Chương 64
Anh ngày càng bị em cuốn hút, Laurel à. Anh đào bới internet tìm các bài báo viết về em, lục tìm hình ảnh và các đoạn clip về cuộc họp báo mà em tổ chức một ngày sau khi Ellie mất tích. Em là người phụ nữ hết sức tinh tế, luôn nói ngắn gọn, súc tích, có lớp lang rõ ràng, không từ ngữ dư thừa, không mất kiềm chế cảm xúc. Đôi bàn tay xinh đẹp của em luôn nắm chặt lấy nhau, mái tóc cắt gọn, quần áo may đo mực thước, không ren rua, nút bấm hay đính kèm vật trang trí. Ngay cả trong việc chọn áo, em cũng không để thừa bất cứ chi tiết nào.
Và trong lúc ngắm nhìn em, anh cũng dần quen mắt với Paul. Những cái áo sơ mi anh ta mặc trông có vẻ cổ điển nhưng lại kèm chi tiết có màu tương phản của hiệu Liberty in bên trong cổ áo. Khuy măng-sét trông giống như đầu chó tí hon.
Anh ta đeo những cặp kính gọng sừng trông hơi lạ, mang tất lụa in hoa văn hình học bên trong giày làm thủ công. Tìm hiểu thêm một chút thì anh biết anh ta chủ yếu mua quần áo của hiệu Paul Smith và Ted Baker. Anh thử nghiệm phong cách ăn mặc này, bắt đầu với một đôi tất mua ở Paul Smith và chiếc khăn tay của Ted Baker. Sau đó, anh đến một hiệu cắt tóc cạo râu cẩn thận. Trước đây, anh chưa bao giờ ra tiệm cạo râu mà thường để râu ria mọc lởm chởm cho đến khi mặt ngứa ngáy. Tới lúc đó, anh dùng dao cạo - thường là cùn - để xử lý, hậu quả để lại khuôn mặt nham nhở, lem nhem. Cạo xong anh lại để râu tóc bờm xờm trở lại. Mua sắm quần áo với anh chẳng có gì vui thú: một năm hai lần cắp túi lượn vèo vèo quanh cửa hàng M&S. Anh bắt đầu thích thú với việc mua sắm trong các cửa hiệu dành cho quý ông. Anh thích mấy người bán hàng mảnh khảnh, rất nhiệt tình giúp anh định hình phong cách. Tiếp đó, anh đi cắt tóc và mua một số sản phẩm giúp mái tóc thưa thớt và thách thức trọng lực của anh trở nên dày hơn, bồng bềnh hơn. Cuối cùng là một cặp kính trong, gọng sừng và anh đã hoàn tất biến hình.
Đó là một quá trình từ từ, diễn ra trong vài tháng, chứ không phải đùng một cái tỉnh dậy là thấy mình mới mẻ hoàn toàn như trong mấy chương trình truyền hình dở tệ. Chính vì vậy, ngay cả những người thường gặp anh cũng không nhận ra sự khác biệt.
Anh chỉ muốn thể hiện cho em thấy và làm em thích anh. Chỉ vậy thôi. Anh biến đổi ngoại hình để làm em thấy thân thuộc, có như vậy em mới sẵn lòng cùng ăn một lát bánh với anh. Anh muốn làm bạn với em rồi sau đó em làm bạn với Poppy. Tới lúc này, anh đã làm xét nghiệm ADN và biết rằng chỉ có 0,02% khả năng Poppy là con anh. Điều đó đồng nghĩa với việc người thân thực sự duy nhất của con bé chính là em.
Anh không hề mơ tưởng về một mối quan hệ tình cảm song phương. Anh không ngờ em lại luồn tay vào tay áo len của anh trong nhà hàng, càng không nghĩ tới sự khát khao cháy bỏng trên cầu thang nhà anh hôm đó và cảnh tượng em gối đầu trong vòng tay anh vào sáng hôm sau. Phụ nữ như em vốn không thích đàn ông như anh. Và anh…
Không. Không phải anh muốn bào chữa. Không hề. Chính anh đã lợi dụng cơ hội, hết sức rõ ràng và đơn giản. Nhưng anh mừng là ít nhất em và Poppy có dịp làm quen với nhau trong hoàn cảnh tương đối bình thường, chứ không phải chạm mặt giữa ánh đèn chớp nhá của xe cảnh sát trong một nhiệm vụ điều tra hay tại văn phòng đèn đuốc sáng trưng của các cơ quan xã hội. Như những người bà và cháu khác, em và Poppy cùng nhau ăn sáng, đi mua sắm, ăn tối với gia đình em. Anh hy vọng cứ như thế, Poppy sẽ dần dần hòa nhập hoàn toàn vào gia đình Mack. Anh đã kể cho con bé nghe những chi tiết cơ bản nhất của sự thật. Cho con bé biết thêm bao nhiêu nữa là do em quyết định.
À, còn việc này, ngôi nhà này cùng toàn bộ vật dụng bên trong thuộc về Poppy, sẽ đủ cho con bé sống cả đời.
Bây giờ là điều sau cuối và trong chừng mực nào đó cũng là lý do lớn nhất ngăn anh đến gặp cảnh sát hồi tháng Năm năm nay. Em nhìn qua cửa sổ thử xem, phía bên phải khu vườn có một luống đất mới hơn, cao hơn những luống khác. Em thấy chưa? Ở cuối khu vườn ấy? Anh đã đào luống đất đó vào đầu tháng Mười một, ngay trước khi anh gặp em. Noelle Donnelly nằm dưới đó.
Trước đó, cô ta nằm trong tủ đông dưới tầng hầm nhà anh. Cô ta ở đó kể từ cái đêm cô ta nói với anh về chuyện Ellie và rằng Poppy không phải con anh.
Anh không định giết cô ta, Laurel à, anh xin thề. Đó là một tai nạn. Anh chỉ muốn dọa cô ta, đánh cô ta. Chắc em cũng hiểu cảm xúc của anh đối với ả phụ nữ quỷ dữ đó như thế nào? Cô ta đã xé toang lồng ngực, moi trái tim của anh ra ngay trong bếp nhà anh. Nếu em có mặt, có lẽ em cũng muốn cho cô ta một trận. Nhưng anh không hề muốn giết cô ta. Ghế của cô ta bật ra sau, làm đầu cô ta đập xuống đất và…
Dù sao thì em hãy quyết định việc có báo cảnh sát hay không cũng như có kể cho Poppy nghe không. Riêng anh, anh không thể ra đi mà không tiết lộ cho ai đó bí mật này. Anh cũng biết dù em có quyết định thế nào thì đó cũng là điều đúng đắn.
Anh xin em, Laurel, hãy tha thứ cho anh. Tha thứ cho anh về mọi điều.
Tha thứ cho anh vì đã gặp Noelle, đã để cho cô ta chen chân vào đời mình. Tha thứ cho anh vì đã không hỏi han nhiều hơn khi cô ta mang thai, không tìm hiểu kỹ hơn về căn hầm ở nhà cô ta. Tha thứ cho anh vì đã không trình báo cảnh sát khi nghi ngờ về mẹ ruột của Poppy. Tha thứ cho anh vì đã để bản thân mình yêu em và được ở bên em những tuần vừa qua - điều mà lẽ ra anh không đáng được hưởng.
Làm ơn tha thứ cho anh.
Chân trời ở ngay trước mắt em. Laurel, hãy bước về phía nó, với Poppy ở bên.