Chương 50
Bà Bonny gọi điện khi bà Laurel đang ở chỗ làm hôm thứ Hai. Bà Laurel nhận ra ngay giọng nói rành rẽ sự đời ở đầu dây bên kia.
“Bọn tôi đang bàn về Giáng sinh,” bà Bonny mở đầu. Bà Laurel phải kìm lại để không rên lên. Chưa đầy một tuần nữa là đến Giáng sinh nhưng bà Laurel không thể nghĩ gì về dịp lễ này, dù cả thế giới đang lấp lánh ánh đèn, rộn rã tiếng nhạc và ngay cả các cửa hàng đồ gia dụng cũng đã trang trí tươm tất. Đơn giản là bà không có tâm trạng lễ lạt.
“Không may là chúng tôi phải ở cùng mẹ kế của tôi ở Oxford vào ngày Giáng sinh. Bà cụ tám mươi tư tuổi rồi, yếu quá nên không đến London được. Thế nên tôi tính chúng ta tổ chức tiệc thật to vào đêm Giáng sinh ở đây nhé, có quà này, chơi trò chơi và uống rượu này nọ. Chỗ tôi ở rộng lắm, đủ cho tất cả con cái, bồ bịch… Chị nhớ dẫn theo anh chàng bảnh bao của chị và cả cô con gái đáng yêu của anh ta nhé.” Bà Bonny dừng lại lấy hơi và bà Laurel nghe thấy tiếng ho húng hắng lẫn trong tiếng thở trầm trầm. “Chị nghĩ sao?”
Bà Laurel gõ mặt dây chuyền vào xương đòn. Sau một thoáng, bà hỏi, “Chị đã hỏi Jake chưa?”
“Rồi, rồi, tôi nói rồi.” Cách trả lời quá lẹ làng khiến bà Laurel lập tức nhận ra ông Paul và bà Bonny đã biết chuyện hai mẹ con bà có bất đồng.
“Nó có tới không?”
“Jake nói sẽ tới.”
“Còn Hanna?”
“Con bé cũng đồng ý.”
Bao tử của bà Laurel sôi lên. Trong tâm trí bà, Hanna đã hoàn toàn biến hóa từ công chúa giá băng không bao giờ tan chảy thành ả phụ nữ không ngại lao mình vào bạn trai của người khác và chẳng biết suy nghĩ cho ai ngoại trừ bản thân. Bà không còn biết phải nghĩ sao về con gái mình nữa.
Im lặng được một lúc, bà nói, “Có vẻ thú vị đấy. Tôi sẽ hỏi Floyd xem sao. Hồi trước, anh ấy nói hai cha con thường ở nhà vào đêm Giáng sinh nhưng chắc là tôi thuyết phục được. Tôi gọi lại cho chị sau nhé?”
“Dĩ nhiên là được! Chị nhớ gọi lại đấy, nhưng nhớ sớm một chút nhé. Mai tôi phải đặt hàng bên siêu thị Waitrose rồi.”
Đơn hàng của Waitrose ư? Bà Laurel thậm chí quên mất bà cũng từng có thời gian mua hàng ở Waitrose.
Bà buông điện thoại xuống và thở dài.
Tối đó ở nhà ông Floyd, bà Laurel hỏi Poppy đã phản ứng ra sao khi Noelle bỏ cô bé ở cửa nhà ông ta rồi tan biến vào thinh không. “Con bé có vui không?” bà hỏi. “Hay là buồn? Nó nhớ mẹ chứ? Chuyện đó xảy ra như thế nào?”
“Mới đầu trông con bé tệ hết sức. Nó bị thừa cân, không chịu cho ai chải tóc, tắm rửa, đánh răng gì cả. Nhìn nó nhếch nhác, bẩn thỉu lắm. Và đó là chính là lý do Noelle để nó ở với anh. Cô ta đã biến một đứa bé hoàn hảo thành đồ hư hỏng. Cô ta không biết cách làm mẹ nên sau bốn năm ở cùng cô ta, Poppy trở thành một Con quỷ con,” ông Floyd trả lời.
