Chương 62
Laurel, có rất nhiều điều anh muốn nói với em. Nhưng trước hết, anh muốn em biết rằng khi bước vào quán cà phê đó hồi tháng Mười một, khi chọn ngồi bàn kế bên em, khen tóc em đẹp và mời em cùng ăn bánh, anh không hề cố ý quyến rũ em. Em quá xinh đẹp và duyên dáng, làm sao anh dám tự tin đến mức có thể thu hút được em.
Mọi thứ xảy ra sau cuộc gặp đó hoàn toàn nằm ngoài dự liệu. Bây giờ nhìn lại anh mới nhận ra điều đó và biết rằng mình đã cực kỳ ích kỷ.
Hồi đầu năm nay, anh bật tivi xem tin tức và tình cờ thấy giới thiệu số sắp ra mắt của chương trình Crimewatch.
Anh thường không xem chương trình này, nó không phải gu của anh. Nhưng họ nói họ sẽ tái dựng vụ mất tích của một cô bé tên Ellie Mack và sau đó tấm hình chụp Ellie Mack xuất hiện trên màn hình. Anh đứng tim. Cô bé mất tích giống Poppy y đúc. Lớn hơn nhưng nhìn y hệt.
Vậy là anh ngồi xem tiếp chương trình đó.
“Đã mười năm kể từ khi cô bé mười lăm tuổi sống ở phía Bắc London Ellie Mack mất tích trên đường đến thư viện,” người dẫn chương trình bắt đầu. “Ellie được yêu thích ở trường học, đang có mối quan hệ tốt đẹp kéo dài tám tháng với bạn trai và hưởng trọn tình yêu thương của gia đình. Thầy cô của Ellie nói trong đợt kiểm tra GCSE tháng đó, cô bé đạt được toàn điểm A và A+. Có vẻ như không hề có bất cứ lý do nào để cô bé tươi cười, đầy sức hút này rời nhà vào một sáng thứ Năm và không quay lại nữa.
Năm 2005 là lần đầu tiên chương trình chúng tôi tìm kiếm những nhân chứng trong vụ mất tích của Ellie nhưng không thành công. Đã mười năm trôi qua, Ellie vẫn chưa trở lại và cũng không có chứng cứ nào cho thấy cô bé đã bị bắt cóc. Do đó, chúng tôi quyết định tái hiện vụ việc. Nhưng trước hết, cha mẹ của Ellie - ông bà Paul và Laurel Mack - sẽ nhắc chúng ta nhớ lại về cô bé mà đã mười năm chúng ta không gặp.”
Cảnh quay chuyển sang một cặp đôi trông mệt mỏi đang ngồi cạnh nhau trong căn bếp rất đẹp.
Người phụ nữ có mái tóc màu vàng kem, đuôi tóc tỉa nhọn và buộc sang một bên. Cô ấy mặc chiếc áo thun cổ lọ màu đen, tay áo xắn lên, cổ tay chỉ đeo một chiếc đồng hồ đơn giản, không có cái nhẫn nào. Người đàn ông thì đúng chuẩn đàn ông thành thị: mặc áo sơ mi màu xanh nhạt không cài nút cổ, mái tóc xám dày chẻ ngôi 3/7, phần sau cắt ngắn và để dài hơn phía trên. Khuôn mặt kiểu người tốt việc tốt của ông ta có lẽ được xông hơi hai lần một tuần trên phố Jermyn.
Đó là em và Paul.
Em lên tiếng trước. Giọng em nghiêm túc và chín chắn, như một phát thanh viên tin tức. Em có vầng trán rộng và đôi mắt cách xa nhau giống như Ellie và Poppy. Nhìn ba người là thấy ngay dấu vết di truyền rõ mồn một, đến mức làm người ta kinh ngạc. Em kể về cô con gái được yêu quý của mình, rằng cô bé đang có tương lai xán lạn trước khi mất tích. Trong câu chuyện của em đong đầy nụ cười và ước mơ, có cả món mì lasagne mà cô bé dặn em để phần cho bữa trưa. Em càng nói mắt em càng ướt lệ. Em ôm lấy cổ tay gầy guộc của mình bằng bàn tay còn lại.
