Chương 63
Em biết không, Laurel, cả đời mình, tất cả những gì anh muốn là được giống như mọi người. Ngay từ nhỏ anh đã phải đi nhiều nước khác nhau, nhiều lần vào học trường mới. Bạn học của anh là những đứa trẻ lớn lên cùng nhau, bố mẹ chúng hay tụ tập ăn uống vào cuối tuần. Chúng thân thiết với nhau, chia sẻ những chuyện tiếu lâm mà chỉ chung nhóm mới hiểu. Chúng gọi nhau bằng biệt danh và cùng lập “sào huyệt” trong hầm nhà. Anh nhìn bọn chúng và tự hỏi chúng lập nhóm thế nào, chơi với nhau ra sao? Anh chưa từng ở nơi nào quá lâu nên chưa bao giờ có biệt danh. Lúc nào anh cũng là “anh chàng mới đến.” Cứ vài năm anh lại nghe gọi: “Ê này, anh chàng mới đến.” Và đầu óc sáng láng chẳng giúp anh được yêu mến thêm chút nào, bởi có ai thích mấy đứa thông minh đâu. Trớ trêu là anh lại cực kỳ thông minh và không thể nào che giấu điều đó.
Đã vậy anh còn không ưa nhìn, dở thể thao và thờ ơ với mọi thứ. Các đấng sinh thành đầy tham vọng của anh rõ ràng cho rằng sự nghiệp của họ là trên hết và chẳng có hy sinh nào đáng kể. Họ dường như cũng không mảy may nghĩ là con cái muốn sống chung với bố mẹ. Họ quẳng cho anh cả đống thứ phải làm và mặc định cứ có việc cho anh bận rộn đầu óc thì hiển nhiên anh sẽ vui vẻ.
Có lần, anh học tại ngôi trường mà anh rất thích ở một thị trấn của Đức. Đó là trường quốc tế, học sinh đến từ khắp nơi trên thế giới, nhiều đứa còn không biết nói tiếng Anh. Học sinh đến và đi liên tục, thường thì thời gian chúng học tại trường không kéo dài. Lần đầu tiên anh có cho mình một lợi thế: anh nói được tiếng Anh và anh học ở đó gần bốn năm, từ mười một đến mười bốn tuổi - tức là anh bắt đầu học ở trường với tư cách là học sinh nhỏ tuổi nhất và dần trở thành học sinh “già” nhất. Điều này gần như biến đổi anh và làm anh thấy dễ chịu. Anh chứng kiến học sinh mới đến, có đứa nhỏ xíu, có đứa là người nước ngoài; bọn trẻ Hàn Quốc, Ấn Độ hay Nigeria đánh vật với bất đồng ngôn ngữ, khốn khổ vì sốc văn hóa. Những gì chứng kiến khiến anh cảm thấy bình ổn.
Anh có bạn gái tại ngôi trường đó. Mathilde là người Pháp, rất xinh. Bọn anh hôn nhau vài lần và nếu bố mẹ không túm cổ lôi anh đến nơi ở mới vào đúng giây phút quyết định thì có thể anh đã có cơ hội được phát triển bình thường, trở thành một người đàn ông có cốt cách và tâm hồn.
Anh kể vậy để thấy rằng dường như anh chưa từng thực sự yêu ai cho tới khi Poppy xuất hiện.
Và ngay cả bây giờ, anh không chắc từ “yêu” đã đủ để diễn tả tình cảm của anh hay chưa. Sau tất cả, chưa có gì so sánh được với Poppy.
Vì sao anh không đi trình báo cảnh sát sau khi xem chương trình về Ellie trên Crimewatch? Em muốn biết điều đó đúng không?
Quả thật đó là câu hỏi rất xác đáng.
Đầu tiên, lúc đó anh không biết Ellie còn sống hay đã chết. Cứ cho là Ellie từng bị nhốt dưới hầm nhà Noelle, anh không rõ thời gian cô bé bị giam cầm là bao lâu. Theo như chương trình trên tivi, có một khả năng mong manh là Ellie đã lẻn vào nhà em bốn năm sau khi mất tích và lấy đi một chút tiền mặt cùng đồ vật có giá trị. Như vậy, biết đâu Ellie còn sống và ở đâu đó?
