Chương 36
Poppy chuẩn bị bữa ăn cho ông Floyd và bà Laurel vào tối thứ Sáu. Cô bé thắp nến, quấn một chiếc khăn ăn linen quanh chai rượu rồi rót mỗi ly một chút, y hệt một người hầu rượu. Cô bé không ăn cùng họ bởi làm vậy sẽ không tròn vai, thay vào đó Poppy hầu như đứng quan sát từ một khoảng cách vừa đủ để dọn bàn sau mỗi món ăn và hỏi han họ có ngon miệng hay không. Bà Laurel để ý Poppy búi tóc chứ không làm các kiểu trang trọng mà cô bé ưa thích. Poppy còn buộc một chiếc khăn quanh eo na ná tạp dề của người phục vụ. Trông cô bé lớn hẳn lên, rất xinh xắn. Và giống Ellie hơn bao giờ hết. Phải cố lắm bà Laurel mới kìm được nước mắt.
Tối đó, bà lên giường với ông Floyd.
Nằm trong vòng tay người tình, bà tự nhủ mình sai rồi.
Bà sai hết rồi. Thỏi son dưỡng môi không nói lên điều gì cả. Có thể Noelle cũng mua son dưỡng môi hương trái cây cho chính mình. Biết đâu cả nhà cô ta toàn là son dưỡng hương trái cây. Chuyện Poppy nhìn giống Ellie cũng không quan trọng. Người giống người là chuyện bình thường. Và SJ có thể đã tưởng tượng ra cái bụng phẳng của Noelle.
Còn người đàn ông nằm ngay cạnh bà - người hay mặc áo len dễ thương và luôn vuốt ve dịu dàng, người gửi cho bà những biểu tượng mặt cười và không thể sống thiếu bà, tại sao lại đưa bà bước vào đời ông ta nếu ông ta thực sự có dính líu đến sự mất tích của Ellie? Chẳng có chút hợp lý nào cả.
Bà chìm dần vào giấc ngủ trong vòng tay bạn trai, đôi bàn tay bà lồng vào tay ông ta, tận hưởng mùi vị bình yên.
“Anh yêu em, Laurel Mack,” bà nghĩ bà nghe thấy ông ta thì thầm như thế giữa màn đêm. “Anh yêu em rất nhiều.”
Cảm giác bất an trở lại vào sáng hôm sau. Bà dậy sớm nhất, cảm nhận cả căn nhà - như những căn nhà thời Victoria khác - cứ cót két, sột soạt. Nhà bếp chìm trong thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo của buổi sáng, nến và nhạc của đêm qua đã thành ký ức xa xăm. Bà vội pha hai tách cà phê và đem lên cái tổ kén ấm áp trong phòng ngủ ông Floyd.
Ông ta nói: “Hôm nay anh có việc phải đi.”
“Đi đâu?” bà hỏi lại. “Nghe có vẻ bí ẩn.”
Ông ta mỉm cười, kéo bà lại gần. Họ ngồi bên nhau trên giường, chân quấn vào nhau. “Cũng không có gì, anh đi gặp người tư vấn tài chính của anh.”
“Vào thứ Bảy sao?”
Ông Floyd nhún vai: “Anh luôn gặp ông ta vào thứ Bảy. Anh cũng không hiểu tại sao, nhưng anh chỉ đi vài giờ thôi. Em ở đây với Poppy trong lúc anh ra ngoài được không?”
“Được chứ,” bà đáp rồi cả hai cùng nhấp cà phê.
Họ nghe thấy tiếng Poppy thức dậy dưới nhà. Tiếng chân vang lên trên bậc thang rồi tiếng cô bé gõ cửa phòng. Bà Laurel kéo chiếc áo khoác của ông Floyd mà bà đang mặc trên người chặt hơn, phủ kín ngực, còn ông ta lên tiếng gọi Poppy vào phòng. Cô bé ùa vào rồi quăng mình vào giữa họ, ngay đúng chỗ “trận đấu” đêm qua, đối diện với chiếc gối mà bà Laurel đã nắm lấy và vùi mặt mình vào đó.
