Chương 54
Tôi cư xử hết sức ngọt ngào với anh sau vụ va chạm lớn đó. Tôi làm ra vẻ đang suy nghĩ về chuyện để Poppy đến ở với anh nhưng mặt khác lại gấp rút chuẩn bị cho cuộc đào thoát.
Nhân đến lượt con bé ở qua đêm tại nhà anh, tôi gói ghém tất cả hành lý, sẵn sàng cho chuyến đi đến Dublin. Tôi đổ đầy xăng để không phải gián đoạn hành trình. Mẹ tôi sẽ đón chúng tôi trên chuyến phà vào lúc chín giờ sáng hôm sau. Tôi tự khen ngợi mình rất thông minh.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp về anh. Anh đoán được ý đồ của tôi và Poppy không có ở nhà anh khi tôi tới đón con bé vào chiều hôm đó.
Anh đã đưa nó đến ở tạm nhà ai đó và chờ sẵn tôi. “Em vào đi, chúng ta cần nói chuyện,” anh nói. Còn câu nào đáng sợ hơn “chúng ta cần nói chuyện” không nhỉ?
Anh dẫn tôi vào nhà bếp, tôi ngồi đúng chiếc ghế mà mình đã ngồi trong ngày đưa Poppy đến gặp anh lần đầu - một ngày hoàn hảo, tôi còn nhớ căn bếp của anh lúc đó đã đem lại cho tôi cảm giác ấm áp. Nhưng chiều hôm ấy, căn bếp của anh phá nát tim tôi. Tôi biết anh định nói gì, biết từ trước khi anh mở miệng.
“Anh đã suy nghĩ về chuyện Poppy, những sắp xếp cho tương lai của con. Cứ như bây giờ là không được. Anh buộc lòng phải nói với em, Noelle ạ, anh thấy sợ khi để Poppy sống với em. Anh nghĩ…”
Đây rồi, điểm mấuchốt đây rồi.
“Anh nghĩ em có hại cho con.”
Có hại.
Chúa ơi.
“Vấn đề không chỉ nằm ở chuyện học ở nhà mà còn đủ thứ chuyện nữa. Em có biết là Poppy ghét em không? Con nói với anh như vậy đấy và không chỉ một lần. Không phải lúc nào con bé cũng ghét em nhưng thường là vậy. Nó sợ em. Nó không thích…” Anh ngước nhìn tôi, trơ tráo làm ra vẻ khó xử. “Nó không thích cái mùi của em. Con nói với anh thế. Chuyện đó… không bình thường Noelle ạ. Một đứa trẻ tuổi này lẽ ra không thể phân biệt mùi của mình và mùi của mẹ. Điều này khiến anh nghĩ rằng giữa em và con đã có một sự lạc nhịp quá lớn, có thể cả hai không gắn kết được với nhau. Anh đã nói chuyện với một nhân viên xã hội và cô ấy bảo anh nên đưa Poppy ra khỏi hoàn cảnh hiện tại. Anh đã gửi con đến nhà một người bạn để hai chúng ta có thời gian thu xếp. Chỉ vài ngày thôi…”
“Bạn?” tôi nghi ngờ hỏi. “Bạn nào? Anh làm gì có bạn.”
“Bạn nào không quan trọng. Vấn đề cấp thiết là chúng ta cần thỏa thuận được chuyện của Poppy, một cách lịch sự, trước khi con bé về nhà. Cho nên, Noelle à, với tư cách là mẹ của Poppy, em có thể…”
Tới đấy, anh chật vật lựa lời.
“Em để con bé đi nhé? Xin em đấy? Em vẫn có thể gặp con, tất nhiên rồi, nhưng cần có sự giám sát và phải gặp ở nhà anh. Ngoài ra, chuyện em gặp con phải phù hợp với lịch học của Poppy.”
Tôi cũng nghẹn lời. Anh nói không quá nhiều nhưng như thế là quá đủ với tôi, nhất là với cái giọng của anh. Ôi, anh thật lòng xin lỗi Noelle ạ, nhưng anh vừa phải gửi con em cho người lạ và giờ anh muốn em biến khuất mắt bố con anh. Giọng anh ráo hoảnh, không hề có cảm xúc.
Cuối cùng, tôi lên tiếng, “Không, không có chuyện đó đâu Floyd. Tôi không cho phép. Trả con cho tôi, ngay lập tức. Anh không có quyền, không có cái quyền quái gì cả. Nó là con tôi và…”
Anh đưa tay lên, miệng nói, “Anh biết, nhưng Noelle à, em phải chấp nhận là em không đủ sức làm mẹ. Nhìn lại cách em nuôi con xem, cho ăn toàn thức ăn nhanh, xem tivi cả ngày và không chịu vận động. Đó là chưa kể chuyện em bỏ nó ở nhà một mình. Như vậy gần như là bạo hành trẻ em rồi Noelle ạ, và các nhân viên xã hội cũng sẽ nhìn nhận như anh vậy. Răng Poppy sâu cả rồi, tóc thì đầy trứng chấy nhưng em có quan tâm đâu. Đầu óc em không bình thường. Em không bình thường, Noelle à. Và em không đủ năng lực làm mẹ.”
