Chương 35
Trước đây, em từng để ý con gái. Đó là mấy cô gái làm ở tạp chí với em, kiểu phụ nữ rất, rất, rất lịch thiệp. Em ghét tất cả bọn họ, thật sự, nhưng đồng thời em khao khát họ, đặc biệt là những ai vui tính, thân thiện. Cái đám kinh tởm thì em chẳng lưu luyến gì, chúng cũng như em thôi, chỉ là có gene tốt hơn. Nhưng Chúa ơi, em thích những cô gái vui tính, đáng yêu, những người biết cảm ơn khi em giữ cửa giùm hoặc làm mặt đáng thương khi kẹt tiền. Không phải thích theo kiểu tính dục, dĩ nhiên. Em muốn biết cảm giác được là họ như thế nào - sải bước trên phố tự tin, mặt trời chiếu rọi trên những mái đầu màu mật ong của họ, cửa mở đón họ qua, đàn ông ngoái đầu nhìn và tiệc tùng chỉ bắt đầu đúng lúc họ có mặt.
Em hay biện hộ cho khuynh hướng khép kín của mình. “Vô hình” đem lại cảm giác an toàn, không ai đặt kỳ vọng vào em. Sau mười tám năm sống trong nhà bố mẹ, không bị kỳ vọng phải làm gì đó hoặc trở thành gì đó khiến em được tự do. Thật ra em hơi nhập nhằng, một mặt em muốn giống như những cô gái vàng, mặt khác em thấy mình đẳng cấp hơn họ nhiều.
Và Ellie Mack có thể là cô gái tuyệt nhất theo chuẩn “cô gái vàng” mà em từng gặp.
Hóa ra cô nhóc này đang yêu. Em gặp bạn trai của cô ta, Theo, một lần. Cậu ta cũng đúng kiểu “chàng trai vàng.” Điều ngọt ngào nhất là cậu ta đẹp trai rất đúng chuẩn. Cậu ta bắt tay em và giao tiếp bằng mắt rất phù hợp. Cậu ta lại còn vô cùng thông minh nữa, khiến em không thể không suy nghĩ: Thử tưởng tượng con cái của đôi chim câu này mà xem, chắc chắn là trên cả tuyệt vời.
Bây giờ nghĩ lại, em thấy có lẽ mọi chuyện bắt nguồn từ suy nghĩ ấy.
Nhưng anh cũng có lỗi: anh với bàn tay buông thõng và cái thở dài khó chịu. Anh và cái câu nói, Em biết là anh không thể đưa em về sống với anh, đúng không? Anh và đứa con gái nhỏ xíu ngồi trong lòng, một tay nó vòng qua cổ anh trong khi hai con mắt lờ đờ như phim kinh dị của nó nhìn em trân trân, như thể nó là hồn ma và em là người giết nó.
Ellie Mack trở thành điểm nhấn suốt nhiều tuần lễ bạc bẽo mà em phải trải qua. Em mua quà cho cô bé. Em khen cô bé thật tuyệt diệu. Em chia sẻ mấy chuyện vặt vãnh của em và cô bé cũng kể đôi điều vụn vặt của cô bé. Mẹ Ellie là một phụ nữ dễ chịu. Em nghĩ bà ta thích em. Em được mời uống trà trong cùng một chiếc ly mỗi tuần, tới mức có lúc em nghĩ đó là ly của em. Bánh quy lúc nào cũng ngon. Nhà Ellie dần trở thành một cái kén: bên ngoài tối tăm, bên trong thoải mái; bao gồm em, Ellie, con mèo, những thanh âm gia đình bao bọc, trà, bánh, cảm giác gắn kết yên lành thể hiện qua số trang sách giữa hai cô trò. Em thích những buổi chiều thứ Ba của chúng em. Trong vài tuần lễ, đó là tất cả những gì bầu bạn với em. Ngay từ lúc đó em đã nghĩ em không nên dành quá nhiều thời gian chỉ riêng cho bản thân. Em tưởng tượng em và Ellie cùng bắt tàu hỏa đến nơi thi GCSE, hướng tới thắng lợi. Em còn vẽ ra cảnh em đứng trước cửa nhà cô bé vào tháng Tám với một chai sâm panh nhỏ và có thể cầm thêm một quả bóng sáng loáng, rồi Ellie ôm chầm lấy em trong khi bà mẹ dễ chịu mỉm cười đứng nhìn với vẻ cảm kích, chờ đến lượt ôm em và thốt lên những lời cảm ơn chân thành: Ôi cô Noelle, chúng tôi không thể đạt được thành tích này nếu không có cô. Mời vào, mời vào, chúng ta cùng nâng ly chúc mừng nào.
