Chương 53
“Poppy lấy cặp giá nến bằng bạc ở đâu đấy? Cặp giá nến trong phòng con bé ấy?”
Đang đọc báo, ông Floyd ngước nhìn bà Laurel. Lúc đó là sáng thứ Ba và họ đang ăn sáng cùng nhau. Suýt nữa bà Laurel đã ra về đêm qua, với cái cớ bị đau đầu và muốn nằm ngủ trên giường mình. Nhưng có nhiều lý do níu chân bà ở lại: lời hứa cùng uống rượu, muốn ở gần Poppy và những câu hỏi chưa có lời đáp.
“Cặp giá nến phong cách Art Deco à?”
“Ừ, trên kệ sách trong phòng đấy.”
“À, anh tìm thấy chúng ở nhà Noelle khi anh đến gom đồ của Poppy. Chúng dễ thương phải không?”
Bà Laurel hít một hơi, gắng nở nụ cười, “Trước đây em cũng có một cặp giống như thế.”
“Anh nghĩ chúng ít nhiều có giá trị nên anh đem đi. Kể cũng lạ bởi Noelle chẳng có tài sản gì, đúng nghĩa đen luôn. Toàn bộ đồ đạc của cô ta toàn thứ vô giá trị. Anh định đi định giá cặp giá nến nhưng cuối cùng không đụng vào chúng.”
Bà Laurel vẫn giữ nụ cười, “Cặp giá nến của em chắc chắn là có giá trị. Đó là quà cưới bạn bè mua cho bọn em, họ bảo họ mua tại một phiên đấu giá. Những người bạn đó rất giàu và họ khuyên bọn em mua bảo hiểm cặp giá nến, nhưng bọn em đã không làm.”
Bà ngừng tại đó, chờ xem câu trả lời của bạn trai.
Ông ta cười nửa miệng, “Hay Noelle muốn để lại cho Poppy món gì đó đáng giá?”
“Nhưng cô ta còn nhà mà. Ngôi nhà không thuộc về Poppy sao?”
“Nhà của Noelle ư? Không, cô ta thuê chứ không sở hữu ngôi nhà đó.”
“Thuê? Em tưởng…” Bà Laurel ngưng bặt. Bà không được để lộ ra là mình biết về nhà của Noelle. “Em cũng không biết nữa. Em tưởng cô ta sở hữu nó. Thế còn gia đình Noelle? Anh có gặp họ bao giờ chưa? Họ đã gặp Poppy chưa?”
“Không, Noelle không có nhiều người thân hay ít ra là cô ta không kể với anh về ai cả. Có lẽ họ không gần gũi với nhau hoặc người thân của Noelle đã qua đời. Cũng có thể cô ta có cả tá anh chị em,” ông ta thở dài. “Với người phụ nữ ấy thì chuyện gì cũng xảy ra được.”
Bà Laurel gật đầu, từ từ ghi nhận những điều ông Floyd nói dối. “Khi anh tới nhà Noelle lấy đồ của Poppy, nhà cô ta thế nào? Có đẹp không?”
Ông Floyd thoáng rùng mình. “Rất ghê rợn. Lạnh lẽo, trống trải và khó chịu. Phòng của Poppy trông như căn phòng trong một trại mồ côi ở Romania. Giấy dán tường thực sự kỳ quái, mọi thứ sơn màu hồng Pepto-Bismo. Laurel này, điều kinh dị nhất, Chúa ơi…”
Ông ta nhìn vào mắt bà Laurel, sau đó liếm môi. “Anh chưa bao giờ kể với bất cứ ai trước đây, bởi vì điều đó rất đáng sợ, tởm lợm và…” ông rùng mình lần nữa, “… quá sa đọa, dưới hầm cô ta nuôi cả đống hamster hay chuột nhảy gì đó, có Chúa mới biết, boặc có thể là chuột. Chắc phải có hai mươi cái lồng đặt chồng chất lên nhau và trong mỗi lồng có cả tá con. Chúng chết cứng cả rồi, mùi mẽ bóc lên mới gớm ghiếc làm sao, thề có Chúa.” Ông ta chớp mắt để xua đi ký ức đó. “Cô là là loại phụ nữ gì vậy, là loại người gì vậy…?”
Bà Laurel lắc đầu, vờ mở to mắt kinh ngạc. “Thật kinh khủng,” bà nói.
Ông Floyd thở dài, “Một phụ nữ bệnh hoạn đáng thương. Hết sức tội nghiệp.”
“Có vẻ điều tốt duy nhất mà cô ta từng làm là sinh ra Poppy.”
Ông Floyd liếc nhìn bà rồi nhìn xuống, ánh mắt tối sầm và u uẩn. “Đúng, anh cho là đúng vậy.”