Chương 58
Khi tới chỗ làm, bà Laurel nhận ra mình là người duy nhất không mặc áo len chủ đề Giáng sinh.
“Có ghi chú nào không nhỉ?” Bà hỏi bà Helen.
“Có đấy, từ tuần trước cơ, chắc ở trong hộp thư của chị ấy.” Bà Helen mặc áo len cài đèn nhấp nháy và móc đồ trang trí màu đỏ vào khuyên tai.
Bà Laurel thở dài. Bà chắc chắn là mình đã đọc nó rồi, sau đó chỉnh sửa luôn nhưng bây giờ bản chỉnh sửa ở đâu thì bà không biết.
“Cầm lấy này,” bà Helen đưa cho bà Laurel một dây kim tuyến. Cài lên tóc đi.
Bà Laurel làm theo rồi mỉm cười, “Cảm ơn.”
Trong trung tâm mua sắm hôm nay có mời các ca sĩ hát mừng Giáng sinh. Từ văn phòng, bà Laurel nghe thấy họ hát bài “Good King Wenceslas.” Ban giám đốc mua rất nhiều bánh pa-tê ở Waitrose và tới năm giờ chiều còn có tiết mục ông già Noel bí mật cùng rượu vang ngọt.
Bà chỉ muốn được về nhà.
Trên đường đến chỗ lấy xe tối đó, bà đi tắt vào siêu thị Waitrose, nhân tiện mua hai chai sâm-panh, hai cây nến thơm và hai hộp chocolate. Tối nay bà sẽ gói và chia quà luôn.
Đi đến đâu bà cũng nhìn người ta, cố tìm ra trường sinh học quanh họ - chính là trường sinh học mà Blue nhìn thấy. Khi nói chuyện với Blue vào buổi sáng, bà hoàn toàn tin vào điều cô nói và nghĩ rằng nó thật có lý. Chắc chắn Floyd có trường sinh học đen tối và ông ta che giấu con người thật của mình.
Nhưng thời gian trôi qua mà bà vẫn không thấy trường sinh học nào, còn ông Floyd liên tục gửi cho bà những tin nhắn nhí nhố mùa lễ hội, tin nhắn nào cũng chèn đầy các biểu tượng ông già Noel và chùm cây Giáng sinh. Những bài hát Giáng sinh làm tinh thần bà dịu lại, rượu vang ngọt ru bà chếnh choáng trong lúc tay bà nhấp kéo qua lại tờ giấy bóng gói quà. Bà đang ngồi trong phòng khách trong khi ánh đèn từ cây thông các nhà hàng xóm chiếu lấp lánh qua cửa sổ nhà bà. Tất cả làm cho bầu không khí trở nên kỳ lạ và rờn rợn.
Blue quả là cô gái lạ lùng. Bà nghĩ thế trong lúc tắt đèn, cởi quần áo và gỡ dây kim tuyến ra khỏi tóc. Đúng là một cô gái hết sức lạ lùng.