Chương 59
Bà Laurel dậy muộn vào sáng Giáng sinh. Bà nhận được hai tin nhắn từ ông Floyd, một hỏi mang quà gì cho ông Paul và bà Bonny, một hỏi nên mặc gì. Bà nhắn trả lời: Tặng họ phô-mai nhé, càng nặng mùi càng tốt. Và mặc một chiếc áo len đẹp, hợp với lễ hội ấy. Em sẽ mặc đồ màu xanh lá.
Ông ta hồi âm tức thì: Được rồi, phô-mai xanh và áo len bốc mùi. Anh sẵn sàng. :)
Đồ ngớ ngẩn, bà nhắn lại.
Sau đó, bà đi tắm. Khi trở ra, lại có thêm tin nhắn từ ông Floyd. Em có thể đến nhà anh trước không? Anh có món quà tặng em, nhưng mà quà to quá nên không thể đem đến bữa tiệc được.
Một cơn sợ hãi xâm chiếm bà. Sự háo hức của ông ta về món quà làm bà thấy bất an. Bà chưa bao giờ thích những kiểu đối đãi trịnh trọng. Nhưng hơn cả là bà thấy kỳ lạ khi ông ta thay đổi kế hoạch vào phút chót. Những lời lẽ của Blue quay lại tâm trí bà: “Một người đàn ông không yêu nhưng lại làm mọi thứ để được yêu, đây là điều vô cùng nguy hiểm? Bà cũng nhớ lại những lời nói dối của ông Floyd về căn nhà của Noelle và gia đình cô ta. Bà nghĩ tới cái bụng phẳng lì của Noelle khi vào tháng thứ tám của thai kỳ rồi đến thỏi son dưỡng môi dưới hầm nhà Noelle. Tiếp đó là xấp giấy cắt từ báo chí trong phòng làm việc của Floyd và cặp giá nến trong phòng ngủ Poppy. Giờ đây bà chắc chắn là Floyd có mục đích riêng khi đưa bà đến nhà ông ta.
Bà nhắn cho ông Paul và Hanna cùng một nội dung.
Trên đường tới nhà Bonny, em/mẹ sẽ ghé vào nhà ông Floyd. Em/mẹ sẽ không tới trễ, nhưng nếu trễ, hãy gọi em/mẹ ngay lập tức. Nếu em/mẹ không nghe điện thoại, làm ơn đến tìm em/mẹ tại số 18 đường Latymer N4. Em/mẹ sẽ giải thích mọi chuyện sau.
Xong xuôi bà nhắn lại cho ông Floyd: OK, không vấn đề gì. Em sẽ đến sau khi chuẩn bị xong.
Tuyệt vời. Em đến sớm nhé! Ông ta trả lời.
Bà Laurel chất quà và sâm-panh vào xe rồi lái tới nhà ông Floyd vào lúc mười một giờ sáng. Trên đường đi, điện thoại báo tin nhắn của Hanna.
Mẹ ơi?
Bà không trả lời.
Đường đông nên xe chạy chậm. Người đi xem phim ùa ra từ rạp chiếu ở High Barnet, còn trục đường chính đông nghẹt người mua sắm. Ở Highgate có một con tuần lộc kiên nhẫn đứng cho đám con nít vỗ về cưng nựng trong khi một ông già Noel vất vả giữ trật tự.
Khi tới đường Stroud Green, bà Laurel thấy cổ họng nghẹn lại. Mỗi góc phố, mỗi cửa hàng ở đây đều chứa đựng một mẩu ký ức của những mùa Giáng sinh cũ. Trước đây, năm nào họ cũng rồng rắn đến đây ăn pizza vào đêm Giáng sinh và ngồi đi ngồi lại một chiếc bàn duy nhất. Lại có lần nháo nhào chạy đến cửa hàng đồng giá một bảng trên trục đường chính để mua thêm giấy gói quà. Cuối con đường đó là công viên nhỏ mà vợ chồng bà thường dắt lũ con ra chơi để xả bớt năng lượng sau giờ ăn trưa. Và còn các nhà hàng xóm mà bà Laurel cùng các con đi gửi thiệp mừng vào sáng Giáng sinh nữa.
Mỗi mẩu ký ức Giáng sinh như thế đều là ngọc quý không tì vết, thế nhưng tất cả đã lụi tàn, đã tan biến thành tro bụi.
Bà rẽ vào con đường tới nhà ông Floyd rồi tắt máy xe. Ngồi lại trong xe một lúc, bà cảm nhận hơi lạnh dâng lên khi máy sưởi đã tắt. Ngước nhìn những cành cây trụi lá bị vờn trong gió bên ngoài, bà chờ đợi cho đến khi sẵn sàng đối mặt với ông ta.
Năm phút sau, bà hít một hơi sâu và bước thẳng tới trước cửa nhà.