Chương 52
Khi Poppy được khoảng hai hoặc ba tuổi, tôi quyết định rao bán nhà. Anh có chu cấp một khoản tiền nhỏ để nuôi con bé nhưng tôi quá tự tôn và không hỏi anh thêm một đồng nào. Vả lại, chuyện này không hề liên quan tới tiền bạc. Nhưng thực sự là tôi nghèo, Floyd à, hết sức nghèo. Tôi chỉ đi làm được khi Poppy ở với anh, nhưng con bé chỉ ở với anh một nửa thời gian. Tôi và nó chẳng cần căn nhà rộng tới ba tầng lầu, chỉ cần một căn hộ nhỏ là đủ.
Đúng lúc đó tôi nhớ ra một chuyện. Ellie, con bé bị đày đọa đó.
Con bé đã qua đời lúc nào đó mà tôi không biết chính xác.
Tôi biết kết cục đó là tốt nhất, đúng như vậy. Báo chí đưa tin họ đã giảm quy mô cuộc tìm kiếm Ellie và xem như con bé bỏ nhà đi. Chính vì vậy, tôi dàn dựng mọi việc theo hướng đó.
Tôi vẫn giữ chiếc ba lô mà Ellie đeo khi đến nhà tôi. Điều này chứng tỏ đã có lúc tôi muốn thả con bé đi, tức tôi cũng không hoàn toàn xấu xa. Tôi lấy chìa khóa trong ba lô và lẻn vào cửa sau khi thấy bà mẹ đem theo đồ đi bơi rời nhà. Tôi lấy đi vài thứ mà tôi nghĩ Ellie sẽ cầm theo nếu con bé thực sự muốn bỏ ra nước ngoài: một cái laptop cũ xấu xí, chút tiền mặt, một cặp giá nến có vẻ bán được. Tôi rất thích cặp giá nến đó - chúng được đặt trên đàn piano gần chiếc bàn mà tôi ngồi dạy Ellie. Có lần tôi nói tôi thích chúng và Ellie bảo sẽ đem chúng tới chương trình Antiques Roadshow để tìm hiểu xem chúng đáng giá bao nhiêu.
Tôi còn lấy đi một cái bánh kem. Khi nhìn thấy nó, tôi nhớ có lần bà mẹ dễ chịu kia đem vào cho chúng tôi hai lát bánh chocolate hãy còn ấm thay vì bánh quy như mọi lần. Ellie hỏi, “Bánh chị Hanna làm hả mẹ?” Người mẹ trả lời, “Đúng rồi, vừa nướng xong đấy.” Con bé quay sang tôi nói, “Chị em làm bánh ngon nhất thế giới. Cô sẽ không thể ăn được một cái bánh chocolate nào khác ngon hơn cái này đâu.”
Giờ thì tôi chịu không nhớ được chiếc bánh cũng như không rõ nó có ngon nhất thế giới hay không, nhưng tôi vẫn nhớ khuôn mặt Ellie khi khoe với tôi điều đó. Trong mắt con bé ánh lên vẻ thèm thuồng và niềm vui lộ rõ khi ăn bánh.
Thật kỳ quặc, anh biết đấy, bởi khi nhìn lại khoảng thời gian làm gia sư, tôi cảm nhận chắc chắn rằng tôi đã mơ một giấc mơ lớn; bởi cho tới cuối cùng tôi thề là tôi không biết mình đã thấy gì ở con bé ấy. Không biết gì cả.
Con bé đó nói cho cùng vẫn là một đứa bé.
Tôi tìm hộ chiếu của Ellie khắp nơi nhưng tuyệt nhiên không thấy. Tấm hộ chiếu này đóng vai trò then chốt. Tôi nảy ra một sáng kiến xuất sắc. Tôi đã thấy chị gái Ellie khi quan sát căn nhà và hai chị em rất giống nhau. Thế là tôi vào phòng cô chị và nhanh chóng tìm thấy hộ chiếu của cô ta. Tôi cho nó vào túi cùng với chiếc laptop, cặp giá nến và cái bánh kem đã cho vào hộp Tupperware. Mười phút sau, tôi đã ở nhà.
Những gì tiếp đó thật khó để kể lại, bởi nó khá là dã man. Tôi buộc lòng phải thừa nhận như vậy. Vài năm trước, mùi hôi từ căn hầm bốc lên đã gây rắc rối. Vài người hàng xóm sang nhà tôi để hỏi về mùi hôi ấy không lâu sau khi Ellie qua đời và tôi bảo với họ là do ống cống. Sau đó, tôi cho con bé vào một cái hộp và chuyển lên tầng gác mái.
Nhân lúc Poppy ngủ lại nhà anh, tôi đưa con bé ra khỏi chỗ cất giấu (tới đây có lẽ gọi là “bộ xương” thì chính xác hơn) rồi bỏ vào cốp xe cùng với chiếc ba lô đã được nhét đầy quần áo cũ và hộ chiếu). Tôi lái xuyên màn đêm tới Dover và thấy một đường mòn vắng lặng, sâu hun hút giữa đồng không mông quạnh. Tôi rải vài mảnh xương xuống rồi lái xe cán qua, sau đó ném xuống một con mương và bỏ chiếc ba lô ở bên cạnh, không quên hất vài chiếc lá cùng bùn lên. Chỗ xương còn lại tôi vứt tại một bãi rác công cộng cách đó vài dặm.
