Chương 61
Ông Floyd đón bà Laurel bằng nụ hôn trên cả hai má. Bà cười rạng rỡ, khen ngợi, “Trông anh tuyệt đấy, đúng tinh thần Giáng sinh.”
Quả vậy, ông ta trông rất đẹp trai và vui vẻ. Màu xanh lễ hội của chiếc áo len hợp với ông ta. Miệng nói vậy song trong lồng ngực, tim bà Laurel đập dồn và hơi thở bà trở nên khó nhọc.
“Còn em xinh đẹp như mọi khi. Anh thích áo khoác của em đấy.”
“Cảm ơn anh.” Bà Laurel vuốt chiếc áo nhung tơ, cố nở nụ cười, “Poppy đâu rồi?”
“Trên tầng, đang gói quà cho em.”
“Ôi, cô bé đáng yêu quá.”
“Em vào đi,” ông ta dẫn bà vào bếp. “Nhìn này, anh có một chai sâm-panh ướp lạnh. Anh pha cho em một ly cocktail Bucks Fizz nhé?”
Bà Laurel gật đầu. Uống một chút sẽ giúp thần kinh bà trấn tĩnh. Bà để ý ông Floyd cũng căng thẳng, không có vẻ ung dung thường ngày. Bà quan sát ông ta pha cocktail, kiểm tra xem ly lấy từ trong tủ ra có sạch không. Đặc biệt, ông ta không che tầm mắt của bà khi rót sâm-panh và nước cam vào ly.
Ông ta nâng ly và nói, “Chúc mừng em, người phụ nữ tuyệt vời phi thường. Anh nghĩ em là người ấn tượng nhất mà anh từng biết. Anh lấy làm vinh hạnh được gọi em là bạn. Chúc em vui, Laurel Mack.”
Bà Laurel nhếch miệng cười. Bà cảm thấy nên nói gì đó để đáp lại song không tìm ra từ ngữ. Thay vào đó, bà chỉ có thể nói, “Anh cũng rất tuyệt. Mừng anh.” Nghe cực kỳ gượng gạo và sáo rỗng.
Bà ngước lên trần nhà. “Poppy sắp xuống chưa?” Bà hỏi mà không giấu được sự lo lắng ở cuối câu.
Ông Floyd cười nhìn bà, trả lời ngắn gọn, “Sắp rồi, sắp rồi.”
Bà đưa cho ông ta túi quà, “Anh có thể dùng nó ngay bây giờ để chuẩn bị đến nhà Bonny.”
Ông ta mở chiếc gương cạo râu và làm động tác cảm ơn đúng điệu. Sau đó, ông ta tiến về phía bà, dang rộng hai tay. Bà cứng người khi ông ta ôm bà. Bà nín thở và adrenaline trong cơ thể dâng lên. Bà đã sẵn sàng đẩy ông ta ra để trốn thoát. Bà không tài nào tưởng tượng được bà từng rất dễ chịu khi được ông ta ôm trong lòng. Bà càng không thể tưởng tượng có ngày bà chẳng còn cảm giác nào khác với Floyd ngoài sợ hãi.
“Đây, em cầm cái này trước đi. Anh ra xe lấy cho em món quà khác,” ông ta đưa cho bà một phong bì.
Bà trả lời, “Ồ, được rồi.”
Ông ta dừng lại ở cửa, nhìn bà, môi thoáng nở nụ cười. “Tạm biệt em.”
Bà nghe tiếng cửa trước mở ra rồi đóng lại. Căn nhà trở nên tĩnh lặng hoàn toàn.
Bà nhìn xuống tấm thiệp và mở nó ra. Tấm thiệp vẽ bức tranh chim bồ câu đang bay - khá lạ bởi không hợp với mùa Giáng sinh.
Bên trong tấm thiệp có một lá thư. Bà bắt đầu đọc:
Laurel,
Anh cảm nhận được em đang chán anh. Chắc em đã nhận ra điều mà nhiều phụ nữ khác nhận ra trước dó, rằng anh không phải là người đàn ông dành cho họ.
Cũng phải thôi, bởi anh nhận ra anh không xứng đáng với em và anh phải để em đi. Trước khi để em đi, anh cũng phải trút bỏ gánh nặng cho bản thân bằng cách tiết lộ một sự thật kinh khủng đến mức khó lòng tưởng tượng nổi. Anh có trong tay một thứ thuộc về em. Anh nhận được nó sau một loạt biến cố khủng khiếp. Anh muốn em biết rằng khi bắt đầu nhận được vật báu này, nó đã bị người khác bạo hành nghiêm trọng và trong vòng năm năm qua, anh chăm sóc, giữ gìn cũng như nuôi dưỡng và làm cho vật báu trở nên đẹp đẽ hơn.
Và bây giờ là lúc vật báu trở về với em. Anh rất vui vì chúng ta đã có thời gian bên nhau và trong khoảng thời gian ấy, em xem anh là một người bình thường chứ không phải một con quái vật - một người đàn ông xứng đáng được em yêu thương. Dù chỉ kéo dài vài tuần ngắn ngủi nhưng đây là trải nghiệm khác thường dành cho anh sau quá nhiều năm cằn cỗi về mặt tình cảm. Thực sự là một món quà quý giá mà anh dù có cảm ơn em bao nhiêu cũng không đủ. Anh mừng là đã có cơ hội quen biết em, nhờ vậy có thể em sẽ đánh giá anh là người đáng tin cậy trong quãng thời gian đồng hành với vật báu của em.
Phòng làm việc của anh không khóa, trên máy tính có đoạn video anh để lại cho em. Chỉ cần bấm nút phát, anh sẽ giải thích tất cả.
Floyd Dunn
Bà Laurel đặt tấm thiệp xuống bàn và nhìn ra cửa bếp. Bà từ từ đứng lên, đi về phía phòng làm việc của ông Floyd. Bà ngồi xuống ghế của ông ta, tay ngập ngừng rà chuột, ông Floyd hiện ra, mặc cùng chiếc áo len ông ta mặc buổi sáng, khuôn mặt hết sức đau khổ. Bà bấm nút phát và xem những gì ông ta thú nhận.