Phần năm
Laurel Mack.
Chúa ơi, người phụ nữ ấy chói sáng làm sao.
Tôi không thể tin rằng một phụ nữ như vậy lại cho tôi đặt tay lên người, chứ chưa nói đến ở trong nhà tôi, ở trên giường tôi.
Cô ấy toát lên mùi của khách sạn năm sao. Mỗi lần vuốt tóc cô ấy, tay tôi như lướt trên mặt vải xa-tanh. Làn da mịn màng và ánh lên dưới ánh sáng. Khi môi kề môi, cô ấy có vị tinh khiết như nước đóng băng những sớm mùa Đông. Cô ấy ấn mặt tôi kề sát mặt cô ấy, những ngón tay mảnh dẻ quyện lấy tóc tôi. Cô ấy bật cười mỗi khi tôi đùa. Cô ấy mỉm cười khi nghe tôi gọi tên. Cô ấy ở nhà tôi suốt cuối tuần. Rồi thêm một cuối tuần nữa.
Cô ấy kể cho người mẹ hấp hối nghe về tôi. Cô ấy mời tôi tham dự buổi tiệc mừng sinh nhật sau khi hỏi ý kiến gia đình và được chấp thuận. Cô ấy đưa con gái tôi đi mua sắm. Cô ấy chụp lấy mông tôi khi chúng tôi đi ngang qua nhau trên cầu thang. Cô ấy tỉnh dậy khi còn gối đầu trên ngực tôi, rồi mặc quần áo của tôi, đi chân trần trong nhà tôi và uống cà phê trong ly của tôi. Cô ấy đậu xe trên con đường chạy qua nhà tôi, sau đó quay lại nhiều lần nữa nhưng mỗi lần cô ấy quay lại, tôi lại thấy cô ấy tốt hơn và đẹp hơn hẳn. Tôi tự hỏi trong từng giây phút trôi qua rằng tại sao một quý cô như vậy lại muốn ở cùng một gã như tôi.
Bây giờ là đêm Giáng sinh. Tôi ngồi trong phòng khách, trên người mặc chiếc áo len hiệu Paul Smith và chiếc quần tây hơi chật. Poppy ở trong phòng con bé, gói quà và chọn quần áo.
Laurel đang ngồi trong xe ngoài đường và từ cửa sổ nhà mình, tôi nhìn thấy khuôn mặt nghiêm trọng của cô ấy. Hàm cô ấy nghiến lại, mí mắt chớp chậm rãi khi cô ấy thu hết sức mạnh tiến tới nhà tôi. Tôi biết rằng cô ấy đã biết chuyện rồi.
Tôi không phải là gã đàn ông mà cô ấy tưởng.
Chuông reo và tôi ra mở cửa.