Chương 46
Khi Ellie bầu tám tháng, anh chấm dứt quan hệ giữa chúng ta. Nói cách khác, điều đó xảy ra khi em mang thai được tám tháng.
Anh nghĩ vì đứa trẻ, chúng ta nên chia tay vào lúc này.
Đồ khốn nạn. Anh nói quan hệ của chúng ta thuận theo tự nhiên, rằng anh muốn nuôi dạy con song tốt nhất là chúng ta nên đi con đường riêng. Anh muốn chúng ta làm rõ “cách sống xa nhau” trước khi đứa trẻ chào đời.
Sống xa nhau. Hay làm sao! Cái cụm từ đó nghĩa là gì hả Floyd?
Thật lòng mà nói, tôi nghĩ là anh còn chẳng biết ý nghĩa của nó. Tôi nghĩ là anh chỉ phát cuồng vì đói sex và muốn rũ bỏ để đi quyến rũ người khác. Tôi nghĩ thế đấy!
Tôi gồng mình lên để không van vỉ, cầu xin anh. Tôi vẫn còn quân át chủ bài. Đó là đứa con. Anh nhớ là tôi đã điềm tĩnh như thế nào mà? Tôi về phòng anh thu xếp những vật dụng mà mình đã đem đến trong những năm qua. Bàn chải đánh răng, đồ khử mùi, lược, quần lót… tôi gom hết vào túi. Chúng làm tôi chạnh lòng. Tôi đang mặc áo thun của anh, áo rộng để che phủ bụng bầu giả. Tôi tính lấy cắp nó nhưng sau lại xếp bỏ lên giường; tôi nghĩ khi đi ngủ, anh sẽ thấy nó và biết đâu anh sẽ hối hận, “Ôi, Noelle, mình đã làm gì thế này.”
Khi tôi rời phòng, đứa con gái khủng khiếp của anh đang đứng đầu cầu thang và nhìn tôi bằng cặp mắt gớm ghiếc như trong phim kinh dị. Tôi đi lướt qua nó, trong đầu chửi rủa, “Đồ khốn.”
Tôi biết mình có gì trong tầng hầm tại nhà, tôi biết đứa trẻ đó tốt hơn con bé kia và vì vậy, nó có thể hàn gắn chúng ta.
Tôi vẫn nuôi hy vọng.