Chương 6
Từ cái ngày định mệnh vào tháng Năm năm 2005 đến chính xác hai phút trước, hoàn toàn không có manh mối đáng kể nào về chuyện Ellie bỗng nhiên biến mất.
Hình ảnh cuối cùng của Ellie được một camera giám sát trên đường Stroud Green ghi lại vào lúc mười giờ bốn mươi ba phút sáng. Cô bé dừng lại chốc lát để soi mình vào một chiếc kính xe hơi. Thoạt nhiên, người ta dễ tưởng Ellie nhìn ai đó trong xe hoặc nói gì đó với tài xế. Tuy nhiên, cảnh sát đã tìm được chủ xe và chứng thực người này đi nghỉ mát vào thời điểm Ellie biến mất. Chiếc xe đậu ở đó suốt khoảng thời gian trên. Sau hình ảnh ấy không hề có chút tăm tích nào của Ellie.
Cảnh sát đã lục soát từng căn nhà trong khu vực lân cận, thẩm vấn những kẻ ấu dâm bị phát giác, truy xuất tất cả camera giám sát của các cửa hàng trên đường Stroud Green, đưa bà Laurel và ông Paul lên truyền hình tìm người trong một chương trình có xấp xỉ tám triệu người xem. Nhưng họ chẳng thêm được bước nào trong tiến trình điều tra, vẫn chỉ dừng lại ở đoạn camera giám sát ghi lại cảnh Ellie soi kính xe hơi vào lúc mười giờ bốn mươi ba phút.
Việc Ellie mặc áo thun đen và quần jean khiến cảnh sát gặp khó khăn. Cả việc cô bé buộc mái tóc vàng mượt mà của mình theo kiểu đuôi ngựa, đeo ba lô màu xanh biển, đi giày thể thao màu trắng cũng thế. Tất cả cứ như thể Ellie cố tình làm mình trở nên vô hình vậy.
Phòng ngủ của Ellie được kiểm tra bốn giờ liền. Hai cảnh sát xắn tay áo lên và làm việc rất chuyên nghiệp. Dường như không có gì bất thường. Có thể Ellie đem theo đồ lót song bà Laurel chẳng tài nào biết được trong các ngăn tủ của con gái mình có thiếu thứ gì hay không. Cũng có thể, Ellie mang theo vài bộ quần áo nhưng bà Laurel sẽ không nhớ nổi bởi giống như các cô bé mười lăm tuổi khác, Ellie có quá nhiều quần áo. Lợn tiết kiệm của Ellie còn vài tờ mười bảng Anh gấp chặt mà cô bé cố nhét vào sau mỗi kỳ sinh nhật. Bàn chải đánh răng và chai khử mùi vẫn trong nhà tắm. Ellie chưa bao giờ ngủ qua đêm ở nơi khác mà không mang theo hai món này.
Hai năm sau ngày Ellie mất tích, cảnh sát thu hẹp quy mô tìm kiếm. Bà Laurel hiểu họ nghĩ gì; họ nghĩ rằng Ellie bỏ nhà đi.
Nhưng làm sao họ có thể nghĩ thế khi không có đoạn camera giám sát nào ghi lại cảnh cô bé ở bất kỳ nhà ga hay trạm xe buýt nào? Cũng chẳng hề có hình ảnh Ellie đi trên đường phố nào khác ngoài cái cảnh cô bé biến mất!
Quyết định của cảnh sát khiến bà tan nát nhưng chưa bằng phản ứng của ông Paul trước thông báo trên.
“Chắc là họ khép lại vụ việc rồi, anh đoán thế.”
Đó, đó chính là nhát đinh cuối cùng đóng vào quan tài hôn nhân của họ.
Trong khi đó, bọn trẻ tiếp tục lớn lên, như tàu hỏa phải giữ lộ trình trên đường ray. Hanna thi đậu chương trình A-Level[3]. Jake tốt nghiệp đại học ở West Country[4] ngành giám định tài sản. Còn ông Paul lo thăng tiến trong công việc, mua thêm quần áo, bàn về chuyện sửa xe và cho vợ xem những khuyến mãi đặc biệt về khách sạn, khu nghỉ dưỡng trên internet trong mùa Hè năm ấy. Paul không phải người xấu. Ông ấy là người tốt. Bà đã cưới được người tốt, đúng như kế hoạch cuộc đời. Nhưng cách ông đối mặt hố sâu nghiệt ngã xé toạc đời họ - chính là sự mất tích của Ellie - khiến bà nhận ra ông chưa đủ vững chãi, chưa đủ mạnh mẽ. Hay nói cách khác là ông còn quá “tỉnh”, chưa đủ điên cuồng.
Nỗi thất vọng ông gây ra cho bà nói cho cùng chỉ là một mẩu rất nhỏ của tất cả xáo trộn cảm xúc ngày ấy. Khi ông dọn đi một năm sau đó, nó chẳng còn là gì ngoài một đốm li ti trong cuộc đời bà. Bây giờ nhìn lại, bà không nhớ gì mấy về nó nữa. Toàn bộ những gì bà nhớ về quãng thời gian đó là phải tiếp tục tìm kiếm cho bằng được.
Bà nài nỉ cảnh sát: “Làm ơn lục soát mọi căn nhà một lần nữa. Đã một năm trôi qua rồi, như thế là đủ lâu để phát hiện những thứ mà chúng ta từng bỏ lỡ đúng không?”
Viên thanh tra chỉ mỉm cười. “Chúng tôi bàn chuyện ấy rồi,” cô ấy đáp. “Làm thế lúc này không hiệu quả. Có thể một năm nữa. Có thể!”
Đột nhiên tới tháng Một vừa qua, cảnh sát gọi đến nói rằng chương trình truyền hình Crimewatch muốn thực hiện số đánh dấu mười năm vụ mất tích Ellie. Chương trình phát sóng hôm 26 tháng Năm nhưng không đem lại chứng cứ hay phát hiện nào mới.
Chẳng có gì thay đổi cho tới khi giọng nữ thanh tra năm xưa vang lên đầy thận trọng trong điện thoại: “Chưa có gì chắc chắn nhưng chúng tôi mong bà tới ngay.”
“Các vị tìm thấy gì à? Có phải xác con bé không? Là cái gì thế?” Bà Laurel hỏi lại.
“Bà cứ đến đi đã, bà Mack à.”
Đã mười năm trôi qua mà không gợn chút tin tức. Nay đã có “một cái gì đó”.
Bà Laurel chộp lấy túi xách và ra khỏi nhà.