Chương 57
Mẹ của bà Laurel vẫn còn sống khi bà đến thăm trên đường đi làm vào ngày hôm sau.
“Mẹ vẫn ở đây à?” Bà hỏi và kéo ghế vào sát ghế mẹ mình.
Bà Ruby đảo mắt.
Bà Laurel nói tiếp, “Mẹ biết thứ Sáu này là Giáng sinh mà. Mẹ không thể chết trước Giáng sinh vì làm vậy sẽ phá hỏng dịp lễ của mọi người. Mẹ biết chứ? Nếu mẹ định ra đi thì lẽ ra nên làm từ tuần trước.”
Bà Ruby nén cười nói, “Tuần sau?”
“Tuần sau cũng được. Lúc ấy tĩnh lặng rồi,” bà Laurel cười.
Bà cầm lấy tay mẹ thủ thỉ, “Chúng con định tổ chức tiệc lớn vào đêm Giáng sinh ở nhà Paul và Bonny. Hanna và Jake sẽ có mặt, cả bạn trai của con và con gái anh ấy. Con ước gì mẹ có thể đến dự.”
“Thôi, cảm ơn,” bà Ruby nói và bà Laurel bật cười.
“Con không đổ lỗi cho mẹ đâu!”
“B-bạn t-trai m-mới sao rồi?”
Nụ cười đông cứng trên mặt bà Laurel. Bà không biết phải trả lời thế nào, đành cười nói, “Anh ấy tuyệt lắm. Mọi chuyện tốt cả.”
Nhưng khi lời nói vừa thốt ra, bà đã thấy gánh nặng dối trá.
Mẹ bà cũng cảm nhận được. Bà ấy hỏi lại một cách lo lắng, “Tốt?”
“Vâng, tốt ạ.”
Bà Ruby gật đầu, chỉ một lần. “Nếu con nói thế. Nếu con nói thế,” bà nói.
Sau khi rời viện dưỡng lão, bà Laurel gọi điện cho Jake. Chuông reo chưa đầy hai hồi Jake đã bắt máy. “Mẹ ạ?” Giọng Jake phảng phất lo lắng.
“Mọi chuyện tốt cả,” bà Laurel trấn an. “Mẹ không gặp chuyện gì. Mẹ chỉ muốn chào con thôi.”
“Con thành thật xin lỗi mẹ. Con rất xin lỗi về những gì con và Blue nói với mẹ hôm trước. Chúng con đã nói chuyện không phù hợp.”
“Không sao mà Jake, thật đấy. Mẹ xin lỗi vì đã phản ứng thái quá. Mẹ nghĩ là mẹ hơi bị nhạy cảm, đã quá lâu rồi mẹ mới có một mối quan hệ mới nên mẹ căng thẳng, chỉ muốn mọi thứ hoàn hảo. Con hiểu mà đúng không? Nhưng dĩ nhiên là không có gì hoàn hảo cả.”
“Vâng, không có gì hoàn hảo cả,” giọng Jake đong đầy những điều anh muốn nói nhưng không thể thốt ra.
“Ngày mai con có đến nhà cô Bonny không?”
“Có ạ, chúng con sẽ có mặt.”
“Ông Floyd cũng đến, con có thấy phiền không?”
“Không hề, không sao cả mẹ ạ.”
Bà Laurel cảm thấy Jake trả lời như để bà an tâm. Bà lấy hơi, chuyển sang mục đích chính của cuộc gọi. “Blue có đó không? Mẹ nói chuyện với con bé được chứ?”
“Cô ấy có ở đây. Mẹ và cô ấy lại…?” Jake hỏi.
“Không đâu Jake, mẹ nói rồi mà, mọi chuyện bình thường. Mẹ chỉ muốn hỏi con bé một chút thôi.”
“OK mẹ.”
Bà nghe Jake gọi Blue, sau đó giọng Blue vang lên, “Chào cô Laurel, cô khỏe không?”
