Phần bốn
Khi đó
Nhà của cô Noelle Donnelly nhỏ, gọn gàng và có cái mùi Noelle Donnelly không lẫn vào đâu được.
“Để cô lấy cho em một ly nước ép,” tiếng cô Noelle vang lên trong tiền sảnh. Cô ta chỉ vào một phòng nhỏ phía trước, “Vào ngồi xuống đi.”
Ellie băng qua cánh cửa vào căn phòng rồi cười lịch sự, “Em nghĩ em không ở lại được đâu. Em còn cả núi việc phải làm.”
“Làm gì có chuyện đó. Em chỉ mất hai phút thôi, cô cũng cần ngần ấy thời gian để tìm tài liệu. Em cứ ngồi xuống uống ly nước. Cam hay hoa cơm cháy?”
Ellie cười gượng gạo. Cô bé đã rơi vào thế kẹt. “Hoa cơm cháy ạ. Cảm ơn cô.”
Cô Noelle nhìn Ellie một cách lạ lùng rồi nói, “Hoa cơm cháy, tất nhiên rồi. Cô sẽ quay lại ngay, em cứ ngồi đi.”
Ellie rụt rè bước vào phòng khách và ngồi ghé xuống rìa chiếc ghế sofa bằng da màu nâu. Căn phòng đầy những chậu cây, làm sực lên mùi đất và vị hơi chua chua. Bức tường bao quanh lò sưởi là gạch trần, trong lò toàn những cành hoa khô và vài con thú bằng đất nung - có vẻ cô Noelle tự làm cho mình. Phía trên đầu là một bóng đèn được quây bằng giấy, còn cửa sổ được che kín bởi các cửa chớp lật bằng gỗ. Một thanh cửa bị mất, để lọt vào ánh nắng và một dải hoa anh đào nở rộ. Ellie mải nhìn xuyên qua khe hở đó, tưởng tượng thế giới bên ngoài phòng khách của cô Noelle Donnelly.
“Nước của em đây,” cô Noelle nói rồi đặt một ly nước ép xuống trước mặt Ellie.
Món nước trông có vẻ ngon, chứa trong chiếc ly dễ thương chấm bi màu xanh lá. Ellie khát khô. Cô Noelle nhìn cô bé nhấc ly lên và bắt đầu uống. “Cảm ơn cô,” Ellie nói khi đặt chiếc ly gần như cạn sạch xuống.
Cô Noelle liếc nhìn cái ly rồi nhìn Ellie: “Ồ, có gì đâu cô bé dễ thương. Giờ chờ ở đây nhé, cô đi lấy tài liệu và quay lại trong vài phút thôi.”
Cô ta rời phòng và Ellie nghe thấy tiếng bước chân nặng nề leo lên cầu thang. Cứ như một con voi con vậy, mẹ Ellie sẽ nói vậy nếu nghe thấy thế.
Bịch. Bịch. Bịch. Bịch…
Trước khi cô Noelle xuống tầng trệt trở lại, Ellie đã bất tỉnh.
Rồi Ellie nghe thấy tiếng động - tiếng kin kít nhỏ xíu của vật dụng bằng gỗ. Ghế, tiếng kéo ghế. Tiếp đó, cô bé nghe được hơi thở.
“Em tỉnh rồi phải không?” tiếng cô Noelle vang lên trong bóng tối. “Nghe này, cô thực lòng xin lỗi em. Đây là một chuyện tồi tệ mà cô làm với em. Đúng là không thể tha thứ được nhưng cô hy vọng sẽ tới lúc em hiểu vì sao. Cô mong em sẽ hiểu.”
Cho đến khi…
Ellie cựa người cố thoát khỏi lớp băng dính. Không cử động được.
“Tác động của thuốc sẽ tan nhanh thôi, ít ra là cô hy vọng vậy,” cô ta bật cười. “Trên mạng nói phải mất ba tới mười hai tiếng. Em ngất đi mười hai tiếng rồi.” Cô Noelle lại cười lớn. Ellie nghĩ trong đầu, “Vậy là đã mười một giờ đêm. Mình rời nhà lúc mười giờ sáng nay. Mẹ ơi.”
Mắt Ellie bớt nặng trịch, cô bé có thể nhìn quanh căn phòng. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu qua ô cửa sổ hẹp phía trên cao của bức tường ốp gỗ, ngoài ra có một nhà vệ sinh và bồn rửa nằm ở chỗ thụt vào sau tấm rèm, nhiều kệ để trống trên tường và một tủ quần áo nhỏ. Và ở kia, đằng trước cánh cửa đóng kín là dáng hình của Noelle Donnelly, chân bắt chéo, tay để trong lòng.
