Chương 56
Khi tới nhà ông Floyd tối đó, bà Laurel thấy thoải mái và vui vẻ hơn. Và lần đầu tiên, bà nhận ra dù chỉ còn ba ngày nữa là tới Giáng sinh song trong nhà không có cây thông. Không chỉ cây thông, trong nhà thực ra không hề trang trí gì cả. “Anh không dựng cây thông Giáng sinh à?” bà hỏi khi ông Floyd giúp bà cởi áo khoác ở tiền sảnh.
“Cây thông Giáng sinh?”
“Ừ, anh không dựng à?”
“Không,” ông ta trả lời. “Thực ra trước đây cũng có nhưng bọn anh thôi làm vậy nhiều năm rồi. Nếu em thích thì dựng cũng được. Em thích không, anh chạy đi tìm ngay.”
Bà Laurel bật cười, “Em nghĩ tới Poppy nhiều hơn.”
Ông Floyd liền gọi với lên lầu: “Pops ơi, con muốn dựng cây thông Giáng sinh không?”
Họ nghe tiếng bước chân Poppy vừa lớn vừa nhanh. Cô bé xuất hiện ở đầu cầu thang, nói to, “Có, dạ có.”
“Được thôi, quyết định vậy nhé. Bố xuất phát tức khắc đây, như một ông bố mẫu mực và bố sẽ khiêng về nhà một cây Giáng sinh vĩ đại. Con muốn đi với bố không Pops?”
“Có ạ, đợi con mang giày nhé.”
“Chúng ta cần thêm đèn và mấy món trang trí,” bà Laurel nói. “Ở nhà anh có không?”
“Có chứ, trên tầng gác mái ấy. Hồi Kate và Sara-Jade còn ở đây, bọn anh vẫn luôn dựng cây thông. Trên đó có mấy hộp đồ trang trí như vậy. Để anh đi lấy cho.”
Ông Floyd lao như tên bắn lên cầu thang và trở lại chỉ vài phút sau với túi giấy lớn đựng đầy đồ trang trí cây thông. Sau đó, ông và Poppy leo lên xe, mất hút trong bóng tối. Bà Laurel nhìn quanh và chợt nhận ra đây là lần đầu tiên bà ở nhà ông Floyd một mình.
Bà bật tivi, tìm một kênh truyền hình vệ tinh đang phát mấy bài hát Giáng sinh rồi lấy đại mấy món trang trí trong túi ra. Trước mặt bà là vài trái bóng nhựa trầy xước, một con hươu đan len có ba chân, một bông hoa tuyết khổng lồ làm rách áo len của bà, mấy chú lính bằng gỗ mặt mày nghiêm nghị và một chùm cô tiên bằng gỗ đội mũ chóp nhọn, đi giày mũi cong.
Bà cho chúng vào lại túi và lấy ra hai dây đèn, một nhiều màu và một toàn màu trắng. Dây màu trắng vẫn dùng được sau khi bà cắm thử điện, dây nhiều màu thì không. Bà vào bếp, tìm cầu chì dự phòng trong các ngăn kéo, rồi tìm cả trong chiếc tủ ở tiền sảnh. Có đủ thứ, từ thực đơn gọi món ăn, vé đậu xe đến chìa khóa dự phòng, bao đựng rác trong vườn… nhưng không có cầu chì.
Bà nhìn về phía cửa phòng làm việc của ông Floyd. Đó là nơi ông ta dạy Poppy học tại nhà, viết sách và nghiên cứu. Cùng một kiểu như vậy nhưng nếu là trong căn nhà cũ của bà, họ đập xuyên từ trước ra sau để làm phòng khách đôi, còn ông Floyd vẫn giữ hai phòng riêng biệt đúng kiểu thời Victoria. Bà chưa vào phòng làm việc của ông Floyd bao giờ, chỉ mới lướt mắt một chút mỗi khi ông ta ra vào phòng. Chẳng hiểu sao bà có cảm giác rất rõ rệt rằng bạn trai không muốn bà vào phòng khi chưa được phép, do đó bà vẫn ngập ngừng dù tay đã đặt trên nắm đấm cửa. Bà tự thuyết phục mình rằng đây chỉ là một căn phòng như mọi căn phòng khác trong nhà, hơn nữa ông Floyd nói không thể sống thiếu bà nên dĩ nhiên bà có thể vào phòng làm việc của ông ta để tìm cầu chì.
Bà xoay nắm đấm.
