Chương 37
Bà Laurel đưa Poppy về nhà. Họ bước đi trong im lặng. Bà Laurel chưa từng thấy Poppy lặng lẽ tới như thế bao giờ.
“Cháu ổn không?” bà hỏi khi hai người đứng đợi đèn giao thông ở một ngã tư.
“Không ổn, cháu thấy mọi chuyện đều kỳ quặc.”
“Tại sao cháu lại nghĩ thế?”
“Cháu không rõ,” Poppy nhún vai. “Chỉ là nhớ lại những thứ cháu không nhớ được trước đây và nghĩ về người mẹ mà lâu lắm rồi cháu không nghĩ tới. Lại còn gặp gỡ những anh em họ mà cháu chưa hề gặp. Dường như như vậy là hơi quá nhiều với cháu.”
Bà Laurel xoa đầu Poppy, “Ừ, chắc chắn là vậy.”
Bà Laurel nuốt nước bọt. Bà phải tập trung. Không thể kết luận mang màu sắc kỳ bí được. Con quái vật mà Poppy nhắc tới trong hầm nhà Noelle thực chất là hai mươi con hamster đã chết chứ không phải là Ellie. Bà cần đặt giả thiết theo hướng này rồi đi tìm chứng cứ Ellie không phải là nạn nhân. Bà phải tỉnh táo.
Ông Floyd đã ở nhà khi bà và Poppy về tới. Poppy lập tức liến thoắng về bánh và trà rồi nhanh chóng biến vào phòng trước khi cô bé nghĩ bố sẽ hỏi mình điều gì khác.
Bà Laurel nhìn bạn trai mở các túi mua hàng. Đúng lúc ông Floyd với lên tủ chén bát trên cao để mở ngăn đựng trà túi lọc, áo sơ mi của ông ta tuột ra khỏi lưng quần, để lộ một vết sẹo và bà Laurel cảm thấy bà lại trôi ngược thời gian một lần nữa - y như lần ở quán ăn Nandos với Poppy. Bà thấy mình ở trong gian bếp cũ trên đường Stroud Green. Trước mặt bà là Paul. Ông mặc chiếc áo giống ông Floyd, cũng bị tuột ra khỏi lưng quần. Paul kéo cánh cửa của ngăn tủ đựng trà túi lọc, ông quay lại nhìn bà. Ông mỉm cười. Trong thoáng chốc, hai khoảnh khắc xoắn lấy nhau trong tâm trí bà, hai người đàn ông nhập làm một.
“Em có sao không?” ông Floyd hỏi.
Bà lắc đầu để tống hình ảnh đó ra khỏi đầu.
“Em không sao, em ổn,” bà trả lời.
“Nhìn em giống như đang ở nơi nào xa lắm vậy.”
Bà cố gắng cười tươi hết mức có thể nhưng ngay cả bà cũng nghi ngờ nụ cười đó méo mó. Bà biết mình nên nói gì đó về chuyện đưa Poppy đến nhà Noelle nhưng bà không thể mở lời. Và bà cũng không thể hỏi ông Floyd những câu hỏi đang thôi thúc trong lòng bà: Anh có biết chuyện Sara-Jade nói đã nhìn thấy Noelle bầu tám tháng mà bụng phẳng lì? Anh chưa bao giờ muốn tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với Noelle? Anh không muốn đi tìm cô ta sao? Anh đã bao giờ tự hỏi mình về sự kỳ lạ ẩn chứa trong toàn bộ chuyện này? Bà không thể hỏi bởi sau đó, mối quan hệ giữa bà và ông Floyd - như một chiếc ấm đất sét đang được nặn trên bàn xoay - sẽ bị biến dạng và đổi khác. Bà không chỉ dồn rất nhiều tâm huyết cho chiếc ấm đáng yêu ấy mà còn phụ thuộc quá nhiều vào mức độ đẹp đẽ hiện tại của nó.
Bà quay ngoắt câu chuyện một trăm tám mươi độ, trở về cột mốc có thể nuôi dưỡng sự thân mật và bền chặt, “Kể em nghe về cuộc hôn nhân đầu tiên của anh đi. Nó thế nào? Anh và Kate gặp nhau ra sao?”