Nhưng đó chưa phải là lý do lớn nhất. Điều khiến anh e ngại là vai trò của mình khi đi báo cảnh sát. Hơn nữa, Noelle không chỉ nói cô ta không phải mẹ đẻ của Poppy mà còn bảo anh không phải cha ruột của con bé. Cô ta nói con bé được thụ thai nhờ tinh trùng mua trên mạng. Anh đã chôn chặt chuyện khó tin ấy cùng những gì cô ta nói và mặc nhiên phủ nhận tất cả.
Laurel à, Poppy thực sự là điều tốt lành duy nhất xảy đến với anh. Con bé không chỉ là niềm tự hào, niềm vui mà còn là lẽ sống đời anh. Em biết quan hệ giữa anh và Sara-Jade tới giờ vẫn nhọc nhằn. Em biết khi còn nhỏ Sara-Jade ghét anh thậm tệ, nó nhổ vào mặt anh, cắn và cào xé anh. Anh từng nghĩ rằng cha con là thế và anh phải chịu đựng đứa bé ấy. Nhưng Poppy khác hẳn, cực kỳ tinh tế, thông minh và nhất là con bé yêu quý anh. Lần đầu tiên trong đời, anh có trong tay một thứ quý giá và đẹp đẽ mà không ai có được - không ai trên thế giới này. Nếu mất Poppy, đời anh sẽ hoàn toàn vô nghĩa.
Nếu đúng Poppy là con anh thì việc anh báo cảnh sát đồng nghĩa với việc sẽ chẳng có cảnh sát, thanh tra, thẩm phán hay bồi thẩm đoàn nào chịu tin rằng anh hoàn toàn không biết gì về việc Ellie mang thai nhờ tinh trùng của anh. Một triệu năm nữa họ cũng không thèm tin vào chuyện lố bịch ấy, rõ ràng là thế. Ít nhất anh sẽ bị buộc tội tiếp tay hay xúi giục, tiếp đó là tội cưỡng hiếp trẻ vị thành niên. Trớ trêu làm sao, bởi anh chưa từng gặp đứa trẻ ấy.
Nhưng nói thế nào thì anh cũng biết mình đang lập lờ, quanh co. Anh không thử ADN dù biết rằng nếu Poppy không mang gene anh thì anh sẽ thoát hết mọi tội trạng.
Đơn giản là anh không muốn mất Poppy, Laurel ạ. Anh thực lòng xin lỗi.
Không lâu sau chương trình đặc biệt của Crimewatch, anh đọc bài phỏng vấn em trên báo Guardian - một bài viết mang tính đời sống thú vị trên tạp chí. Em nói: “Cơn ác mộng của việc này chính là không biết gì cả, không có hồi kết. Cuộc đời tôi giậm chân tại chỗ vì không biết con gái mình ở đâu, không khác gì bước đi trong bùn lầy. Mắt tôi vẫn nhìn thấy đường chân trời, nhưng chân tôi không thể bước tới đó. Tôi sống mà như đã chết.”
Và một tháng sau đó, báo chí chạy tin bài rầm rộ: “TÌM THẤY NHỮNG GÌ CÒN LẠI CỦA ELLIE.” Vậy là đã có hồi kết. Anh tới đám tang, chờ cho tới khi quan tài được chuyển đi. Anh thấy chân em chực khuỵu xuống khi chồng em đỡ em vào khu hỏa táng, lúc trở ra em vẫn không thể tự đi nổi. Cái hồi kết ấy dường như chẳng mang lại gì cho em ngoài hộp tro cốt của con gái. Nhưng anh có thể trao cho em một thứ để giúp em thoát ra khỏi đầm lầy và bước tiếp về phía chân trời. Đó là Poppy, anh trao Poppy cho em!