Chương 65
Đoạn clip dừng lại. Yên lặng lại nhấn chìm ngôi nhà lần nữa. Chạy nhanh ra cửa sổ trước nhà, bà Laurel biết xe của ông Floyd đã đi mất, tất nhiên là đem theo cả ông ta. Bà quay lại phòng làm việc của ông Floyd, nhìn chăm chăm lên trần nhà. Sâu trong lòng bà cảm xúc cuộn lên nghẹn đắng. Con gái bà, con gái bé bỏng của bà, không phải nó lang thang trên các nẻo đường nước Anh với ba lô trên vai mà là bị nhốt trong hầm nhà Noelle Donnelly để sinh con cho ả ta. Ellie ở đó bao lâu, bị đối xử như thế nào? Con bé chết ra sao? Tại sao, tại sao bà lại không biết điều đó? Bà đã đi lại mòn gót trên những con đường đó nhiều năm liền sau khi Ellie mất tích. Đã bao nhiêu lần bà đi ngang căn nhà đó và ánh mắt bà bắt gặp những cụm hoa anh đào nở hồng bên ngoài cửa sổ hầm nhà Noelle?
Đã bao nhiêu lần bà chỉ ở cách con gái mình vài mét mà không cảm nhận được núm ruột của mình đang ở đó?
Nước mắt cuồng nộ òa ra và bà đấm thùm thụp xuống bàn ông Floyd cho đến khi hai nắm tay bầm tím. Tiếng gào ghét đang chực chờ tuôn trào thì bà nghe sau lưng mình có tiếng động - tiếng cửa phòng làm việc của ông Floyd mở ra. Poppy đứng đó. Cô bé mặc chiếc áo kiểu thể thao jersey và đầm bằng vải sa mà bà Laurel mua cho ở cửa hàng H&M dạo trước. Một tay Poppy túm tóc, tay kia cầm dây buộc và lược.
“Cháu định buộc tóc đuôi ngựa thật cao nhưng không làm được. Cứ chải ngược lên cao là tóc lại lùm xùm,” Poppy giải thích trong lúc tiến về phía bà Laurel.
Bà Laurel mỉm cười, đứng dậy rồi đẩy ghế mình vừa ngồi cho Poppy. “Cháu ngồi đi. Để xem cô làm được không. Cũng lâu lắm rồi cô không buộc tóc đuôi ngựa cho ai.”
Poppy ngồi xuống, đưa dây buộc và lược cho bà Laurel. Bà cầm lấy túm tóc của cô bé, bắt đầu chải. Bà nhận ra tay mình vẫn quen thuộc với động tác này. Biết bao buổi sáng, biết bao nhiêu lần bà đã chải tóc cho ra kiểu đuôi ngựa cao?
Chuỗi ngày chải tóc ấy dường như chưa hề nằm lại quá khứ. Giờ đây cảm giác làm mẹ lại bừng lên trong bà, ấm nóng và mềm mại lan tỏa trong ngực bà như một đóa hoa bung nở.
“Bố cháu đâu?” Poppy hỏi.
“Ông ấy không có nhà. Ông ấy có việc phải đi,” bà thận trọng trả lời.
Poppy gật đầu: “Có phải việc đó liên quan tới chuyện bố kể cháu nghe tối qua?”
“Bố cháu kể chuyện gì?”
“Bố cháu bảo mẹ cháu không phải bà Noelle mà là con gái của cô.” Poppy đột ngột quay lại và bà Laurel nhìn thấy mắt cô bé đỏ lên, sưng mọng. Chắc chắn Poppy đã khóc thầm trong phòng. “Có đúng không? Cô là bà ngoại của cháu đúng không?”
Bà Laurel nín lặng rồi chậm rãi nói: “Cháu có muốn đó là sự thật không?”
Poppy gật đầu lần nữa.
“Đúng là vậy. Mẹ cháu tên Ellie, là con gái của bà. Mẹ cháu là cô bé tuyệt vời, quý giá và hoàn hảo nhất trên đời. Poppy ơi, cháu giống hệt mẹ cháu.”
Poppy không nói gì một lúc, sau đó lại quay sang bà Laurel với ánh mắt mở to đầy sợ hãi, “Mẹ cháu chết rồi sao?”
Bà Laurel gật đầu.
“Bố cháu cũng chết rồi?”
“Bố cháu…?”
“Bố ruột cháu ấy.”
“Ý cháu là…”
“Người đàn ông đã cùng mẹ Ellie sinh ra cháu, chứ không phải bố đã nuôi dưỡng cháu.”
“Bố cháu nói với cháu rồi ư?”
“Vâng. Nhưng bố cháu bảo không biết bố ruột của cháu là ai. Bố cháu nói không ai biết, kể cả bà.”
Bà Laurel lại tập trung chải tóc cho Poppy. Bà buộc đuôi tóc lên cao hết mức và buộc sợi dây nhựa ba vòng quanh tóc. “Bà không biết bố ruột cháu sống chết thế nào. Poppy à, có thể mãi mãi chúng ta cũng không biết đâu.”
Poppy yên lặng một lúc rồi hỏi, “Bà buộc xong chưa?”
“Rồi, hoàn thành.”
Poppy tuột xuống ghế và ra soi chiếc gương treo trên bức tường bên ngoài phòng làm việc của ông Floyd. Cô bé chạm vào tóc mình trong gương và hỏi, “Cháu giống mẹ không bà?”
“Có, giống y hệt.”
Cô bé lại ngắm mình trong gương, cằm hơi ngước lên. “Mẹ cháu đẹp không ạ?”
“Cực kỳ xinh đẹp.”
“Có đẹp bằng bác Hanna không ạ?”
Bà Lauel suýt thì nói, Ồ, đẹp hơn Hanna nhiều nhưng kìm lại được. Thay vào đó, bà trả lời, “Ừ, đẹp như bác Hanna vậy.”
Poppy tỏ vẻ hài lòng. Cô bé hỏi, “Mình vẫn đi dự tiệc chứ ạ?”
“Cháu muốn đi không?”
“Có ạ, cháu muốn gặp gia đình thật sự của mình!”
“Chắc chắn rồi!”
“Bà Laurel?”
“Sao vậy, cháu cưng?”
“Bố cháu có trở về không bà?”
“Bà không biết, thật tình không biết cháu ạ.”
Poppy nhìn xuống đôi giày rồi nhìn lên bà Laurel. Mắt cô bé mọng nước rồi đột nhiên, giới hạn chịu đựng vỡ vụn, Poppy nức nở khóc, đôi vai cô bé nhấp nhô theo tiếng nấc, hai bàn tay ấn chặt vào hốc mắt.
Bà Laurel ôm Poppy thật chặt, hôn lên đỉnh đầu cô bé. Từ trong người bà, tình yêu thương dành cho đứa bé này tuôn chảy như một cơn bão mùa Hè đầy bất ngờ nhưng cũng thật kỳ vĩ.