Ellie cố gắng nhấc đầu lên một lần nữa. Lần này, cô bé nhấc được chừng một, hai milimét.
“Ồ, em đang hồi tỉnh rồi. Tuyệt. Cô sẽ ngồi đây với em thêm một lúc nữa, khi nào em ngồi dậy được cô sẽ lấy gì đó cho em ăn. Em đã bỏ bữa trưa và tối nên giờ chắc đói cồn cào rồi. Em muốn ăn gì? Bánh mì sandwich cũng được nhỉ, cô có giăm-bông ngon lắm. Để cô làm cho em.”
Cô ta đứng lên, lấy một chiếc tách để trên bàn cạnh giường. “Uống ít nước đi. Chắc em khát khô rồi,” cô ta xoay ống hút về phía miệng Ellie. Ellie hút một hơi và cảm nhận dòng nước ấm chảy tràn chiếc lưỡi khô khốc cùng vòm miệng của mình.
Cô bé thều thào: “Mẹ tôi. Mẹ tôi.”
“À, bây giờ không phải là lúc lo cho mẹ em đâu. Chắc bà ấy chỉ nghĩ em chơi bời đâu đó với bạn trai thôi. Chiều nay trời đẹp mà. Đêm qua cũng thế. Em biết kiểu chiều tối mùa Hè rồi đấy, làm chúng ta cứ muốn rong chơi thêm chút nữa.”
“Không,” giọng Ellie thoát ra từ cổ họng khô như rang, “mẹ tôi sẽ sợ.”
Câu nói thoát ra, tim Ellie đau nhói như có kim châm. Vậy là cô bé đã cảm nhận được tình yêu mà mẹ mình luôn nói tới. “Chỉ khi nào con làm mẹ, con mới hiểu được mẹ yêu con tới chừng nào.”
Ellie cảm nhận được tình yêu ấy rồi. Mọi nỗi đau thương chất chứa trong tim cô bé lúc này đều hướng về người mẹ mà cô biết đang khóc lóc, lo lắng thắt ruột và sợ hãi nghĩ rằng ý nghĩa cuộc đời đang tuột khỏi bà. Bà ấy sẽ không chịu nổi, không thể nào chịu nổi.
“Dĩ nhiên là bà ta chẳng lo sợ gì cả. Đừng có dở hơi. Nào, thử xem em ngồi dậy được chưa? Em cử động ngón tay, ngón chân đi, cánh tay nữa. À, được cả rồi này. Giỏi lắm.”
Hai cánh tay của Noelle Donnelly vòng quanh eo Ellie, nhẹ nhàng đỡ cô bé ngồi dậy trên giường. Ellie nhìn được nhiều hơn và nhận ra mình đang ở trong một căn phòng dưới mặt đất, tường được ốp gỗ thông vàng dơ bẩn.
“Tôi đang ở đâu?”
“Dưới tầng hầm. Nghe có vẻ tệ hả? Thực ra đây là phòng dành cho khách của cô, chỉ trừ chuyện cô chưa từng có khách ở lại. Cô dùng nơi này để chứa tất cả các món trang trí nhỏ, nhưng cô đem cho cửa hàng của Hội Chữ thập đỏ hết rồi. Cô biết em sẽ tới nên đã dọn sạch sẽ. Nhìn xem, căn phòng bây giờ đã về dạng tối giản.” Cô ta vừa nói vừa chỉnh chiếc gối sau đầu Ellie. “Thoải mái cả rồi. Cô đi lấy bánh sandwich cho em đây. Em nghỉ chút đi, đừng cố ngồi dậy, em có thể ngã lăn khỏi giường và bị thương vì vẫn còn chóng mặt đấy.”
Cô ta nở nụ cười bao dung với Ellie, cứ như một bà y tá tốt bụng. Nói rồi cô ta vuốt tóc Ellie, “Ngoan lắm, ngoan lắm.”
Noelle rời phòng, Ellie nghe thấy một tiếng khóa cửa vang lên, tiếp đó là tiếng thứ hai và thứ ba.
Ellie không ăn sandwich. Dù cái bao tử rỗng đau âm ỉ song cô bé không hề thấy đói. Noelle lặng lẽ dọn đi, “A, cô chắc sáng mai em sẽ đói. Lúc đó ăn nhé?” Cô ta trìu mến ngắm Ellie và nói, “Thật là vui khi em ở đây, thật đấy. Em ngủ đi, ngủ ngon nhé. Cô sẽ xuống gặp em sớm.”
“Tôi muốn về nhà,” Ellie la hét khi Noelle quay lưng. “Tôi chỉ muốn về nhà thôi.”
Noelle không trả lời. Ba tiếng khóa cửa lại vang lên. Căn phòng trở nên tối đen.