Cửa mở.
Trong phòng được thiết kế rất đẹp và ấm cúng. Sàn được trải thảm kilim của Trung Đông đã sờn, đồ gỗ vững chãi và lâu năm. Trên bàn có hai chiếc đèn crôm cổ cong, một có chụp bằng thủy tinh màu xanh lá, chiếc còn lại chụp trắng. Laptop trên bàn để mở, màn hình đang thay đổi các bức hình phong cảnh. Bà Laurel nhanh chóng tìm thử trong các ngăn kéo.
Mọi thứ được phân chia gọn gàng trong ngăn kéo, nào là bút, sổ, tiền xu nước ngoài, đĩa vi tính, CD, giấy dán ghi nhớ. Bà bước sang cái bàn khác ở gần cửa sổ nhìn xuống vườn. Các ngăn kéo bàn này bị khóa. Bà thở dài rồi tiện tay lật giở mớ giấy tờ trên bàn. Bà biết mình không còn tìm cầu chì nữa mà đang tìm kiếm thứ gì đó giúp bà thoát khỏi mớ bòng bong lạ lùng đeo bám bà mấy ngày qua.
Đột nhiên, thứ bà tìm kiếm nằm ngay trong tay bà: một xấp giấy được cắt ra từ báo chí, tất cả xoay quanh chương trình phát sóng ngày 26 tháng Năm của Crimewatch. Trong đó có mặt bà, mặt ông Paul và cả khuôn mặt Ellie, ngoài ra còn có bài phỏng vấn bà trả lời báo Guardian cùng bài phỏng vấn khác trên báo địa phương mà bà và ông Paul cùng tham gia. Bà nhớ ông Floyd từng rụt rè thú nhận trong nhà bếp rằng ông ta đã google về bà ngay sau lần hẹn đầu tiên. Thế nhưng, ông ta đã cắt báo và thu thập thông tin về vụ mất tích của Ellie từ sáu tháng trước, khi mà ông ta còn chưa gặp bà.
Bà đút xấp giấy báo trở lại đống giấy tờ khi nghe tiếng cửa xe đóng sập ngoài đường rồi nhanh chóng rời phòng làm việc của ông Floyd. Chỉ chốc lát sau, ông Floyd và Poppy vào nhà, đem theo cây thông cao gần hai mét rưỡi.
Mặt ông Floyd đỏ ửng khi cố mang cái cây vào nhà, dựng tạm nó lên cho bà Laurel chiêm ngưỡng chiều cao quá khổ. “Sao, nó đã lấp đầy chỗ trống chưa?”
Bà Laurel ép mình vào tường để ông Floyd chuyển cái cây qua tiền sảnh vào phòng khách. Bà nói, “Wow, cái cây này lớn quá, chúng ta cần thêm đèn rồi!”
“Cháu có này!” Poppy reo lên sau lưng bố, trong tay cầm mấy cái túi đựng đầy đèn nháy mua ở cửa hàng DIY.
“Tuyệt! Anh chu đáo quá,” bà Laurel khen. Trên tivi vẫn đang phát các bài hát Giáng sinh, lúc này là bài “Stop the Cavalry” của Jona Lewie.
Ông Floyd cắt dây buộc quanh cái cây và cả ba người đứng ngắm các cành cây bung tỏa. Ông Floyd tỏ ra hứng chí một cách lạ lùng về cái cây. Ông ta quay sang Poppy và bà Laurel, “Nào, cái cây tuyệt đấy chứ?”
Hai cô cháu đều đồng ý. Sau đó, Poppy và bà Laurel trang trí cây thông trong khi ông Floyd vào bếp chuẩn bị bữa ăn nhẹ.
“Này, cháu không trang trí cây thông vào Giáng sinh à?” Bà Laurel hỏi.
“Không ạ, cháu cũng không hiểu vì sao. Chắc do nhà cháu không phải kiểu gia đình tụ tập đông vui vào dịp Giáng sinh.” Poppy trả lời.
“Sara-Jade và mẹ chị ấy có trang trí cây thông không?”
“Có chứ,” mắt Poppy sáng lên, “cô Kate phát cuồng vì Giáng sinh ấy. Nhà họ trông y như trên mấy tấm thiệp Giáng sinh.” Cô bé bỗng dừng lại rồi kết luận, “Thế cũng hơi quá.”
“Cô lại thấy đáng yêu.”
Poppy cười với bà rồi nói, “Ở nhà cô Bonny có cây thông không ạ? Vào đêm Giáng sinh ấy?”
