Chương 49
Lần đầu tiên tôi đem đứa bé đến gặp anh là khi nó được khoảng sáu tháng tuổi. Tôi mặc cho nó bộ đồ bắt mắt nhất: áo len đan cổ lông (đang giảm giá trong cửa hàng Monsoon), váy xòe và giày cho trẻ em. Trông cũng khá lòe loẹt nhưng đứa bé này là tạo vật xinh xắn nhất mà anh từng thấy và tôi muốn nó làm anh sững sờ.
Ngày đưa nó đến, tôi bồn chồn, lo âu. Tôi đã gọi điện báo trước, tôi muốn hai chúng tôi được chào đón, được mời trà đàng hoàng và anh được chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
Sáng hôm đó nắng đẹp, đem lại cho tôi cảm giác hy vọng. Anh mặc chiếc áo len xấu khủng khiếp ra mở cửa. Xin lỗi nhưng tôi phải nói là nó phát gớm. Không phải lúc nào anh cũng ăn bận hợp mốt - hai chúng ta giống nhau ở điểm đó - nhưng lần này thật sự không chấp nhận được.
Chắc chắn cái áo là quà Giáng sinh từ đứa con gái đáng ghét của anh, không sai vào đâu được.
Anh không nhìn tôi. Ánh mắt anh hướng thẳng vào đứa bé đang nằm trong chiếc ghế cho trẻ em trên xe hơi mà tôi đang xách trên tay. Tôi quan sát khuôn mặt anh, thấy anh bị đứa bé hút hồn. Đứa bé này tay chân bụ bẫm, nước da ngăm ngăm, mái tóc dày sẫm màu, quá khác biệt so với thứ sinh vật thảm hại, gầy trơ xương mà vợ anh sinh ra. Anh mỉm cười và Chúa phù hộ cho đứa bé xinh xắn, nó lập tức cười lại. Con bé huơ huơ đôi chân bé xíu đi giày xa-tanh, tíu tít với anh. Cứ như nó hiểu mọi chuyện trông chờ vào giây phút bản lề này.
Anh ra hiệu mời chúng tôi vào. Tôi đặt chiếc ghế xe hơi xuống sàn căn bếp ấm cúng và nhìn xung quanh, lập tức chìm đắm trong cảm giác long trọng và dễ chịu vì được quay lại không gian riêng của anh. Lạ lùng là trong giây phút ấy, tôi cảm thấy mình thuộc về nơi này nhiều hơn hẳn khi làm bạn gái anh trước kia. Anh pha cho tôi tách trà mà tôi hằng mơ tưởng. Anh đưa trà cho tôi rồi cúi xuống đứa bé, xong lại ngước lên nhìn tôi và nói, “Anh bế nó được chứ?”
Tôi trả lời: “Anh cứ tự nhiên, dù sao nó cũng là con gái anh mà.”
Anh tháo quai ghế, đứa bé huơ huơ chân và vươn tay về phía anh.
Anh nhẹ nhàng bế nó ra một cách thận trọng trước khi đưa nó lên ngang vai. Chắc anh nghĩ con bé phải nhỏ hơn vì anh chưa thấy nó khi mới sinh ra, nhưng rõ ràng nó bụ bẫm. Nó tự xoay người trong vòng tay anh, đưa tay sờ má anh, giật giật mấy cọng râu. Anh làm mặt hề và con bé cười khanh khách.
“Ôi,” anh thốt lên, “con bé đáng yêu quá phải không?”
“Chà, dĩ nhiên là em sẽ thiên vị nó rồi…”
“Nó được sáu tháng à?”
“Ừ, tròn sáu tháng hôm thứ Ba.”
“Poppy, cái tên dễ thương lắm.”
“Ihật không?” tôi hỏi. “Em nghĩ cũng hợp với con.
“Đúng vậy, rất hợp,” anh tán đồng.
Anh thè lưỡi chọc con bé và nó nhìn anh tràn đầy thích thú.
“Còn em thì sao, em thấy thế nào?” anh hỏi.
“Thế nào à…?” Tôi dán lên mặt mình một nụ cười ngốc nghếch và không đả động tới những đêm dài bất tận như ác mộng, khi tôi phải vào phòng con bé hai, ba rồi bốn lần để cho nó bú liên tu bất tận. Tôi cũng không nhắc tới những lần đặt nó vào trong cũi cả giờ đồng hồ rồi ngồi lì trong nhà bếp, vặn radio thật to để khỏi phải nghe tiếng nó khóc. Và tôi càng không kể rằng đã có lần tôi suy nghĩ rất nghiêm túc về chuyện bỏ con bé ở cổng bệnh viện như cha mẹ anh đã làm với anh.
Thay vào đó, tôi nói, “Khó mà tin được là con bé ngoan như thế. Nó ngủ say cả đêm, suốt ngày cười và ăn. Thật lòng mà nói thì Floyd à, em không hiểu tại sao mình không sinh con từ sớm. Thật tình không hiểu nổi.”
Tôi biết là anh thích câu trả lời của tôi. Chắc trong đầu anh đã quen tô vẽ tôi thành mụ già gớm ghiếc, khô khan, không hấp dẫn. Đùng một cái, tôi xuất hiện trong bếp nhà anh, bề ngoài chỉn chu (tôi đã đến tiệm làm tóc để trả mái tóc về lại màu đồng nguyên thủy. Đây là lần đầu tiên trong vòng hai mươi năm qua, tôi đến tiệm làm tóc không phải chỉ để cắt tỉa). Tôi lại còn đi cùng một đứa bé hết sức đáng yêu và tỏ ra vô cùng yêu thương nó, như tình cảm của bất cứ người phụ nữ bình thường nào dành cho con mình. Tôi có thể dễ dàng nhận ra anh đang đánh giá lại tôi, lần giở lại những thành kiến trước đây của anh đối với tôi. Tôi cảm nhận chúng ta vẫn còn cơ hội.
Tôi ở lại khoảng một tiếng rưỡi rồi ra về, viện cớ đi ăn với một người bạn tưởng tượng. Anh theo tôi ra khỏi nhà, ôm chiếc ghế có đứa bé bên trong. Anh khăng khăng đòi đặt chiếc ghế vào lại trong xe, chỉnh quai đeo cẩn thận sao cho nó không thít chặt vào đôi cánh tay tí hon mũm mĩm.
“Tạm biệt nhé, Poppy đáng yêu,” anh vừa nói vừa hôn tay mình rồi đặt lên má con bé. “Mong được gặp lại con sớm, thật sớm nhé.”
Tôi mỉm cười ý nhị và lái xe đi, để lại anh đứng trên vỉa hè trơ trọi.
Đó chính xác là nơi tôi cần anh.