Chương 48
Joshua cho bà Laurel số điện thoại của ông bà mình tại Dublin. Ông Henry và bà Breda Donnelly đều còn sống và vẫn làm việc.
“Họ cực kỳ đáng sợ, đến mức không ai dám giỡn mặt với họ đâu. Nhưng ông bà tôi rất giỏi giang, mạnh mẽ và hết sức cá tính,” Joshua nói.
Bà Laurel gọi cho họ vào Chủ nhật khi bà từ nhà ông Floyd trở về.
Một phụ nữ nghe máy và nói “xin chào” lớn tới nỗi làm bà giật nảy mình.
“Chào bà, có phải là bà Donelly không?”
“Tôi đang nghe đây.”
“Bà Breda Donnelly phải không ạ?”
“Đúng rồi, tôi đây.”
“Xin lỗi vì làm phiền vào ngày Chủ nhật. Bà có đang dùng bữa không?”
“Không, không. Cảm ơn cô hỏi thăm. Tôi giúp gì cho cô được đây?”
“Tôi vừa gặp cháu trai Joshua của bà.”
“À, Josh nhỏ. Thằng bé thế nào rồi?”
“Cậu ấy dễ thương lắm. Tôi gặp cậu ấy ở nhà con gái bà, nhà của Noelle ấy.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút rồi giọng bà Breda Donnelly vang lên, “Thứ lỗi cho hỏi tôi đang nói chuyện với ai đây? Cô chưa nói tên.”
“Xin lỗi, tên tôi là Laurel Mack. Con gái tôi từng là học sinh của Noelle vào khoảng mười năm trước. Có một sự trùng hợp kỳ quái là bạn trai hiện tại của tôi lại là bạn trai cũ của Noelle. Floyd Dunn, cha của Poppy ấy?”
Lại im lặng thêm một lúc và bà Laurel nín thở chờ đợi. Cuối cùng bà Breda lên tiếng, “À, vâng…” Giọng bà kéo dài, chứng tỏ bà cần thêm nhiều thông tin trước khi nói ra những gì bà biết.
Bà Laurel thở dài, “Thực ra tôi không rõ lắm vì sao tôi lại gọi điện, ngoại trừ chuyện con gái tôi biến mất không lâu sau khi nghỉ học với Noelle và con bé mất tích ngay gần nhà Noelle. Sau đó vài năm, tới lượt Noelle cũng biến mất.”
“Ý cô là…”
“Tôi chỉ muốn hỏi bà về Noelle và bà nghĩ chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?”
Bà Breda Donnelly thở dài, “Cô không phải là nhà báo đấy chứ?”
“Tôi thề là không phải. Bà cứ google về tôi nếu muốn. Laurel Mack. Google cả con gái Ellie Mack của tôi nữa. Trên mạng có nhiều lắm. Tôi thề đấy.”
“Lẽ ra con gái tôi đã về nhà khi ấy.”
“Sao cơ?” bà Laurel chớp mắt.
“Noelle định về nhà vào tuần đó, cùng con gái của nó.”
“Ồ, tôi không biết chuyện đó. Floyd chỉ nói cô ấy biến mất chứ không nhắc tới chuyện cô ấy định quay lại Ireland.”
“Có thể con bé không nói với anh ta. Nhưng đúng là con bé định về đây. Dĩ nhiên, báo chí và cảnh sát đều không quan tâm đến nó - một phụ nữ trung niên có khuynh hướng sống khép kín và bị bạn trai cũ mô tả là đầu óc không bình thường. Tôi bảo với họ là con bé sắp về nhưng họ cho là không có liên quan. Và có thể không liên quan thật.”
“Cô ấy nói sẽ về cùng con gái?”
“Đúng vậy, nó nói về cùng Poppy và chúng định sống tại nhà của chúng tôi. Chúng tôi chuẩn bị sẵn sàng, nào là dọn giường rồi mua một con gấu bông lớn cho đứa bé, cả yogurt và nước trái cây nữa. Vậy mà con bé đột ngột đem con trao cho cha nó, xếp hành lý rồi mất tăm mất tích. Thực ra chúng tôi không quá ngạc nhiên. Ngay từ đầu, chúng tôi đã thấy chuyện Noelle có con rất khó tin, chứ chưa nói tới việc con bé có thể nuôi con một mình.”
“Bà nghĩ là cô ấy đã đổi ý? Tức là cô ấy định bắt đầu cuộc sống mới với bà và Poppy nhưng sau đó đổi ý vào phút chót.”
“Đúng là có vẻ như vậy.”
“Bà Donnelly, nếu bà không ngại thì cho tôi hỏi bà nghĩ cô ấy hiện ở đâu?”
“Lạy Chúa, thật lòng mà nói tôi nghĩ nó chết rồi.”
Bà Laurel ngừng lời để thấm thía lời nói của bà Breda.
“Lần cuối bà gặp Noelle là khi nào, bà Donnelly?”
“Năm 1984.”
Bà Laurel lại im lặng.
“Nó về nhà vài tuần sau khi lấy được bằng tiến sĩ. Sau đó, nó tới London và đó là lần cuối cùng chúng tôi gặp nó. Anh em của Noelle mỗi khi tới London đều muốn tới thăm nhưng con bé luôn giữ khoảng cách. Lúc nào nó cũng viện cớ cả. Chúng tôi chẳng nhận được thiệp Giáng sinh hay thiệp sinh nhật của Noelle. Chúng tôi vẫn báo tin gia đình cho con bé, như mấy đứa cháu chào đời, bằng cấp… nhưng không bao giờ nhận được hồi âm. Con bé hoàn toàn không quan tâm tới chúng tôi, không quan tâm bất kỳ ai trong gia đình. Cuối cùng, chúng tôi quyết định không để ý đến nó nữa.”