Cái cách ông Floyd mỉm cười khiến bà biết chắc ông sẽ kể câu chuyện về một cô gái trẻ xinh đẹp tại trạm xe buýt, hoàn toàn hớp hồn ông, tiếp đó là màn tán gẫu vụng về một cách quyến rũ và lời mời đến dự một bữa tiệc - hóa ra là một bữa tiệc âm nhạc tại một bãi xe bỏ hoang, thâu đêm suốt sáng trong ánh đèn neon, thuốc kích thích, trăng tròn và áo lông. Ở một số đoạn, bà Laurel không chú ý vào các chi tiết, thay vào đó bà chìm trong cảm giác ghen tuông. Cảm giác này rỉ ra từ nỗi đau, nỗi trống trải sâu trong cõi lòng tối tăm của bà và đủ sức chế ngự bà ít nhất trong khoảng thời gian ngắn, khiến bà không còn thiết tha hỏi han gì nữa.
Bà Laurel ra về vào sáng hôm sau mặc cho ông Floyd ra sức thuyết phục bà ở lại. Ông ta rủ bà đi ăn trưa ở các quán rượu có bán thức ăn ngon vào Chủ nhật, sau đó đi dạo ven sông. Tuy nhiên, tâm trí bà đang ở nơi khác, bà không thể ép mình chìm đắm mãi trong yêu đương lãng mạn. Bà đang cần ở một mình.
Hôm trước, bà đậu xe ở đường bên cạnh do con đường chạy qua nhà ông Floyd không còn chỗ trống. Để ra được xe, bà phải đi bộ ngược lại đường chính rồi rẽ trái lần nữa. Đang đi, bà chú ý tới một thanh niên đứng bên ngoài siêu thị Tesco ở góc đường. Anh ta dắt theo một con chó đen nhỏ. Bà Laurel đoán chàng trai cao ráo này khoảng hai mươi lăm tuổi. Anh ta mặc chiếc áo khoác có mũ lông to sụ, quần jean đen và giày thể thao. Anh ta cực kỳ đẹp trai, dáng vẻ thư sinh và vô cùng bắt mắt. Nhưng khi liếc nhìn chàng trai, bà Laurel nhận ra bà chú ý đến anh ta không phải vì vẻ ngoài sáng láng. Bà nhận ra vì bà từng biết anh chàng này. Phải mất một lúc để các chi tiết quá khứ kết nối và ký ức hiện rõ mồn một. Đó là Theo. Theo Goodman. Bạn trai của Ellie.
Bà đã nhìn thấy cậu ta một chút tại đám tang của Ellie hồi tháng Mười. Cậu ta nói chuyện với một vài bạn học cũ của Ellie, lộ rõ vẻ tái nhợt và hốc hác vì đau buồn. Bà còn nhớ mình đã ngạc nhiên khi cậu ta không đến gặp bà hôm đó, không chia buồn và sau đó biến mất dạng.
Bà Laurel băn khoăn không biết có nên sang đường chào hỏi hay không. Thế nhưng, đầu óc bà không muốn nói chuyện lúc này nên bà quyết định đi tiếp. Bà đang định quay đi thì một phụ nữ bước ra khỏi Tesco, trong tay cầm hai túi vải chứa đầy hàng hóa. Cô ta cao, tóc vàng và cũng mặc áo khoác to sụ tương tự, phối với quần thể thao và đôi bốt đen hiệu Ugg. Trên đầu cô ta đội chiếc mũ len màu xanh lá và khuôn mặt nở nụ cười tươi tắn. Cô ta đưa một túi cho Theo rồi dừng lại cho chó ăn. Chú chó nhỏ có vẻ rất vui khi thấy cô gái. Sau đó, cặp trai gái trẻ tuổi đáng yêu bước đi cùng chú chó. Và chỉ tới khi ấy, bà Laurel mới thực sự nhìn rõ điều bà vừa thấy.
Nụ cười đó làm bà choáng váng.
Đã quá lâu rồi bà không nhìn thấy nụ cười của Hanna, tới mức bà quên mất nó trông như thế nào.