Bàn tay em rất đẹp: ngón thon dài toát lên vẻ tao nhã, nữ tính. Sau em là Paul. Anh không muốn nói xấu nhưng anh ta đúng là một tên ba hoa, nói thì rất hay nhưng vô nghĩa. Nhìn em và Paul là anh biết hai người đã chia tay. Ngôn ngữ cơ thể của em tắt ngúm. Anh ta kể về mối quan hệ với Ellie - thực ra là với cả ba đứa con như anh ta vội vã thêm vào, rằng cô bé rất cởi mở, luôn nói bố mẹ nghe mọi việc, không hề có bí mật nào.
Mắt ông ta cũng rơm rớm và chớp chớp hướng về em một chốc. Anh có thể nói rằng anh ta rất mong em sẽ hưởng ứng nhưng không được như ý. Trong lúc em nói, hình ảnh Ellie qua các thời kỳ lần lượt xuất hiện trên màn hình: cô bé đứng dưới chân cầu trượt bằng nhựa; ngồi trên tàu cao tốc trong vòng tay của bố, với mái tóc tung bay trong gió; đội chiếc mũ ngộ nghĩnh trong ngày Giáng sinh; và vòng tay ôm một cụ bà - có vẻ là bà cô bé - trong nhà hàng.
Anh thấy cô bé sống động đến nỗi khó mà tin là đã qua đời. Ngay cả trong những tấm hình đã hơi nhòe, anh vẫn cảm nhận được sức sống và niềm vui dâng tràn trong cô bé. Sâu trong lòng, anh cố thuyết phục bản thân tất cả chỉ là trùng hợp. Ellie là cái tên khá phổ biến và cô bé cực kỳ giống Poppy kia chỉ tình cờ mất tích một năm trước khi con bé chào đời.
Phần phỏng vấn trôi qua, nhường chỗ cho phần tái dựng hiện trường.
Ngay lúc đó, tất cả mảnh ghép nhỏ của bí ẩn đã khớp vào đúng chỗ và anh biết chắc chắn rằng không có sự trùng hợp nào cả. Kia là đường High, tiệm cà phê ở góc đường dẫn vào nhà Noelle và cửa hàng của Hội Chữ thập đỏ nơi cô ta mua mấy thứ quần áo xấu xí nữa. Máy quay lia dọc con đường và anh thấy được cả cây anh đào đang nở hoa trong sân nhà cô ta ở đằng xa. Toàn thân anh nổi da gà.
Trong một lần giận dữ điên cuồng, Noelle nói với anh rằng cô ta không phải là mẹ ruột của Poppy, rằng một cô bé tên Ellie đã sinh ra Poppy cho cô ta. Lúc đó, anh không chắc là cô ta nói thật hay chỉ do giận quá hóa điên. Anh chưa từng thấy cô ta khỏa thân trong thời gian mang thai, cô ta cũng không cho anh đụng vào người. Nhưng nói sao đi nữa thì chuyện đó quá hoang đường nên anh cũng không để tâm lắm. Giả sử đúng như cô ta nói thì anh luôn hình dung cô bé Ellie bí ẩn kia là một con nghiện kiệt quệ hay một kẻ thân tàn ma dại nào đó mà Noelle nhặt được trên phố và ném cho ít tiền để mang thai hộ. Nhưng Ellie trên màn hình lại là một cô bé trẻ trung, xinh xắn với cả tương lai rộng mở. Cô bé bốc hơi khỏi mặt đất và được nhìn thấy lần cuối gần như bên ngoài nhà Noelle.
Đó không phải là kiểu trẻ trâu trốn chạy, bỏ lại sau lưng cả gia đình, bạn trai lẫn khoảng trời phía trước để đi sinh con cho một kẻ xa lạ. Tâm trí anh quay ngược lại những ngày sau khi Noelle mất tích, khi anh tới nhà cô ta để thu nhặt đồ đạc của Poppy. Anh nhớ tới căn hầm quái gở mà anh từng kể với em. Chẳng có gì nhiều trong đó ngoài chiếc sofa giường bẩn thỉu, lũ hamster chết cứng, chiếc tivi kèm đầu đĩa và ba ổ khóa gắn trên cửa.
Ngay lập tức anh hiểu rằng Noelle đã bắt cóc một đứa trẻ.
Và cũng ngay tức khắc, anh biết mình phải làm gì.