Chương 7
Khi đó
Có ai đó đã giới thiệu cô Noelle Donnelly cho bà Laurel. Ellie đứng dậy khi nghe tiếng chuông cửa và ló mặt ra tiền sảnh trong lúc mẹ cô mở cửa. Người bấm chuông trông khá già, chừng bốn mươi tuổi, nói giọng Ireland hoặc Scotland.
Bà Laurel gọi: “Ellie, con ra gặp cô Noelle này.” Cô Noelle có mái tóc đỏ nhạt, bện lại sau lưng. Cô cúi nhìn Ellie, mỉm cười. “Chào buổi trưa Ellie, em đã khởi động não chưa nào?”
Ellie không biết liệu cô ấy có đang đùa hay không nên quyết định không cười đáp lại mà chỉ gật đầu.
“Tốt,” cô Noelle nói tiếp.
Buổi học đầu tiên của Ellie diễn ra ở một góc phòng ăn. Họ dọn cho gọn gàng, lấy thêm một cây đèn trên phòng Ellie xuống, bày ra hai cái ly và một bình nước. Ellie cầm theo hộp bút chì màu đen chấm bi đỏ.
Bà Laurel vào bếp pha trà cho cô Noelle, còn cô gia sư dừng mắt nhìn con mèo nhà Ellie đang ngồi trên chiếc ghế của đàn piano.
“Ái chà, gã mèo to đấy. Tên nó là gì thế?”
“Teddy,” cô bé đáp, “đầy đủ là Teddy Bear nhưng gọi là Teddy cho gọn.” Đó là những lời đầu tiên mà Ellie nói với cô Noelle. Cô bé sẽ không bao giờ quên.
“À, cô biết vì sao em gọi gã ta như thế rồi. Đúng là trông y như con gấu xù xì.”
Lúc ấy Ellie có thích cô Noelle không? Cô bé chẳng tài nào nhớ được. Cô bé chỉ mỉm cười với cô giáo mới, bàn tay đặt lên Teddy rồi túm chặt mớ lông của nó. Ellie yêu chú mèo của mình và cảm thấy mừng vì nó có mặt ở đó, tạo thành vùng đệm giữa cô bé và người lạ mới xuất hiện này.
Từ người cô Noelle Donnelly bốc ra mùi dầu ăn và mùi hôi của mái tóc không gội. Cô mặc quần jean phối với áo len màu lông lạc đà. Trên cổ tay lốm đốm tàn nhang của cô là chiếc đồng hồ hiệu Timex, dưới chân là đôi bốt buộc dây màu nâu và cặp kính đọc sách được đeo ở cổ bằng dải dây màu xanh lá. Vai cô Noelle đặc biệt rộng, cổ hơi gập về phía trước khiến cô như có cái bướu trên lưng, còn đôi chân cô lại quá dài và khẳng khiu. Nói chung, đó là một ngoại hình khiến người ta nghĩ rằng cô phải sống cả đời trong căn phòng có cái trần quá thấp.
“Bắt đầu nào,” cô vừa nói vừa đeo kính lên và cho tay vào chiếc cặp tài liệu bằng da màu nâu. “Cô mang theo vài đề kiểm tra GCSE cũ, lát nữa chúng ta sẽ thử làm xem điểm mạnh và yếu của em ở đâu. Nhưng trước hết, cô muốn nghe em nói về những khó khăn của mình, thật cụ thể nhé.”
Vừa lúc đó, bà Laurel bước vào với một tách trà và đĩa bánh chocolate. Bà đặt mọi thứ xuống bàn hết sức nhẹ nhàng và nhanh chóng, như thể Ellie và cô Noelle đang hẹn hò hay họp hành cực kỳ bí mật. Ellie chỉ muốn thốt lên: “Mẹ ở lại đi mẹ, ở lại với con. Con chưa sẵn sàng ở một mình với người lạ.”
Ánh mắt Ellie ghim vào lưng mẹ khi bà Laurel lẹ làng rời khỏi phòng và khẽ khàng khép cửa. Tiếng lách cách vừa vang lên là cô Noelle quay sang Ellie và nở nụ cười, để lộ ra những cái răng nhỏ xíu. Cô đẩy kính lên sống mũi hẹp, nhắc lại, “Nào, chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?”