sự em nghĩ mình đã quá già và sẽ không thể có thai sau khi chúng ta ngưng sử dụng bao cao su hai tháng. Báo chí, sách vở đều nói trứng của phụ nữ khô đi và rụng khi ở vào độ tuổi ba mươi lăm. Chính vì vậy, khi bị trễ kinh, em cứ tưởng mình sắp mãn kinh. Chỉ đến khi quần jean của em bắt đầu chật một chút, em mới nghĩ đến chuyện kiểm tra. Em mua que thử và thấy hai vạch màu hồng nhỏ xíu hiện ra khi đang ngồi trong phòng vệ sinh nhà mình. Người em run lên bần bật, em còn khóc một chút nữa, bởi em chợt nhận ra mình không thật sự muốn có con. Bất thình lình, em nhận ra mình thật là ngu ngốc và khờ dại.
Làm sao em nuôi con khi mà em không có bản năng mẫu tử, còn khuôn mặt em lại khiến trẻ con sợ hãi? Và làm sao em biết anh có cần đứa bé này hay không? Đúng là anh đã nói về chuyện hai đứa mình có con nhưng em không biết anh sẽ phản ứng thế nào.
Em nói cho anh biết và anh vui vẻ. Ít ra anh không tỏ vẻ không vui.
“Chà, thật là bất ngờ,” anh nói rồi hỏi tiếp, “em có muốn giữ nó không?” Anh hỏi như thể “nó” là sợi dây chuyền em tự mua rồi tự đem trả lại cửa hàng. Em trả lời, “Dĩ nhiên là em giữ nó rồi. Con của chúng ta mà.” Anh gật đầu. Chuyện là như thế, chỉ trừ anh nói thêm: “Anh không thể đưa em về sống chung vói anh đâu. Em hiểu chứ?”
Điều đó làm em tổn thương nhưng em không thể hiện ra. Em nói ngắn gọn: “Dĩ nhiên là em hiểu.” Dù vậy, trong lòng em lại nghĩ anh sẽ đổi ý một khi đứa bé chào đời. Thế nên em không bao giờ nói ra suy nghĩ thực sự của mình, rằng em không có khả năng tự nuôi lớn một đứa trẻ.
Em mất kinh hai kỳ liên tiếp nhưng không chắc về tình hình của mình. Anh đưa em đi siêu âm. Em vẫn nhớ ngày hôm đó trời đẹp. Anh nắm tay em ngồi trong phòng chờ. Chúng ta đều lo lắng một chút, căng thẳng nữa nhưng kèm theo đó là sự háo hức. Trong đời ta sẽ có vài ngày như thế, khi mà chúng ta cao hứng với tay chạm vào một nhánh cây trên phố hay lúc chúng ta mới xuất phát một hành trình mới, kéo theo những vali chất đầy đồ đạc và trong lòng ăm ắp sự mong chờ lẫn lo âu.
Ngày đặc biệt đó không chỉ tươi tắn, mới mẻ mà còn không dính dáng gì tới chuỗi ngày đã qua và những ngày sẽ tới sau này. Cho tới ngày đó, chưa bao giờ em thấy gần gũi với một người nào khác như với anh, Floyd à. Chưa bao giờ.
Tới lượt em siêu âm, em thấy tay anh nắm chặt tay em. Em biết là anh xúc động. Đứa bé này là con anh, nó nằm trong người em, một mầm sống bé nhỏ sẽ đến với cuộc đời chúng ta. Nó sẽ không bao giờ nói rằng nó ghét anh. Với anh, đây là cơ hội bắt đầu lại, cơ hội để đi đúng hướng. Giây phút đó, anh hạnh phúc. Em biết Floyd à, anh hạnh phúc.
Thế nhưng không có âm thanh nào. Không hề có. Em chưa từng mang thai nên em cứ nghĩ lúc này tim thai chưa hình thành hoặc chính nhịp tim của em nuôi sống thai nhi. Em không hề biết ở giai đoạn mười tuần tuổi (như bác sĩ nói), thai nhi đã có tim thai. Làm sao em biết được? Nhưng anh nhìn thấy nụ cười tắt dần trên khuôn mặt người bác sĩ đang rà đầu siêu âm khắp bụng em. Anh hỏi, “Có chuyện gì phải không?” Bà ta trả lời: “Tôi chưa dò thấy tim thai.”
Vậy là em biết rằng lẽ ra phải nghe được tim thai chứ không im lìm như thế.
Tay anh tuột khỏi tay em.
Anh thở dài.
Đó không phải là cái thở dài buồn bã, thậm chí cũng không phải thất vọng. Anh thở dài thể hiện sự khó chịu, như muốn nói, Kể cả chuyện này mà em cũng không giữ gìn được sao?
Còn hơn cả mất đi đứa bé, cái thở dài đó gần như giết chết em.
Sau lần ấy, anh tỏ rõ không còn muốn tiếp tục quan hệ với em nữa. Nhưng anh không đủ dứt khoát để kết thúc hẳn và em đã tận dụng điều này. Em đeo bám anh, đúng, em thừa nhận mình đã làm thế. Em ở lỳ nhà anh bất chấp thái độ của anh. Em quay trở lại con người của em trước khi có thai - quay lại một trăm phần trăm. Em đến nhà anh theo nhu cầu tình dục của anh. Em thậm chí dọn tới sống vài tháng khi nhà em sửa chữa. Em biết anh không thực sự muốn em ở lại. Anh hỏi, “Mấy người thợ sửa chữa nói còn sửa bao lâu nữa? Họ không hẹn ngày à?”