“Ồ, chắc chắn rồi, có khi là một cây lớn đấy.”
Poppy cười toe toét, “Ôi, cháu nôn nao quá. Được đón Giáng sinh đúng nghĩa thật là hay.”
“Cháu thường đón Giáng sinh thế nào?”
“Cũng bình thường thôi ạ, ăn trưa rồi đổi quà này, xem phim nữa.”
“Chỉ hai bố con à?”
Poppy gật đầu.
“Cháu không đi gặp gia đình sao?”
“Cháu đâu có gia đình!”
“Cháu có chị SJ mà.”
“Dạ đúng, nhưng chị ấy chỉ là một người thôi. Ý cháu là gia đình lớn như gia đình cô ấy. Thỉnh thoảng cháu ước…” Poppy liếc về cửa phòng khách rồi thì thầm, “cháu thích ở với bố nhưng lâu lâu lại ước có nhiều hơn.”
“Nhiều gì cơ?”
“Nhiều người ấy ạ, nhiều tiếng ồn nữa,” Poppy nhún vai.
Một lúc sau, họ lùi lại để ngắm cái cây đã được trang hoàng xong xuôi, đúng lúc tivi phát bài hát “Fairy Tale of New York”. Bà Laurel bật đèn nháy lên.
Ông Floyd há hốc miệng kinh ngạc khi bước vào. Ông ta quàng vai bà Laurel và Poppy, nói, “Các quý cô ơi, đây là một chiến công hoàn hảo.” Ông ta tắt các ngọn đèn trần, quay lại cây thông, “Ôi, nhìn kìa!” Ba người đứng thế một lúc, bài hát của ban nhạc The Pogues phát ra từ tivi, đèn nhấp nháy trên cây thông. Bà Laurel cảm nhận cánh tay ông Floyd đè nặng trên vai mình và ông ta run lên nhè nhẹ. Bà ngước nhìn thì thấy ông ta đang khóc. Giọt nước mắt lăn xuống má ông Floyd, phản chiếu hàng ngàn ánh đèn li ti. Ông ta lau nước mắt rồi mỉm cười nhìn bà Laurel.
“Cảm ơn em, anh không biết là mình lại cần một cây thông Giáng sinh nhiều như thế vào năm nay.” Ông ta cúi xuống hôn vào đỉnh đầu bà. “Có em, mọi thứ trở nên hoàn hảo. Anh yêu em rất nhiều, Laurel ạ.”
Bà sững sờ nhìn bạn trai, không phải vì những điều ông ta nói mà vì ông ta nói ra trước mặt Poppy.
Bà vội liếc nhìn Poppy để thăm dò thái độ cô bé.
Cô bé mỉm cười với bà Laurel. Lẽ ra giây phút này phải rất trọn vẹn với bà nhưng bà lại thấy hết sức khó nhọc. Cả hai đổ dồn ánh mắt vào bà, chờ mong bà đáp lại; bây giờ lại sắp Giáng sinh và ngoài kia trời đang tối; ngoài ra còn có một lý do nào đó - bà không xác định được nhưng cảm thấy rất quan trọng - khiến bà Laurel nở nụ cười và nói, “Em cũng rất yêu hai bố con.”
Poppy ôm lấy bà, ông Floyd tiếp sau đó. Từng người lần lượt ôm lấy nhau, hơi thở hòa quyện còn trái tim ôm ấp. Cuối cùng họ buông nhau ra, ông Floyd mỉm cười nhìn bà, “Đây là tất cả những gì anh cần cho Giáng sinh. Tất cả đấy. Trọn vẹn!”
Bà Laurel cố cười đáp lại. Trong đầu bà là xấp giấy cắt từ báo chí trên bàn ông Floyd. Bà nghĩ tới chiếc bánh cà rốt mà họ cùng ăn trong quán cà phê gần nơi bà làm tóc và phong thái tự tin khiến bà bị mê hoặc khi ông ta bước vào quán rồi tiến thẳng tới phía bà. Đột nhiên bà nhớ lại cú điện thoại của Blue.
Bạn trai của cô ấy, trường sinh học của ông ta có vấn đề. Nó rất đen tối.
Ngay lúc này, bà cảm nhận được điều Blue nói, hết sức rõ ràng và hiển nhiên.
Anh không phải là người như anh tự giới thiệu, bà bất chợt ngộ ra, anh là đồ giả!