Á à, đây rồi, cú đánh đo ván chí mạng.
Đầu óc tôi như vỡ ra từng mảnh. Tôi nhìn thấy những mảnh xương của cô bé đó rải trước mặt mình trên con đường tối ở Dover, đèn xe chiếu sáng và chân tôi nhấn ga. Vì anh, tôi đã để mình biến thành thứ gì tôi không biết nữa. Tôi đâu có cần con quỷ con Poppy, tôi cần anh kìa. Rồi tôi nhìn anh, tôi thấy anh quá điềm tĩnh và thản nhiên. Và tôi biết anh ghét tôi, anh muốn tôi cuốn xéo. Trong lòng tôi sục sôi ý muốn làm anh tổn thương, tôi gằn giọng, “Sao anh chắc nó là con anh vậy Floyd? Có bao giờ anh thắc mắc tại sao nó không giống cả anh lẫn tôi?”
Để anh biết con người thật của mình làm tôi tan nát, nhưng nhìn mặt anh tôi thấy rất đắng.
Tôi tiếp, “Con bé chẳng thuộc về ai trong chúng ta Floyd à. Tôi tạo ra nó cho anh đấy, bằng cách sử dụng tử cung của một phụ nữ và tinh trùng của người đàn ông khác.” Tôi cảm nhận rõ những gì tôi nói xoáy sâu vào tim anh.
Lời lẽ của tôi cứ rơi ra không khống chế nổi. Tôi có còn gì để mất nữa đâu. “Nó là một quái vật Frankenstein đó Floyd. Đứa trẻ mà anh yêu thương vô cùng ấy, nó chẳng phải con người.”
“Noelle, anh không…”
Tôi cướp lời, trả lời luôn câu hỏi mà anh chưa kịp thốt ra để cố giành thế kiểm soát. “Một cô bé tên Ellie đẻ đứa bé đó ra cho tôi đấy. Tôi chưa bao giờ mang thai, đồ ngu. Làm sao cái bộ não thông minh tuyệt vời của anh lại tin vào chuyện tôi mang thai? Ellie sinh nó ra, con bé mới là mẹ của Poppy, còn cha nó là một gã nào đó bán tinh trùng trên mạng, năm mươi bảng một lần xả.”
Ôi thôi đi, Floyd, anh thật lòng nghĩ cục vàng bé bỏng ấy là con anh sao? Nó được tạo ra từ bộ gene già nua rệu rã của anh ư? Thật sự là anh chưa bao giờ thắc mắc sao? Anh chưa bao giờ nghĩ tới sao? Không đâu, Floyd à, cha của Poppy là một gã trai trẻ đang học tiến sĩ. Trên trang web mà tôi mua tinh trùng nói cậu ta chưa tới ba mươi tuổi, cao một mét tám lăm, mắt xanh lá và tóc đen. Tôi lấy bạn trai của Ellie - Theo - làm hình mẫu để tả người thanh niên mà tôi nói. Sau đó, tôi đến nhà anh, mặc áo xa-tanh, đi giày cao gót và cám dỗ anh hết cỡ để anh không thể nào quên được. Floyd ơi, toàn bộ là lừa đảo đấy và anh đã sập bẫy. Anh hoàn toàn bị lừa, đồ vô trách nhiệm, hèn hạ, nhạt nhẽo ạ.
“Anh cứ nuôi nó đi đồ đê tiện. Từ nay tới cuối đời, anh cứ nhìn nó và nhớ rằng nó là con người khác. Chúc cả hai may mắn nhá.”
Tôi cầm lấy quai túi xách. Xong rồi, hết rồi, não tôi vận động nhanh và hỗn loạn tới mức tôi hầu như quên cả tên mình. Nhưng tôi cảm thấy sảng khoái. Rồi tôi nhìn thấy mặt anh mù mịt như bầu trời trong bão tố, da anh từ màu xám chuyển thành tím bầm. Anh nhảy xổ qua bàn, lao vào người tôi. Hai tay anh bóp chặt cổ tôi, đẩy cái ghế tôi đang ngồi ngã ngược ra sau, khiến đầu tôi đập xuống đất. Thề có Chúa, tôi tưởng anh định giết tôi, thực sự là vậy.