Vậy đó, em biết không có gì thay đổi và em không hề đòi hỏi bất cứ đối đãi đặc biệt nào chỉ vì tinh trùng của anh từng trú ngụ trong tử cung em.
Và còn đứa con gái dễ sợ của anh nữa, Sara-Jade ấy. Nó ghét anh bao nhiêu thì đòi hỏi anh chiều chuộng bấy nhiêu. Nó làm anh rối trí và bực bội. Nó đánh anh, phỉ nhổ anh xong lại ngồi lỳ trong lòng anh nửa tiếng đồng hồ, mặc kệ anh còn nhiều việc phải làm. Vậy mà mầm sống bất ngờ trong bụng em lại quá ngắn ngủi, chẳng đọng lại gì ngoài nhịp tim chết lặng của đứa bé sớm ra đi. Ern không thể hiểu nổi những điều này.
Anh sử dụng bao cao su trở lại bởi không thể tin tưởng nơi em. Điều đó đồng nghĩa với việc sẽ không có đứa con nào nữa và em cần chấp nhận hiện thực này.
Em đã cố gắng hết sức để chấp nhận, Floyd à. Cố gắng rất nhiều tới hai năm trời. Em bốn mươi ba, rồi bốn mươi tư tuổi. Sau đó, có thể anh nghĩ rằng em không còn khả năng sinh sản. Một đêm nọ, phát hiện hết bao cao su, anh nói, “Không sao, anh sẽ rút ra.”
Rõ ràng anh rút ra còn chậm hoặc rút hơi trễ nên chuyện cũ lặp lại. Em mất kinh, thử thai và hai vạch hồng hiện ra. Ba ngày liền em có cảm giác như mình ngồi đung đưa trên ngọn sóng, mặt trời soi tỏa vào mặt, gió luồn trong tóc và một dàn thiên thần gảy đàn hạc mỗi nơi em tới. Em đặt lịch siêu âm nhưng lần này em không kể anh nghe: em không chịu đựng nổi căn phòng tĩnh lặng, cái thở dài khó chịu và bàn tay buông thõng. Nhưng trước khi em kịp đến phòng khám, đứa bé đã chết và tuột ra ngoài. Chỉ là một vệt máu nhỏ. Nếu em không thử thai trước đó, có thể em đã nghĩ đó là kỳ kinh đến muộn.
Em hủy cuộc hẹn.
Em chôn chặt câu chuyện về đứa con thứ hai chết non.
Cũng vào ngày hôm đó, Floyd à, em đến nhà Ellie Mack lần đầu tiên. Vào ngày mà con anh chết trong bụng em, em phải nặn ra một nụ cười, cố gắng bắt chuyện thân thiện và ngồi cùng phòng với một cô bé xinh xắn được cưng chiều và một con mèo lắm lông. Xung quanh là những vật dụng linh tinh biểu trưng cho cuộc sống gia đình như ảnh chụp, giày đá lung tung, mấy cuốn sách nhảm nhí và toàn bộ đồ gỗ chắc chắn mua của Habitat. Và em phải dạy cô bé xinh xắn được cưng chiều với bộ não quá thông minh. Nó đã biết hết mọi thứ cần biết trong khi điều em thực sự muốn làm là khóc nức nở và nói ra, Hôm nay, tôi mất một đứa con nữa!
Nhưng em không làm thế. Em vẫn uống món trà thơm ngon mẹ con bé pha. Trà đựng trong chiếc ly có dòng chữ “Giữ bình tĩnh và lau nhà bếp của tôi”. Em ăn bánh quy chocolate của bà ta. Em dạy con gái bà ta tận tình. Em đã làm việc cật lực để nhận lấy ba mươi bảng.
Em thấy tĩnh tâm khi rời nhà Ellie Mack tối đó. Em đi bộ nửa dặm để về nhà trong bóng tối lạnh lẽo, với những giọt băng từ trên không rơi xuống mu bàn tay em. Em đi chậm rãi, gặm nhấm bóng tối và nỗi đau. Từng bước chân qua đi, trong em càng chắc chắn một điều như là hiển nhiên, rằng bằng cách nào đó mà tất cả những chuyện này gắn kết với nhau, rằng giữa đứa con vừa mất đi và cô bé được cưng chiều kia có thể hợp nhất với nhau, rằng hai đứa sẽ bù trừ cho nhau.
Em về nhà mà không gọi cho anh, cũng không nhìn điện thoại để xem anh có gọi em không. Em xem một chương trình truyền hình và cắt móng chân. Em uống một ly rượu rồi tắm thật lâu. Em để nước xối mạnh vào giữa hai chân, cuốn đi những vết tích cuối cùng của con anh.
Và em nghĩ về đứa con gái mang tên Ellie Mack kia. Nó thông minh và có những đường nét hoàn hảo. Mái tóc màu mật ong búi hờ hững, đôi chân đeo tất đan vào nhau, đôi tay duyên dáng giấu bên trong ống tay áo. Từ người nó tỏa ra mùi táo và kem đánh răng, mùi tóc sạch đầy nữ tính. Nó lại còn sở hữu niềm ham mê học hỏi, vẻ dịu dàng và hoàn hảo. Quanh con bé toát lên một vòng ánh sáng rực rỡ. Em cá là nó chưa từng nói ghét bố mẹ chứ dùng nói đánh, véo họ hay ném đồ ăn khắp phòng.
Con bé vô cùng đáng yêu và cực kỳ sáng láng. Và em phải thừa nhận mình bị ám ảnh khá nhiều.