Tôi nghĩ người ta sẽ nhanh chóng tìm thấy những mảnh xương ấy bởi tôi không hề xóa dấu vết. Tôi muốn người ta tìm thấy, tôi muốn chuyện này kết thúc, thậm chí trong tiềm thức còn muốn mình bị phát hiện. Tôi hầu như không nghĩ tới chuyện pháp y sẽ vào cuộc nên cũng chẳng để ý tới dấu bánh xe hay những thứ đại loại vậy. Nhưng hết tháng này sang tháng khác, tình hình vẫn im ắng như chưa có gì xảy ra. Có vẻ như tôi đã hoàn toàn thoát khỏi vụ này.
Sau đó, thị trường nhà ở London hạ nhiệt và tôi không rao bán nhà nữa. Cuộc sống bình thường trở lại.
Ừ thì tôi nói bình thường nhưng Chúa ơi, sống với một đứa nhỏ chập chững biết đi thì bình thường thế nào được?
Đã vậy, đứa bé ấy lại cứng đầu, tùy tiện, y như một con quỷ nhỏ. Từ sáng tới trưa rồi tối, lúc nào nó cũng đòi đường, đường trong ngũ cốc, đường cho vào trái cây, bơ Nutella… cái gì cũng phải có đường không thì nó quyết không ăn. Đến tối nó không chịu đi ngủ, khi đi nhà trẻ lại bắt nạt bọn trẻ khác. Nó hết đánh lại đẩy con nhà người ta vấp ngã, làm tôi bị nhà trường gọi vào liên tục. Vậy là tôi đem nó đến nhà anh ở theo tuần và trời ạ, nó trở thành thiên thần nhỏ hoàn hảo, mở miệng ra là bố thế này bố thế kia. Ban đầu tôi thích điều đó vì nó mở đường cho tôi quay lại với anh. Nhưng rồi tôi phát hiện anh và nó gắn bó không rời, giống như kiểu anh và SJ trước đây. Nó ngồi trong lòng anh, nó cuốn tóc anh và ngó lơ tôi như thể tôi chẳng là gì với nó, thậm chí như tôi không hề tồn tại.
Thỉnh thoảng, tôi đến nhà anh đón nó sau khi cả hai ở bên nhau cả ngày, thế mà nó trốn sau chân anh. Có khi nó trốn biệt ở căn phòng nào đó trong nhà, nhất quyết không thò mặt ra.
Nó gào lên, “Con không về đâu. Con muốn ở đây.”
Nhiều lúc tôi phát khùng lên, bỏ về và cánh cửa nhanh chóng đóng sập sau lưng tôi, anh và nó dắt nhau quay lại cái tổ kén ấm cúng để chơi đùa với nhau. Anh đưa gì nó ăn nấy. Nó về nhà và kể tôi nghe về các món xào, tôm chiên giòn và các món hầm ở nhiều nhà hàng châu Phi mà anh dẫn nó đến.
Ở nhà anh không có đường, không có thức ăn nhanh, không có chuyện dán mắt vào tivi xem chương trình Cbeebies, không có những món đồ chơi điện tử ồn ào làm người ta phát điên - tóm lại là chẳng có gì trong số những món tôi hay đưa để nó ngậm miệng lại, thay vào đó chỉ có sách, nhạc và đi công viên chơi.
Tới một ngày kia, và anh sẽ nhớ cái ngày khá là trọng đại này anh bàn với tôi về chuyện cho Poppy học ở nhà. Lẽ ra, tôi chỉ cần điền các mẫu đơn trên mạng để đăng ký cho con bé học tại một trường tiểu học địa phương. Tuy nhiên, với anh như thế chưa đủ: Ồ không, chẳng có gì xứng với Poppy ngọc ngà của anh cả. Chỉ có anh mới xứng thôi, Floyd à. Chỉ có anh.
Anh hay gọi nó là “phiên bản mini của bố”, như thể tôi là con số không to tướng và chỉ đứa trẻ nào giống anh mọi góc cạnh mới đáng để yêu thương.
Anh nói thế này, “Con bé thông minh lắm, cực kỳ sáng dạ. Nó lọt vào được Mensa[30] anh cũng chẳng ngạc nhiên. Anh nghĩ trường học bình thường không dạy nổi con bé đâu. Và nếu anh dạy con bé ở nhà thì nó phải tới sống luôn với anh.”
Chắc trong đầu anh nghĩ làm vậy là giải thoát cho tôi. Chắc anh đinh ninh tôi sẽ nói OK, hay đấy, thế là tôi được nhẹ đầu. Anh biết thừa tôi mệt mỏi với nó đến thế nào khi ở nhà. Anh cũng biết chúng tôi xung đột ra sao. Và anh nhận ra tôi không có bản năng làm mẹ, tôi không phải là kẻ biết chăm sóc người khác.
