Chương 51
Khi đó
Ellie nằm trên giường, vầng trăng trên cao chiếu rọi xuống người cô bé thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt. Cây lá bên ngoài kêu xào xạc trong cơn gió mạnh, vang lên những tiếng răng rắc, lách tách như pháo hoa nổ đằng xa.
Ellie cố gắng chìa chân ra khỏi giường nhưng không có chút sức lực nào. Cô bé không nhớ lần cuối cùng mình ăn là khi nào. Sáu ngày trước? Hay bảy ngày?
Ellie đã bắt đầu mê sảng nhưng tiềm thức vẫn còn chút tỉnh táo, càng khiến cho tình cảnh bị bỏ rơi của cô bé thêm thê lương. Ellie nghe thấy tiếng con gái khóc trên nhà hết lần này đến lần khác. Nỗi đau sâu thẳm trong tim tỏa lan tới từng ngóc ngách cơ thể nhưng Ellie không còn sức mà lên tiếng và cũng chẳng còn ý chí sinh tồn.
Đầu Ellie giật giật, đau nhức nhối, tạo ra những hình ảnh lạ lùng chớp tắt hệt như ánh chớp lóe lên trong màn đêm. Ellie thấy mẹ đang khuấy một túi trà trong ly. Cô bé thấy cha kéo khóa áo khoác, rồi thấy Theo ném một trái bóng cho chú chó nhỏ màu trắng của cậu. Ellie nhìn thấy Noelle trả lại bài tập, đẩy kính lên sống mùi. Cô bé nhìn thấy ngôi nhà mà họ thuê một năm trên đảo Wight. Trên cánh đồng ở cuối khu vườn, cô bé thấy một con ngựa non màu nâu nhạt đang đứng ăn táo mà họ đút cho. Ellie nhìn thấy Poppy nằm ngửa trên giường của mình, chu chu cái miệng nhỏ xíu đỏ hỏn. Cô bé thấy Hanna xoay đầu vòng vòng, đuôi tóc dài tới lưng của Hanna quay tít trên đầu như cánh quạt.
Rồi Ellie thấy đám tang của chính mình. Mẹ cô bé khóc nức nở, bố cũng khóc. Xác của những con hamster mà cô bé nuôi rải trên nóc quan tài không khác gì những nắm đất chia ly.
Tiếp đó, Ellie thấy mình trôi lững lờ phía trên quan tài, càng lúc càng cao. Bên dưới thân xác mình, Ellie thấy căn phòng đã giam giữ cô bé, thấy chiếc sofa giường, những tấm trải giường cáu bẩn do không được giặt giữ và chiếc chăn rối nùi. Các lồng nuôi đầy xác chết hamster. Thùng rác trôi nổi với những túi đồ ăn sẵn rỗng không. Bồn cầu nghẹt cứng, bẩn thỉu một màu nâu do rỉ sét và vi khuẩn.
Cô bé đặt chéo tay trên ngực.
Cô bé nhắm mắt lại.
Ellie để thân xác trôi lên cao hơn nữa, cho tới khi cảm thấy mây trời chạm vào da mình, thấy vòng tay mẹ cuộn lấy mình, thấy hơi thở mẹ vướng vít trên gò má.