Chương 34
Sau đó trong ngày, bà Laurel đi thăm mẹ mình là bà Ruby. “Mẹ vẫn ở đây à?” Bà vừa hỏi vừa đặt túi xách xuống sàn và cởi áo khoác.
Bà Ruby tặc lưỡi và thở dài. “C-c-c-có vẻ vậy.”
Bà Laurel cười, nắm lấy tay mẹ. “Bọn con đã nâng ly chúc mừng mẹ hôm thứ Sáu, trong bữa tiệc sinh nhật ấy. Bọn con nhớ mẹ rất nhiều.”
Bà Ruby đảo mắt như muốn nói chắc chắn là các con nhớ rồi.
“Chúng con nhớ mẹ thật đấy. Mẹ biết không, con đã gặp Bonny.” Bà Ruby mở to mắt rồi đưa ngón tay lên miệng mình. “C-chà!”
“Đúng đấy mẹ. Ái chà, cô ấy tốt tính và cởi mở. Con cũng đoán cô ấy là người như thế.”
“B-b-béo?”
Bà Laurel bật cười, “Không, không béo. Chỉ có ngực to thôi.”
Bà Ruby nhìn xuống bộ ngực phẳng lỳ mà bà đã di truyền cho con gái. Hai mẹ con cùng cười lớn.
“Bạn t-t-trai? Vui cả chứ?”
“Vâng,” bà Laurel trả lời với vẻ chắc chắn hơn thật lòng bà nghĩ. Mẹ bà đã cố kéo dài sự sống mệt nhọc của mình chỉ để thấy con gái hạnh phúc. “Con vui lắm. Mọi chuyện tiến triển rất tốt!”
Bà nhận thấy vẻ ngờ vực thoáng qua mắt mẹ nên nhanh chóng chuyển đề tài sang hỏi han sức khỏe, chuyện ăn uống. Bà cũng hỏi mẹ có nghe tin tức gì về người em trai vô phương cứu chữa của mình hay không? Em trai bà Laurel chuyển đến Dubai vào cùng ngày bà Ruby vào viện dưỡng lão ở.
“Mẹ sẽ không gặp lại con nữa đâu,” người mẹ nói khi bà Laurel mặc áo khoác vào.
Bà Laurel nhìn sâu vào mắt mẹ, rồi cúi xuống ôm lấy bà, thì thầm vào tai bà: “Con sẽ gặp lại mẹ vào tuần tới. Nếu không gặp được mẹ, con muốn mẹ biết rằng mẹ là người tốt nhất, tuyệt vời nhất thế gian và con đã cực kỳ may mắn khi được làm con của mẹ lâu đến thế. Con yêu quý mẹ, tất cả chúng con đều thế. Và lúc nào cũng vậy, mẹ đã luôn làm tốt nhất trong khả năng của mình. Mẹ hiểu không?”
Bà Laurel cảm thấy mẹ mình gật đầu, mái tóc mềm của bà như hơi thở cọ vào gò má con gái. “Ừ,” bà Ruby lặp lại, “ừ, ừ, ừ.”
Bà Laurel gạt nước mắt vương trên má, nở nụ cười trước khi buông mẹ ra.
“Tạm biệt mẹ. Con yêu mẹ,” bà nói.
“M-m-mẹ cũng yêu con.”
Bà Laurel dừng ở cửa trước một chút, nhìn mẹ mình để lưu lại bóng hình cũng như thấm thía cảm xúc mẹ còn tồn tại trên thế giới. Khi đã ngồi vào xe rồi, bà để mình khóc khoảng ba mươi phút rồi tự nguôi ngoai. Muốn chết và sắp chết về cơ bản không liên quan tới nhau. Nhưng chuyện vừa rồi có vẻ không chỉ đơn giản là mẹ bà muốn chết, mà là cái chết đã hiện hữu bên trong bà. Đó là giới hạn không thể cắt nghĩa, như thể nghĩ về những kỷ niệm với bạn cũ và đùng một cái gặp lại họ, hoặc đoán trước được cơn bão đang tới trước khi nó thực sự bùng nổ.
Bà rút điện thoại ra khỏi túi, nhìn chằm chằm vào nó. Bà muốn nói chuyện với ai đó. Ai đó hiểu bà hơn tất thảy.
Suýt nữa bà gọi ông Paul. Nhưng bà không làm thế.