“Poppy không hề buồn, con bé thích ở với anh. Mỗi khi ở với anh, nó rất biết cư xử, không lên cơn quấy phá hay đòi bôi chocolate lên mọi thứ. Nó ngồi im khi nói chuyện với anh, rồi nó học hỏi, biết đọc. Khi Noelle bỏ nó lại đây, nó thực sự rất vui. Và dĩ nhiên…” ông ta nhún vai, “không ai trong bọn anh muốn gặp lại cô ta lần nào nữa sau khi cô ta bỏ rơi Poppy. Bọn anh cứ nghĩ cô ta sẽ quay lại nhưng khi chuyện ấy không xảy ra, Poppy và anh thành một phe. Anh thực lòng nghĩ con bé không có gì mất mát khi không có Noelle trong đời nó, nếu không muốn nói…” Ông ta ngước nhìn bà Laurel rồi nói nốt câu: “… đó là một điều may mắn.”
Ánh mắt bà Laurel chạm trúng mắt ông Floyd. Bà nhìn sang hướng khác, trong đầu lóe lên một suy nghĩ khó chịu; nó trôi qua nhanh tới nỗi bà không kịp cảm nhận.
Lúc này, Poppy đứng ở đầu cầu thang, tay níu lấy lan can, đầu nghiêng nghiêng khiến tóc đu đưa qua lại.
“Cô Laurel, nhanh tới đây nào,” cô bé làm điệu bộ nói thầm.
Bà Laurel nhìn cô bé dò hỏi rồi nói, “OK.”
Poppy nắm lấy tay bà lôi tuột vào phòng mình. “Nhanh lên cô, vào đây nào!”
Bà chưa vào phòng Poppy bao giờ. Căn phòng này nhỏ gọn, vuông vức và nhìn xuống khu vườn. Cô bé có một chiếc giường canopy[29] với màn bằng vải mút-xơ-lin trắng và các bức tường cũng sơn màu trắng. Trên giường có tấm chăn lông vịt màu trắng trong khi rèm cửa màu trắng sọc xám. Bên cạnh giường lại là một cái bàn màu trắng (trên bàn có chiếc đèn crôm) và các kệ sách sơn trắng đựng đầy sách.
“Ái chà, phòng của cháu đơn giản quá,” bà Laurel thốt lên khi bước vào.
Cô bé trả lời, “Vâng, cháu muốn mọi thứ thật đơn giản.” Cô bé kéo từ bên dưới bàn ra một chiếc ghế gỗ màu trắng và mời bà Laurel ngồi xuống.
“Cô xem này, quà Giáng sinh cháu đặt mua cho bố vừa được gửi tới. Cô thấy thế nào?”
Cô bé mở tủ quần áo màu trắng, lấy một hộp chuyển phát của hãng Amazon. Bên trong hộp là một cái ly có dòng chữ “Kẻ sành cà phê chịu không nổi.”
“Ồ, hay thật đấy! Bố cháu sẽ thích lắm cho mà xem,” bà Laurel nhận xét.
“Vì ông ấy đúng là sành cà phê, cô nhỉ? Bố cháu cuồng cà phê lắm, phải đúng chuẩn không thì ông ấy thà uống nước lọc còn hơn. Kiểu như cà phê trồng ở Ethiopia và được tưới bằng nước mắt thiên thần ấy…”
Bà Laurel mỉm cười nói phải rồi, nhiều người bây giờ hơi khắt khe về chuyện uống cà phê, còn bà lại chẳng phân biệt được mấy. Với rượu cũng thế, vị nào với bà cũng như nhau, trừ khi uống không ngon. Trong lúc trò chuyện, bà đảo mắt quanh phòng Poppy rồi đột ngột ngừng lại, đưa tay ôm lấy ngực.
Bà đứng lên, bước đi vài bước, miệng hỏi Poppy, “Cháu lấy mấy cái giá nến này ở đâu?”
Poppy liếc lên nóc kệ sách, nơi đặt một cặp giá nến vuông vức bằng bạc. “Cháu không biết, chúng ở đó lâu lắm rồi.”
Bà Laurel nhón chân lấy một cái xuống. Nó nặng trịch đúng như bà nghĩ. Bởi chúng chính là cặp giá nến của bà, cặp giá nến bị lấy đi trong vụ trộm xảy ra sau khi Ellie mất tích bốn năm.
Bà luôn cho rằng Ellie đã lấy chúng đi.
“Cháu không thích chúng lắm. Cháu nghĩ chúng là của mẹ cháu. Cô cứ lấy đi nếu cô thích,” Poppy nói.
“Không,” bà Laurel đáp, đặt lại chiếc giá nến lên kệ. “Chúng là của cháu. Cháu giữ lấy đi.” Trong lòng bà quặn lên từng cơn liên hồi.