Chương 5
Khi đó
Chuyện không nên phạm phải đầu tiên của Ellie là bị điểm thấp môn toán. Giá như cô bé chăm chỉ hơn, thông minh hơn; giá như hôm làm kiểm tra cô bé đừng quá mệt, quá mất tập trung; nếu Ellie lo làm bài thay vì ngồi ngáp vặt và nếu cô bé được điểm A chứ không phải B+ thì đã chẳng có gì xảy ra. Nhưng mà nghĩ lại, giá như Ellie yêu một anh chàng dốt toán nào đó chứ không phải Theo, cô bé sẽ chẳng bị trói buộc bởi suy nghĩ phải giỏi bằng hoặc hơn bạn trai mình. Nếu anh chàng Ellie yêu phớt lờ cả môn toán lẫn điểm thi và không có tham vọng gì - mà tốt nhất là khỏi bạn trai gì hết, thì với cô, B+ là đủ rồi và cô không cần phải nài nỉ mẹ tìm một gia sư dạy toán.
Vậy đó, nút thắt đầu tiên đã xoắn lại - ngay vào khoảng bốn giờ rưỡi một chiều thứ Tư của tháng Một. Ellie về nhà với vẻ cáu kỉnh. Cứ nhìn thấy mẹ hoặc nghe giọng bà là Ellie trào dâng cảm giác bực bội vô lối - dù cô không bao giờ có chủ đích như vậy - và mọi chuyện tức tối mà cô dồn nén cả ngày ở trường liền bộc phát không kiềm chế. Sở dĩ Ellie phải nhịn ở trường là vì lỡ mang tiếng lịch thiệp, không thể cư xử tùy tiện được.
“Thầy dạy toán của con thật phiền toái. Chết tiệt, con ghét ông ta!” Ellie nói trong lúc thả túi sách xuống cái tủ ở tiền sảnh. Thật ra, cô bé không ghét thầy mà là chán ghét bản thân vì thi kém, nhưng đời nào Ellie chịu thừa nhận.
Bà Laurel hỏi vọng ra từ bồn rửa bát. “Gì đấy con yêu?”
“Con nói mẹ rồi mà.” Ellie chưa nói nhưng nói hay không cũng đâu có sao. “Thầy dạy toán của con tệ lắm. Chắc con trượt GCSE[2] rồi. Con cần gia sư mẹ ơi, rất, rất cần ấy.”
Ellie hối hả đi vào nhà bếp, ngồi phịch xuống ghế. Bà mẹ nói, “Chúng ta không đủ tiền thuê gia sư đâu con. Hay con thử tham gia câu lạc bộ toán học ở trường xem sao.”
Nút thắt tiếp theo xoắn lại. Cuộc nói chuyện có thể đã kết thúc ngay tại đó nếu Ellie không phải là một đứa trẻ được chiều chuộng hay luôn trông chờ mẹ vung cây đũa thần hóa giải mọi khúc mắc của mình. Hoặc giả Ellie biết dù chỉ vô cùng mù mờ về tình hình tài chính của bố mẹ và chịu để tâm đến những điều khác thay vì chỉ lo cho bản thân, cô bé sẽ chốt lại “Con hiểu rồi, con sẽ làm như mẹ nói”.
Nhưng Ellie không dừng lại. Cô bé cứ thế dấn tới, thậm chí nói sẽ tự trả học phí bằng tiền của mình. Ellie còn kể về mấy đứa bạn trong lớp nghèo hơn nhà mình nhưng vẫn có gia sư riêng.
Mẹ Ellie tiếp tục gợi ý: “Hay con nhờ ai ở trường dạy kèm? Anh chị nào học lớp trên chỉ cần trả công chút ít kèm theo miếng bánh thôi ấy?”
“Gì cơ? Làm gì có chuyện đó! Chúa ơi, làm thế thì xấu hổ chết mất.”
Vậy là thêm một lần nữa, Ellie lại để vuột cơ hội tự cứu mình. Biến mất dạng mà cô bé chẳng hề hay biết.