Chương 47
Không thể nói rằng đó là một ca sinh nở trong sách vở. Tôi đã đọc mọi thứ có được về chuyện sinh nở tại nhà và không có tình huống nào mà tôi không nghĩ đến. Không xảy ra sự cố kinh khủng tới mức chúng tôi phải tới bệnh viện (tôi đã sáng tác hẳn một câu chuyện cho kịch bản này: một cô cháu gái tuyệt vọng, xấu hổ tới mức không dám kể cho gia đình ở Ireland - ừ thì, anh có thể đoán được phần còn lại). Cuối cùng, tôi cũng đón được đứa bé chào đời mà không cần bất kỳ sự can thiệp y tế nào. Dĩ nhiên là không dễ dàng. Quá nhọc nhằn là đằng khác, nhưng đứa bé vẫn sống và hít thở. Và đó là tất cả những gì quan trọng vào cuối ngày.
Đó là một bé gái xinh xắn, tóc nâu phủ đầy đầu.
Cái miệng nhỏ xíu đỏ thắm. Tôi để cô bé chọn tên cho con. Đó là điều tối thiểu tôi có thể làm sau những gì cô bé trải qua. Poppy, cô bé thốt lên.
Tôi thích tên có hơi hướm cổ điển hơn, như Helen hay Louise. Nhưng anh cũng biết là không phải chuyện gì cũng như ý mình.
Tôi để đứa trẻ ở với cô bé vài ngày đầu. Đằng nào tôi cũng không làm được gì nhiều lúc đó. Khi đứa trẻ được hai tuần tuổi, tôi đưa nó đến bệnh viện nhi để cân đo và kiểm tra. Có như vậy, đứa trẻ mới thực sự tồn tại chứ không phải là bóng ma tí hon trong hầm nhà tôi. Tôi phải trả lời rất nhiều câu hỏi khó nhằn nhưng tôi đã chuẩn bị kỹ càng. Tôi nói với họ tôi không biết mình mang thai, tôi tưởng tôi mãn kinh rồi, cơ thể lại không thay đổi gì nhiều và rồi tôi sinh con tại nhà cùng với bạn trai, mọi việc xảy ra nhanh tới mức không kịp gọi xe cấp cứu, đùng một cái đứa bé đã chào đời. Tôi nói thêm chúng tôi chưa hề tới bệnh viện, đứa bé chưa được kiểm tra theo chỉ số Apgar[28]. Tôi giải thích là tôi căng thẳng quá nên không dám đưa con ra khỏi nhà và tôi nghĩ miễn sao đứa bé ổn là được. Tôi ngồi đó cho họ quở mắng, chỉ ra sức xin lỗi rồi phân trần bằng những lời lẽ đại loại vài tháng trước tôi hãy còn trinh (tôi nói bằng giọng Irish thật nặng), tôi sống khép kín, tôi không hiểu biết nhiều…
Họ thở dài, nhìn có vẻ lo lắng và ghi chú về trường hợp của tôi: “có vấn đề về nhận thức, cần lưu ý.” Nhưng họ vẫn cấp đầy đủ giấy tờ tôi cần để làm khai sinh cho đứa bé tại tòa thị chính. Họ còn hẹn tôi năm tuần sau quay lại khám hậu sản (dĩ nhiên tôi không đi nhưng tôi có cảm giác họ rất ngạc nhiên trước phần thân dưới khỏe mạnh của tôi) và sẽ có một nữ hộ sinh đến xem xét tình trạng của tôi ngay trong tuần đó. Tôi vờ vắng nhà khi cô ta đến và trốn ở phòng sau trong lúc cô ta lắc lắc hộp thư của tôi. Vài ngày sau, cô ta lại tới và gọi điện cho tôi liên tục, nhưng cuối cùng cũng phải bỏ cuộc. Tôi đưa đứa trẻ đi thăm khám đúng hẹn; con bé được tiêm phòng, cân đo đầy đủ. Tôi không cần đánh lạc hướng họ nhiều mà vẫn lọt qua được hệ thống kiểm soát. Nhưng Ellie thì… Tôi đã làm mọi thứ tốt nhất có thể nhưng cô bé không ổn. Chuyện xấu không ngừng kéo tới. Đầu tiên là nhiễm trùng âm hộ. Ellie có vẻ đang hồi phục thì bị nhiễm trùng một bên vú - ít nhất đó là giả thuyết của tôi sau khi tìm hiểu trên mạng. Tôi bảo cô bé phải cho con bú bằng bên vú đó, càng nhiều càng tốt. Nhưng cô bé hết sốt như lửa lại lạnh như băng. Tôi cho Ellie uống mấy loại thuốc không được kê đơn từ bác sĩ nhưng không có tác dụng. Cô bé không còn chăm sóc được con nữa và tôi phải cho nó bú mớm. Rồi cô bé không ăn uống gì nữa, chỉ gọi mẹ suốt, gọi triền miên không ngớt, gọi cả ngày lẫn đêm, gọi tới mức tôi không thể nào chịu đựng nổi.
Cho tới một ngày, khi đứa bé được khoảng năm tháng tuổi, tôi đóng cánh cửa căn phòng ấy. Rất lâu sau, tôi không trở lại đó nữa.