Thế rồi điện thoại tới. Bà mẹ dễ chịu không còn dễ chịu nữa.
Chúa ơi, anh biết không, em hầu như không thể nhớ bà ta đã nói gì. Em không để tâm lắng nghe. Tất cả những gì em nhớ được là không, không, không. Không còn những ngày thứ Ba của em nữa. Không còn. Thế là em trả lời cộc lốc, suýt chút nữa là thô lỗ. Em nói bà ta rằng điều đó gây ra sự phiền phức vô cùng lớn. Thực sự nó không khác gì một trò bôi bác kinh khủng. Em đánh rơi điện thoại sau đó và gào lên ầm ĩ.
Em đã lên kế hoạch những điều tốt đẹp sẽ làm cho Ellie. Em tặng con bé bao nhiêu quà, em tìm cho nó mấy bài tập đặc biệt, còn in ra nữa. Mỗi khi sắp hết giờ học, thỉnh thoảng em giảng thêm cho con bé mười phút. Em sôi lên vì oán giận.
Giai đoạn giận dữ kéo dài một hoặc hai tuần lễ, sau đó em chuyển sang luyến tiếc. Em tự nhủ mọi chuyện đã khởi sắc khi em dạy Ellie Mack học vào các chiều thứ Ba. Quan hệ giữa em với anh cũng tốt hơn, việc dạy học sáng sủa hơn, nói chung cuộc đời em tươi mới hơn. Và em nghĩ biết đâu chỉ cần gặp con bé, nhìn thấy mặt nó thôi cũng giúp em sống lại cảm giác tốt đẹp của thời gian ấy.
Có một từ ngữ mô tả hành động tiếp theo của em, đó là rình rập. Dĩ nhiên em biết trường học của Ellie ở đâu, tình cờ là không xa nhà em mấy. Ghé qua đó vào lúc chín giờ sáng và ba giờ ba mươi phút chiều để xem con bé đến trường và tan học là chuyện quá dễ dàng.
Em thấy bạn trai Ellie quàng vai con bé, khi đi cùng nhau hai đứa tỏa ra vầng sáng rực rỡ tới chói chang. Chúng là phiên bản hiện thực của cặp đôi tuổi teen hoàng kim nhất mà phim ảnh từng mô tả. Lúc đó đã là học kỳ hai và em không biết sau đó Ellie đi học ở đâu. Do đó, em phải lén lút tìm hiểu. Không dễ chút nào bởi em còn phải làm gia sư cho các học sinh khác, rồi còn gặp gỡ anh, phục vụ nhu cầu tình dục của anh như một phụ nữ dễ bảo. Nhưng em cũng phát hiện Ellie dành nhiều thời gian ở thư viện. Mỗi lần đến đó, cô bé đi ngang con đường nhà em và nếu em nhìn ra từ quán cà phê ở góc đường gần nhà em sẽ thấy cô học trò cũ.
Thế là mỗi khi không có giờ dạy, em lại tới quán cà phê nơi góc đường, ngóng trông bóng dáng của suối tóc nhuộm màu vàng. Anh biết không Floyd, em thề đó là tất cả những gì em mong muốn. Em chỉ muốn được thấy cô bé.
Nhưng chẳng hiểu sao hôm ấy, em lại đứng lên khỏi ghế. Ellie đang đứng đó, giữa hai chiếc xe đậu sẵn, và đang chờ sang đường. Mái tóc vàng của cô bé được buộc ra đằng sau, thấp thoáng bên trong chiếc áo hoodie hoặc lưng áo khoác. Em thề là em muốn… em chỉ muốn Ellie nhìn thấy em, biết rằng em vẫn tồn tại đâu đó. Em lại gần và đúng lúc đó em chấn động đến tối tăm mặt mũi: Chúa ơi, con bé không nhận ra em.
Không phải một hay hai giây đâu. Trong đầu em, các ô ký ức cứ lần lượt xoay chuyển như vòng xoay ngựa gỗ thời thơ ấu cho đến khi cô ta nở nụ cười ân cần. Trễ quá rồi. Rõ ràng cô ta hoàn toàn quên béng em.
Floyd à, giá mà cô ta biết em khát khao cô ta nhớ em đến chừng nào thì tất cả những chuyện này có lẽ đã không xảy ra. Lẽ ra Ellie Mack hôm đó vẫn sẽ đến thư viện, ngồi ôn thi GCSE, rồi trong tương lai cưới Theo và cứ thế sống cuộc đời của mình.
Tiếc thay, đời thực đã không xảy ra như thế!