Đầu Poppy tựa lên vai bố trong khi tay lần tìm tay bà Laurel và nắm lấy. Bà Laurel bỗng thấy không đúng chút nào khi nắm lấy tay một cô bé ngay trong cái ổ tình ái của người lớn, nhất là khi bà để ngực trần và chưa tắm rửa.
“Lát nữa bố sẽ ra ngoài. Con ở nhà với cô Laurel nhé,” ông Floyd nói.
“Vâng,” Poppy đáp, “Mình đi đâu đó nhé cô?”
Nói xong cô bé dụi mặt vào vai bà Laurel. Bà mỉm cười gật đầu:
“Nghe vui đấy cháu.”
Bà vừa nói vừa hôn lên đầu Poppy, giống như bà thường làm với ba đứa con ngày bé. Da đầu, tóc của Poppy tỏa ra một thứ mùi đưa bà quay ngược về quá khứ: mùi của Ellie.
“Chúng ta đi ăn bánh nhé. Sẽ vui lắm đấy,” bà Laurel nói và trong đầu tức khắc hiện ra một quán cà phê đặc biệt.
Quán cà phê đó nằm ở góc đường nhà Noelle. Bà Laurel nhận ra nó khi tới khu vực này hôm thứ Năm. Quán có tên Corner Café và đã mở cửa từ lâu. Bà Laurel nhớ chắc chắn đã có lần dắt đàn con nhỏ xíu vào đây uống trà sau khi đưa chúng đi học bơi hoặc đến nha sĩ.
Poppy gọi món bánh hồ đào trộn quả yêu thích. Bà Laurel ăn một thanh bánh granola. Họ uống chung một ấm trà. Bà Laurel hồi hộp liếc nhìn Poppy. Bà biết mình đang bước qua ranh giới trong mối quan hệ với ông Floyd bằng cách lôi kéo con gái ông ta thông đồng với mình, nhưng bà cần đáp án cho những câu hỏi trong đầu và lòng trung thành với người tình đành xếp sau.
“Cháu đến quán này bao giờ chưa?” bà Laurel bắt đầu.
Poppy nhìn quanh quán qua miệng tách trà quá khổ. “Cháu không nghĩ vậy.”
“Cháu biết không,” bà Laurel thận trọng nói và chỉ qua vai cô bé “cháu từng sống trên con đường này đấy.”
“Cháu á?”
“Ừ, với mẹ cháu.”
Poppy ngước nhìn bà, “Làm sao cô biết?”
Bà Laurel mỉm cười ngập ngừng: “Đó là một câu chuyện rất dài. Bánh của cháu ngon không?”
“Rất tuyệt. Cô thử một chút nhé?” Poppy trả lời.
“Ừ, cảm ơn cháu,” bà Laurel nhận miếng bánh Poppy đưa rồi lựa lời nói tiếp. “Cô đã tới chỗ đó ngày hôm kia,” bà hất đầu về phía nhà Noelle.
“Tới đâu ạ?”
“Tới ngôi nhà cháu từng sống, để nói chuyện với…” Bà gõ ngón tay vào cằm và làm ra vẻ đang suy nghĩ nhiều lắm, “… à, cô nghĩ cậu ấy là anh em họ của cháu.”
“Anh em họ của cháu? Cháu không có anh em họ nào cả.”
“Thực ra là có đấy, nhiều là đằng khác. Hầu hết họ sống ở Ireland.”
“Không hề,” Poppy nhìn bà bướng bỉnh. “Cháu thề với cô đấy, cháu không có anh em họ.”
“Điều đó hoàn toàn không đúng. Cháu có hai người anh em họ đang sống ở nhà mẹ cháu, ngay đằng kia. Tên họ là Joshua và Sam, đều còn rất trẻ. Joshua đang học lịch sử ở trường đại học. Cậu ấy dễ thương lắm, cháu sẽ thích cậu ấy.”
Poppy nhìn bà cảnh giác, “Tại sao cô lại đến nói chuyện với họ?”