“Cô khỏe, cảm ơn cháu. Cháu ổn chứ?”
“Vâng, ổn ạ, lúc nào cũng bận rộn.”
Bà Laurel dừng một chút rồi nói, “Nghe này Blue, cô muốn xin lỗi chuyện lần trước. Cô hơi quá đáng.”
Bà gần như cảm nhận được cái nhún vai của Blue. “Không sao đâu cô.”
“Không, cô thực lòng xin lỗi. Và có điều này, cô cũng không biết phải nói sao, chắc là cần cháu nói thêm cho cô biết vì sao cháu lại nghĩ về ông Floyd như thế khi cháu gặp ông ấy?”
“Cô cũng cảm nhận thấy rồi đúng không ạ?”
Bà Laurel tái người và đưa tay ôm lấy cổ. Bà thấy choáng. “Không, chỉ là…” Blue cắt ngang lời bà, “Như cháu đã nói, cháu có thể nhìn thấy trường sinh học. Dĩ nhiên, nếu cô chưa thấy trường sinh học bao giờ thì cô sẽ thấy rất phi lý. Cháu hiểu điều đó, nhưng thực sự cháu có khả năng nhìn thấy và cô phải tin cháu nếu cô muốn biết cháu nghĩ gì.”
“Cô rất muốn biết suy nghĩ của cháu,” bà Laurel đáp.
Blue thở ra rồi nói tiếp theo đúng phong cách của cô: “Ông Floyd có những sắc màu rất lạ trong trường sinh học của ông ta. Rất nhiều màu tối, đậm. Có màu xanh lá đậm, tượng trưng cho sự tự ti và oán hận. Tiếp đó là đỏ sẫm, tượng trưng cho sự giận dữ và hồng đậm, biểu hiện sự thiếu trưởng thành và không chân thật. Bản sắc này khác xa những gì ông ta thể hiện ra bên ngoài. Sự trái ngược này rất lớn, giống như ông ta quan sát mọi người rồi phân tích nên thể hiện như thế nào. Còn nữa, mối quan hệ giữa ông ta và con gái có cái gì đó không ổn. Ông ta giám sát cô bé mọi lúc mọi nơi, cô có cảm nhận được không? Ông ta lặng lẽ kiềm chế cô bé. Cứ như cô bé cũng diễn và ông ta ở sát bên canh chừng không để xảy ra sai sót hay không để cô bé làm lộ con người thật của ông ta. Cháu nghĩ là…” Blue dừng một chút, “cháu nghĩ là ông ta không thật lòng yêu thương Poppy, mà là ông ta cần cô bé để trở nên người hơn. Cô bé giống như bức bình phong che đậy cho ông ta.”
Bà Laurel gật đầu, đánh tiếng đồng tình dù bà vẫn đang ngẫm nghĩ những điều vừa nghe. “Cháu nói ông ấy nguy hiểm, ý cháu là sao?”
“Một người đàn ông không yêu nhưng lại làm mọi thứ để được yêu, đây là điều vô cùng nguy hiểm. Ý cháu là vậy. Và theo cháu, Floyd nguy hiểm vì ông ta cố biến mình thành người khác để giành được tình yêu của cô.”
Bà Laurel rùng mình. Lời Blue nói hoàn toàn khớp với cảm xúc của bà khi đứng cạnh cây thông Giáng sinh hôm qua.
“Poppy thì sao? Trường sinh học của con bé thế nào?” Bà Laurel hỏi.
“Trường sinh học của Poppy như cầu vồng. Poppy có tất cả nhưng cô bé phải dứt khỏi cha mình trước khi ông ta làm tan biến các sắc màu của cô bé.”
“Còn cô thì sao?”
Im lặng một lúc lâu.
“Trường sinh học của cô rất mờ nhạt, cô Laurel ạ, cháu hầu như không nhìn thấy màu sắc nào ở cô cả.”