Chương 55
Bà Laurel lái xe ngang căn hộ của Hanna khi trên đường từ nhà ông Floyd đến chỗ làm sáng hôm đó. Bà mong bắt gặp Theo và Hanna cùng nhau đi làm. Nhưng căn hộ của Hanna tối và yên lặng, ít nhất bây giờ bà có thể hình dung con gái mình ở đâu. Con bé đang ở trên giường của Theo Goodman.
Theo hiện là giáo viên. Chính Hanna nói với bà điều này khoảng một năm trước - đúng là hài hước - và giải thích là tình cờ gặp cậu ta ở đâu đó. Bà Laurel không còn nhớ chi tiết. Bà cho rằng đó là thời điểm hai người bắt đầu yêu đương.
Phát hiện này khiến bà Laurel khó chịu. Theo là của Ellie. Cậu ta thuộc về Ellie cũng như Ellie thuộc về cậu ta.
Chúng sinh ra là để dành cho nhau, giống như đôi găng tay cuộn vào nhau. Bà Laurel thấy giận Hanna, đến mức tự hỏi Theo thấy Hanna có gì hay ho nếu so với Ellie. Thậm chí, suy nghĩ méo mó một cách phi lý của bà còn quy kết Theo xem Hanna là kẻ thay thế.
Nhưng bất chợt, bà nhớ lại cô gái tóc vàng ra khỏi siêu thị trong buổi sáng Chủ nhật nọ. Cô gái rực rỡ, tươi cười đó chẳng hề giống đứa con gái trưng ra bộ mặt cau có mỗi khi bà đến nhà, cũng không giống con bé mặt mày lạnh tanh chẳng bao giờ cười khi mẹ nói đùa hoặc luôn tỏ vẻ chán ngán thở ngắn thở dài khi nghe tiếng mẹ trong điện thoại.
Lần đầu tiến, bà ngờ ngợ bản chất của Hanna không u ám như bà tưởng, chỉ là Hanna dường như không thích bà.
Trưa đó, bà gọi điện cho Paul. Ông đang ở chỗ làm và bà nghe thấy những âm thanh công sở quen thuộc.
“Em hỏi anh một chuyện về Hanna được không?”
Ông Paul im lặng một chút rồi mới nói, “Được.” Bà Laurel chợt nhận ra chồng cũ của mình đã biết chuyện.
“Con bé có nói gì với anh về bạn trai không?”
Lại im lặng một chút. “Có, nó có nói.”
Bà Laurel thở dốc, “Anh biết bao lâu rồi?”
“Khoảng vài tháng,” ông Paul đáp.
“Anh biết đó là ai đúng không?”
“Ừ, anh biết.”
Bà Laurel nhắm mắt lại. “Và nó bảo anh đừng nói lại với em?”
“Ừ, đại loại thế.”
Đến lượt bà Laurel ngừng lời. Một lúc sau, bà nói, “Paul à, anh có nghĩ là Hanna ghét em không?”
“Gì cơ? Không, làm gì có chuyện nó ghét em. Hanna không ghét ai cả. Sao em lại nói thế?”
“Chỉ là, bất cứ khi nào bọn em gặp nhau, con bé cũng rất… cáu kỉnh và lạnh lùng. Em cứ tưởng đó là do chấn thương tâm lý của con bé, anh cũng biết mà, nó mất Ellie khi mới bắt đầu trưởng thành. Nhưng hôm nọ, em thấy nó đi với Theo, nó hết sức tươi tắn và hạnh phúc, cứ như là một người khác vậy.”
“À, đúng vậy, con bé phát cuồng vì yêu mà.”
“Nhưng khi gặp anh và Bonny, con bé thế nào? Nó có vui vẻ không?”
“Ừ, nhìn chung là vui vẻ.”
“Anh thấy không, em nói đúng mà. Nó ghét phải ở cùng với em.”
“Anh chắc chắn là điều đó không đúng.”