Nhưng anh đâu có biết những gì tôi đã làm để có được đứa trẻ đó cho anh. Anh không biết một tí gì, rằng đời tôi chẳng còn là cuộc đời đúng nghĩa và điều duy nhất soi đường cho tôi chính là anh đó Floyd. Nếu anh chiếm hữu hoàn toàn Poppy thì tôi còn ích lợi gì? Anh sẽ không thèm ngó ngàng tới tôi nữa và sẽ không còn lý do gì để giữ tôi lại cạnh bên anh.
Tôi không thể để anh cướp Poppy. Nó là tấm vé đưa tôi đến bên anh.
Chúng ta bắt đầu nói chuyện đàng hoàng nhưng lại chấm dứt bằng cãi vã kịch liệt. Lúc đó, tôi biết anh sẽ không bỏ qua và vài tuần sau, thời cơ săn mồi của anh đã đến.
Tôi hầu như không chịu nổi chuyện ra khỏi nhà cùng Poppy. Nó chuyên phá rối ở nơi công cộng. Vào cửa hàng là nó đòi mua tất cả mọi thứ. Đúng nghĩa tất cả mọi thứ. Ở cửa hàng nào cũng có thứ gì đó mà nó đòi; nếu tôi không chịu mua, tôi sẽ biến thành kẻ “bủn xỉn, kinh dị” và nó ngoác mồm ra la hét. Do đó, tôi thường làm cho xong mọi việc cần thiết trong thời gian nó ở nhà trẻ. Nhưng trưa hôm đó, tôi nhớ mình cần tương cà - dĩ nhiên không phải cho tôi trời ạ, tôi đâu phải loại người lên cơn động kinh nếu thiếu tương cà, nhưng quý bà nhà tôi lại đúng kiểu ấy. Tôi bỏ nó ở nhà và ra ngoài khoảng mười phút, có thể là mười lăm.
Con bé trèo lên mặt bếp tìm đồ ăn - có gì lạ đâu, nó có thể lăn ra chết nếu không được ăn gì trong mười phút - và rồi ngã xuống, đập đầu vào cạnh bếp. Nó bị rách đầu, chảy chút máu và tôi đã gọi số 111. Họ dặn tôi những điều cần lưu ý và khi nào mới phải đưa nó vào bệnh viện. Tôi làm đúng như họ nói, mọi thứ Floyd à. Tôi cư xử như một bà mẹ mẫu mực nhưng tất nhiên, khi nó gặp anh, mắt nó rưng rưng nước, người nó bấy bớt và đầy vết trầy xước, thâm tím. Nó thút thít, “Mẹ ra ngoài, bỏ con ở nhà, con đói bụng, con chỉ muốn lấy một chút ngũ cốc, có vậy thôi…” Anh quay phắt sang tôi, nhấn nhá, “Vấn đề nằm ở đó đấy Noelle, chính là chỗ đó.”
Tôi hiểu ý anh và tôi đoán được chuyện gì sắp xảy ra. Thế là tôi quyết định sẽ đưa Poppy đi nơi khác. Nếu anh muốn chúng tôi quay lại, anh sẽ phải đi tìm.
Tôi lên kế hoạch mọi thứ. Tôi sẽ đưa đứa con gái xinh xắn, mắt nâu của mình về Ireland. Bố mẹ tôi sẽ thích mê con bé!
Tất cả anh em tôi sẽ trầm trồ, “Nhìn đứa bé này xem, chắc chắn nó là đứa xinh nhất nhà Donnelly!” Sau vài tuần, tôi sẽ điện thoại báo cho anh biết chúng tôi đang ở đâu và anh sẽ đón chuyến bay đầu tiên tới Dublin. Anh sẽ gặp tôi trong ánh sáng xanh rực rỡ của Bắc cực quang trên đảo Emerald và giữa vòng tay của gia đình tôi. Đôi má của con chúng ta sẽ đỏ hây hây như hoa hồng nở. Tôi sẽ dẫn anh đến ngôi trường làng nhỏ xinh, nơi chúng tôi theo học khi còn nhỏ. Anh sẽ gặp bố mẹ tôi, những người thông minh nhất mà tôi biết, cũng như gặp những người anh em đầu óc sáng láng của tôi. Anh sẽ thấy những kệ sách ngồn ngộn sách, cúp và phần thưởng trong căn biệt thự theo phong cách thời Victoria của chúng tôi. Lúc đó, anh sẽ biết tôi đã dồn hết sức nuôi dạy con tôi và con bé đang sống ở nơi tốt nhất. Do đó, anh sẽ không thể cướp lấy nó, nhất là khi nó hạnh phúc và yên ổn với họ hàng vây quanh, sống giữa bầy cừu, biển cả cùng bầu không khí ngọt ngào mùi cỏ.
Giữa khung cảnh bình yên ấy, anh sẽ quyết định ở lại, thuê một căn nhà nhỏ lộng gió để sinh sống. Bởi chúng ta đều hạnh phúc và mọi thứ quá hoàn hảo, cuối cùng, anh sẽ ngỏ lời mời chúng tôi đến sống cùng. Ba chúng ta sẽ tạo thành gia đình tuyệt vời.