Chương 66
Tôi mang theo cả hộ chiếu và một khẩu súng ngắn. Tôi để quần áo mới trong một túi nhỏ và sạc đầy pin điện thoại. Kế hoạch của tôi là bỏ đi càng xa khu London N4 càng tốt, sau đó có thể tôi sẽ bắn vỡ đầu mình hoặc rời khỏi nước này. Tới lúc đó, tôi sẽ quyết định tùy theo tâm trạng. Để chuyện đến nước này, tôi không biết điều gì tệ hại hơn: làm con gái tôi đau đớn hay làm nó đau đớn và dành cả phần đời còn lại để trốn chạy hay ngồi sau song sắt nhà tù. Ít ra kế hoạch B không phải tổ chức đám tang.
Vậy là cuối cùng tôi cũng dọn dẹp được mớ hỗn độn bẩn thỉu, đáng kinh tởm mà cô bày ra Noelle ạ. Như tôi đã nói (hoặc nghĩ, hoặc viết, hoặc làm bất cứ cái quái gì với một người chết), Laurel sẽ có cơ hội làm quen lại với cháu ngoại mình, sau đó hai bà cháu cùng nhau đến dự buổi tiệc Giáng sinh lấp lánh như trong phim của Richard Curtis[31].
Thử tưởng tượng vẻ mặt của mọi người đi Noelle, khi hai bà cháu sóng bước vào căn nhà xinh xắn ở khu Belsize Park đẹp đẽ. Hàng lông mày đậm, vẻ thông minh phát lộ và khí chất ngời ngời của họ sẽ khiến mọi người ngất ngây. Cứ thử tưởng tượng đi Noelle.
Tôi chỉ ao ước được có mặt ở đó để chiêm ngưỡng họ.
Nhưng tôi đã tự hủy hoại đặc quyền ấy, bởi trước đó tôi đã chọn lựa niềm vui và ham muốn bản thân thay vì tôn trọng hạnh phúc của Laurel.
Noelle à, tôi đang rời khỏi London. Xe đang chạy về phía Tây, trên đường đến Slough. Thực lòng mà nói tôi thấy nhẹ nhõm lạ lùng. Cuối cùng tôi cũng rũ bỏ được cô, giống như lột bỏ lớp da chết.
Tôi chạm vào khẩu súng để trong túi mua hàng của siêu thị Sainsbury trên ghế hành khách, cảm nhận sự lạnh lùng của kim loại qua lớp nhựa. Tôi nghĩ tới cảnh họng súng chĩa lên vòm họng mình, ngón tay đặt trên cò súng. Ngày còn đẹp và sáng sủa quá. Tôi lại tưởng tượng mình lái tiếp vài giờ nữa cho đến khi tới được một ngôi làng ở Cornwall, khi màn đêm đã buông xuống và vạn vật sắp chìm vào giấc ngủ. Tôi sẽ tìm nơi ngủ qua đêm hoặc ngủ ngay trong xe. Sáng mai tỉnh dậy đã là ngày Giáng sinh, cả thế giới bên ngoài lặng lẽ trong khi hàng triệu ngôi nhà rộn rã niềm vui sau cánh cửa đóng kín. Lúc đó, tôi phải đi đâu đây? Còn hôm sau và hôm sau nữa?
Tấm thân tôi đã được thanh lọc, nay sạch sẽ, tinh khiết và tươi mới. Tôi đã hoàn thành được nhiệm vụ lớn lao nhất trong đời mình. Liệu tôi còn muốn ở trên cõi đời này khi mọi chuyện vỡ lở trên mặt báo? Chúa ơi, cứ nghĩ tới những tấm hình khủng khiếp mà họ đào bới về tôi và cô đi, Noelle. Một cặp Fred và Rose West như kiểu Brangelina[32].
Tôi chạy qua đồi Glastonbury Tor. Mặt trời bắt đầu lặn và bầu trời chuyển sang màu xám trong như ngọc trai. Ánh chiều vàng vọt chiếu lên những cột đá Glastonbury trong khi một vài người tham quan đắm chìm trong những chiếc bóng trải dài. Tới ngã tư tiếp đó, tôi chạy theo đường M5 và quay lại ngọn đồi. Từ cánh đồng ven đường, tôi ngắm cảnh hoàng hôn và nhìn bóng các cột đá lung lay rồi như to lớn hơn trong ánh sáng nhập nhoạng. Trong đầu tôi hiện ra khuôn mặt rạng rỡ của Laurel và Poppy bên ánh nến trên bàn tiệc nhà Bonny. Tôi lại nghĩ về tôi và cô, về mối ràng buộc vô cùng vô tận giữa chúng ta. Mặt mũi của chúng ta sẽ còn kề sát bên nhau trên mặt báo rất nhiều năm nữa. Tôi không muốn thấy cảnh đó. Tôi không thể quên khuôn mặt can đảm của Poppy khi tôi nắm lấy tay con bé trong phòng ngủ sáng nay và kể cho nó nghe sự thật về thân thế nó. Chiếc cằm cương nghị ghì chặt cảm xúc, cái gật đầu khe khẽ khi nó lặng lẽ lắng nghe những lời mà không cô bé chín tuổi nào đáng lý phải nghe. Con bé sẽ phải học cách sống mà không có tôi bên cạnh và tôi biết nó làm được.
Tương lai của con bé sẽ xán lạn. Tôi nghĩ tới bố mẹ mình ở Washington, biết chắc rằng môi họ sẽ cùng nhấp nháy câu Biết vậy hồi đó chúng ta bỏ nó ở bệnh viện cho rồi mà không cần nói thành lời. Đây sẽ là hoàng hôn cuối cùng của tôi, tại đúng chỗ này, ngay bây giờ vào đêm Giáng sinh. Tôi biết những giây phút sau cuối của mình sẽ trôi qua trong thứ ánh sáng đỏ-vàng gay gắt xa nơi chân trời.
Vậy là tốt rồi.
Quá tốt.
Tôi cho tay vào túi nhựa và rút súng ra.