“À, một điều hết sức tình cờ là hóa ra…” bà Laurel hít một hơi sâu và cố gắng nở nụ cười, “… cô biết mẹ cháu cách đây lâu rồi. Khi bố cháu nói mẹ cháu biến mất, cô có chút tò mò. Thế nên cô gọi vào số điện thoại cũ của mẹ cháu và cậu Joshua dễ thương kia nghe máy. Cậu ấy mời cô đến uống trà. Cậu ấy cũng không biết mẹ cháu ở đâu. Joshua chỉ trông nhà cho đến khi mẹ cháu quay lại.”
Poppy nhún vai: “Cháu không muốn bà ta quay về.”
“Không đâu. Cháu không biết điều này, nhưng Joshua kể rằng cháu còn một chị em họ bằng tuổi tên là Clara. Cô bé rất vui tính và thông minh. Joshua nói cháu sẽ thích cô bé đó.”
“Clara?” mắt Poppy sáng lên, “chị em họ của cháu ấy ạ?”
“Đúng vậy. Và cả gia đình mẹ cháu đều tán đồng nhận xét của cháu, rằng mẹ cháu hơi kỳ quặc. Nhưng hình như bà ấy có một em gái mất khi còn nhỏ. Điều này khiến bà ấy có một chút không bình thường nhưng có vẻ cả gia đình bà ấy đều ổn cả.”
“Em gái của bà ấy mất ư? Như vậy buồn lắm,” Poppy lặp lại một cách trầm ngâm.
“Cô biết điều ấy thực sự rất buồn.”
“Nhưng điều đó đâu có biện minh được việc bà ấy là người mẹ kinh khủng.”
“Đúng, không thể biện minh được,” bà Laurel đồng tình.
Bà Laurel im lặng trong chốc lát để Poppy có thể ghi nhận được những gì vừa nghe.
“Cô bảo anh ta tên là gì ạ?”
“Joshua.”
“Cái tên hay thật.”
“Cô cũng thấy vậy.”
Lại im lặng. Bà Laurel giả vờ tài tình bằng cách nhâm nhi bánh của mình trong khi tim bà đập thình thịch vì điều bà sắp làm.
“Cô có số của cậu ấy. Cháu có muốn gặp xem thử cậu ấy thế nào không? Tới nhà chào cậu ta một tiếng ấy mà?”
Poppy ngước nhìn bà hỏi, “Cô nghĩ bố có đồng ý không?”
“Cô không rõ. Còn cháu, cháu nghĩ bố cháu có đồng ý không?”
Poppy nhún vai, “Có thể, nhưng nếu…” Khuôn mặt cô bé giãn ra như thể đã giải quyết được vấn đề. “…Cháu không cần phải kể lại với bố cháu đúng không cô? Giống như bố cháu đâu có kể cho cháu nghe mọi chuyện bố làm.”
“Poppy à, cô sẽ không chịu trách nhiệm chuyện cháu nói dối bố đâu nhé.”
“Nhưng cháu không nói dối mà. Cháu sẽ chỉ nói cô cháu mình đi uống trà thôi. Sự thực đúng thế mà.”
“Ừ, đúng là thế.”
“Và chắc bố cháu sẽ không hỏi con còn làm gì khác nữa không, cô nhỉ?”
“Chắc là không.”
“Biết đâu anh họ cháu không ở nhà.”
“Ừ, có thể cậu ấy không ở nhà. Nhưng cô cứ gọi xem cậu ấy có nhà không nhé? Cháu đồng ý không?”
Poppy gật đầu đúng một lần.
Bà Laurel gõ số Joshua, bấm nút gọi.
Poppy bước ngập ngừng khi họ đứng trước cửa nhà.
“Hay là thôi đi cô,” cô bé nói.
“Được thôi. Chúng ta không nhất thiết phải làm vậy.”
Nhưng trước khi họ kịp đổi ý thì cửa trước đã mở toang, Joshua đứng đó trong chiếc áo hoodie và quần jean, đằng sau là một chàng trai trẻ khác mặc áo thun màu xanh lá huỳnh quang. Cả hai đồng thanh: “Ôi Chúa ơi, Poppy, Poppy! Vào đây, vào đây kẻo lạnh nào. Chúa ơi, đây là Poppy bé bỏng sao?” Poppy quay sang nhìn bà Laurel và nhận được nụ cười khích lệ. Hai cô cháu nhanh chóng bị làn sóng hiếu khách và vui vẻ hơi cuồng nhiệt cuốn vào nhà.