“Đúng đấy Paul. Anh đã bao giờ nhìn thấy nó cư xử thế nào với em khi chỉ có bọn em đâu. Nó cứ như một hố đen trống rỗng, chẳng có gì ngoài cái nhìn vô hồn. Em đã làm gì hả Paul? Em đã làm gì sai?”
Bà nghe ông Paul hít sâu một hơi trước khi nói, “Không, em không làm gì sai hết Laurel. Nhưng anh phải nói rằng Hanna không chỉ mất Ellie, con bé còn mất cả em.”
“Em sao?”
“Ừ, khi đó em giống như trở thành vô hình. Em không nấu ăn nữa. Em dường như… ngừng làm mẹ.”
“Em biết, Paul, em biết mình đã sai. Em xin lỗi Hanna cả triệu lần rồi. Anh biết vì sao em tới nhà Hanna dọn dẹp hàng tuần mà. Em đã cố gắng rất nhiều để làm lành với nó nhưng hết lần này tới lần khác cũng chẳng có gì khác biệt.”
“Laurel này,” ông Paul thận trọng nói, “anh nghĩ điều Hanna thật sự cần là sự tha thứ của em.”
“Tha thứ?” bà lặp lại. “Tha thứ chuyện gì chứ?”
Ông Paul phải mất một lúc lâu mới nói ra được câu trả lời.
“Tha thứ…” ông ngập ngừng, “vì không phải là Ellie.”
Những gì ông Paul nói tháo tung đống hỗn độn suy nghĩ và cảm xúc mà chính bà Laurel cũng không biết là đã xoắn xít lấy nhau cực chặt trong lòng bà. Bà bị ném ngược trở về khoảng thời gian ngay sau khi Ellie mất tích. Bà nhớ lại nỗi oán hận chua cay khi phải ở một mình với Hanna, không cho con gái ăn phần mì lasagne mà Ellie đã dặn để phần. Ellie giành phần nhiều sức ảnh hưởng trong nhà, ai cũng xem Ellie như nguồn sáng rực rỡ và muốn được cô bé chú ý. Rồi nguồn sáng ấy đột ngột tắt đi, khiến cả gia đình tàn lụi như những ngôi sao chết rơi khỏi quỹ đạo mặt trời.
Đúng vậy, bà Laurel chưa bao giờ chấp nhận Hanna có thể thế chỗ Ellie. Và bà đáng phải nhận mối quan hệ như hiện nay với con gái. Giờ thì bà đã nhận ra và bà có thể chỉnh sửa nó.
Bà gọi Hanna và như mọi lần cô không bắt máy, chỉ có hộp thư thoại chờ sẵn. Bà không thể đợi thêm phút nào nữa, bà phải nói ngay lập tức. “Con yêu, mẹ chỉ muốn nói rằng mẹ rất tự hào về con. Con là cô bé giỏi giang nhất thế giới và mẹ cực kỳ may mắn có con trong đời. Mẹ cũng xin lỗi con, vô cùng xin lỗi nếu mẹ từng làm gì đó khiến con cảm thấy con bị gạt khỏi đời mẹ. Con luôn là tâm điểm trong thế giới của mẹ và mẹ không thể sống thiếu con. Còn điều này nữa…” bà hít vào nhè nhẹ, “hôm nọ mẹ nhìn thấy con và Theo, mẹ nghĩ thật là tuyệt và Theo may mắn làm sao. Đó là những gì mẹ muốn nói và mẹ xin lỗi vì đã không nói ra trước đây. Mẹ yêu con, mong được gặp con trong đêm Giáng sinh. Tạm biệt con yêu.”
Bà tắt điện thoại, thả người ngồi nghỉ ở đảo bếp, ngấm ngầm cảm nhận người mình nhẹ nhõm hẳn đi. Bà đã trút bỏ được một gánh nặng mà chính bà không biết mình đã mang vác lâu nay.