Hai tay đút túi quần, Joshua nhún lên nhún xuống cười rạng rỡ, “Vậy ra em là Poppy. Wow, ngồi xuống đi Poppy. Cô Laurel nữa, ngồi xuống đi ạ. Hai người uống gì nào? Trà, cà phê hay gì khác?”
Poppy ngồi xuống ngay ngắn, lắc đầu: “Không, cảm ơn. Chúng em vừa uống trà và ăn bánh.” Sam và Joshua nhìn nhau cười rồi Joshua nói: “Một họ hàng người Anh này, rốt cuộc chúng ta cũng có họ hàng người Anh. Chúng ta đã có một họ hàng người Canada, hai ở Mỹ và một ở Đức. Nay cuối cùng cũng có một người ở Anh. Nhìn Poppy giống bà nội lắm.”
Poppy cười gượng gạo, có vẻ hơi khó chịu.
“Vậy đây từng là nhà của em đúng không?”
“Có thể,” cô bé nhìn quanh rồi nói tiếp, “em không nhớ.”
“Bọn anh đưa em đi xem một vòng nhé? Em thấy sao?”
Poppy nhìn bà Laurel, thấy bà gật đầu. Họ theo Joshua và Sam đi quanh căn nhà. Ban đầu Poppy im lặng, hồi hộp nhìn quanh đường đi.
Joshua mở cánh cửa ở đầu cầu thang. “Chắc đây từng là phòng em rồi. Nhìn này, giấy dán tường còn nguyên.”
Poppy ngập ngừng một lúc ở ngoài cửa rồi bước vào, đôi mắt cô bé mở to, hai tay rà dọc theo lớp giấy dán tường màu xám nhạt in hoa văn thỏ hồng và rùa xanh đang trong cuộc thi chạy.
Rùa đeo dải băng thấm mồ hôi quanh đầu, còn thỏ mang giày chạy.
“Em nhớ mẫu giấy dán tường này,” cô bé nói gấp gáp. “Những con thỏ rừng, rùa nữa, em hay thấy chúng chạy trong đêm. Em nhìn chúng chằm chằm rồi nhắm mắt lại, thế là chúng chạy. Hàng trăm con như thế, chạy trong các giấc mơ của em. Em nhớ mà, thực sự đó.”
“Em muốn xem thêm không?” Joshua nói trong lúc nhìn bà Laurel vẻ hiểu biết. “Còn một căn phòng nữa dưới nhà. Biết đâu em cũng nhớ nó?”
Họ im lặng theo cầu thang xuống lại tầng trệt, băng qua nhà bếp và xuống tầng hầm.
Một lần nữa Poppy dừng lại trước cửa, bấu chặt cánh cửa từ phía ngoài. Cô bé hổn hển nói, “Em không muốn vào đó.”
Joshua nói, “Không sao mà, chỉ là một căn phòng thôi.”
“Nhưng… nhưng…” Đôi mắt Poppy mở to, hơi thở hồn hển. “Em không được phép vào đây. Mẹ nói em không bao giờ được vào trong đó.”
Bà Laurel dịu dàng xoa vai Poppy. “Chà, quả là một ký ức đáng chú ý. Cháu nghĩ nó là gì?”
“Cháu không biết,” giọng Poppy đẫm nước mắt. “Cháu không biết. Cháu chỉ nhớ mình đã nghĩ trong này có một con quái vật thật to và dễ sợ. Nhưng đó chỉ là chuyện ngớ ngẩn phải không? Ở đây không có con quái vật nào hết, đúng không ạ?”
“Cháu có nuôi thú cưng không? Khi cháu còn nhỏ ấy, cháu còn nhớ mình có vài con hamster không?” bà Laurel hỏi.
Poppy lắc đầu chầm chậm rồi bước ra khỏi nhà bếp, hướng về phía cửa trước.