Chương 67
Tám tháng sau
Theo và Hanna tay trong tay bước bên dưới vòm hoa kết bằng hồng trắng và hoa baby. Những cánh hoa nhạt màu bay là đà trên đầu hai người trong khi tiếng chuông nhà thờ ngân nga dọc các con đường của khu Finsbury Park. Trong một chốc, ánh mặt trời len lỏi qua những áng mây dày che phủ từ đầu ngày.
Bà Laurel nắm tay Poppy, ngắm cô con gái của bà trong lễ cưới đang chào hỏi bạn bè và cảm ơn lời chúc phúc của người qua đường bên ngoài nhà thờ. Hanna mặc chiếc váy cưới trắng ngần, mái tóc lấp lánh đá quý. Trông cô bừng sáng rực rỡ. Đứng bên cạnh cô là người chồng đẹp trai và toát lên vẻ tự tin. Tay anh ta nhẹ nhàng đặt trên lưng cô dâu, khuôn mặt tràn đầy nét tự hào.
Bà Laurel tự hỏi sao lại có lúc bà nghĩ rằng Hanna chỉ là lựa chọn thay thế của Theo? Bà không thể tin rằng bà đã từng nghĩ như thế.
Sau đám cưới một chút, chỉ ba mươi người thân thiết cùng lên chiếc xe buýt hai tầng cũ màu đỏ Routemaster. Poppy ngồi trên đùi bà Laurel, hai tay vẫn nắm bó hoa cưới mà mình mang vào nhà thờ với tư cách là cô bé cầm hoa. Bà Laurel vòng tay ôm eo Poppy, ghì lấy cô bé khi chiếc xe lắc lư tiến về phía trước. Poppy gọi bà là mama - không phải bà ngoại, không phải mẹ, không phải bà Laurel mà là mama. Cô bé tự chọn cách xưng hô.
Poppy là đứa trẻ cực kỳ can đảm và thông minh. Khi muốn khóc, cô bé khóc, nhưng khi cần vượt qua, cô bé sẽ vượt qua. Poppy nhớ về ông Floyd mỗi phút mỗi giây song cô bé hầu như là nguồn sáng, niềm vui, là mặt trời mà bà Laurel và cả gia đình xoay quanh. Poppy không khác gì một phép màu.
Không khí trên xe rất sống động, mọi người chuyện trò rôm rả. Bà Bonny và ông Paul ngồi cạnh nhau ở phía trước. Chiếc mũ to bành của bà Bonny gần như che kín tầm nhìn ở cửa kính phía trước. Ngồi sau họ là Jake và Blue. Blue ôm chiếc túi có chú chó con nhỏ xíu bên trong. Tên nó là Mister và có vẻ sẽ không lớn hơn con thỏ là mấy. Hai người họ cuống quýt với Mister như chăm con mọn kể từ khi rời Devon đến London đêm qua.
Ngồi ghế kế bên bà Laurel là Sara-Jade. Poppy đã đề nghị mời chị gái mình dù Sara-Jade không biết nhiều về Hanna và Theo. Poppy biết Sara-Jade không phải chị ruột của mình song cô bé vẫn xem cô là người nhà. Như mọi khi, Sara-Jade trông mảnh mai và khác lạ với chiếc áo khoác màu bạc phối với đầm suông màu hồng. Cô đi cùng một người đàn ông tên Tom, không rõ có phải bạn trai hay không vì cô chỉ giới thiệu đó là bạn. Hai người bạn Jacqui và Bel ngồi đối diện bà Laurel, hai cậu con trai sinh đôi ngồi mỗi đứa một bên. Hai cậu nhóc chỉ lớn hơn Poppy vài tuổi. Bà Laurel vui mừng nhận ra cuộc sống của mình một lần nữa quay lại guồng bình thường, với những người bạn thân nhất kề bên.
Ngồi bên phải bà Laurel là bố mẹ của Theo. Ông Goodman đã già nhưng bà Becky Goodman vẫn trẻ trung khó tin so với độ tuổi của bà. Bà Laurel nhìn thấy lớp da chùn kéo từ xương hàm của bà Becky về phía mang tai và xem đó là sự an ủi cho bản thân.
Đây đó trên xe, bà nhìn thấy bạn bè hồi đi học của Hanna, cha của ông Paul, ngoài ra có nhiều người lạ mặt khoảng ngoài hai mươi tuổi, xỏ những đôi giày gò bó và trang điểm quá đậm. Chắc là bạn của Theo hoặc đồng nghiệp của Hanna.
Nhưng cũng như mọi đám cưới khác, ở đây có sự góp mặt của những người đã khuất và những bóng hình.
Mẹ của bà Laurel cuối cùng cũng ra đi vào tám tháng trước nhưng vẫn còn kịp gặp Poppy. Bà nắm chặt tay Poppy và nói, “Bà biết mà, bà biết là vẫn còn điều gì đó khiến bà ở lại đây. Bà biết là có cháu ở đâu đó trên đời này, bà biết thế mà.” Một y tá chụp cho ba người một tấm hình. Lẽ ra phải là bốn người nhưng ba vẫn tốt hơn hai. Một tuần sau, bà Ruby qua đời.
Người anh trai vô vọng của bà Laurel cũng không có mặt. Ông ấy từ Dubai bay về hồi tháng Một để dự tang lễ mẹ mình và nói không thể đi về hai lần một năm.
Và dĩ nhiên, Ellie không có ở đám cưới.
Bà Laurel vẫn chưa nói cho Poppy sự thật về Ellie. Bà chỉ nói Ellie bỏ nhà đi rồi bị xe tông và bị bỏ lại trong rừng. Trong khoảng thời gian từ lúc bỏ đi đến lúc bị xe tông, Ellie có con và Noelle đã nhận nuôi đứa bé. Đến khi không nuôi được nữa, Noelle đưa đứa bé cho ông Floyd.
Bà cũng không đả động tới xác chết trong vườn nhà ông Floyd. Bà gói ghém chút đồ đạc cho Poppy rồi dẫn cô bé tới căn hộ của mình ở Barnet trong vòng vài ngày. Trong khoảng thời gian đó, người ta dựng một cái lều lớn bằng nhựa phủ trên luống đất và trực thăng quần thảo trên đầu. Về phần Floyd, bà nói rằng ông ta đã tự sát vì cảm thấy tội lỗi khi đóng giả làm cha Poppy.
Poppy nuốt nước mắt rồi gật đầu với vẻ dũng cảm, sắt đá đặc trưng của cô bé. “Cháu không hề quan tâm đến điều đó. Ông ấy là một người cha rất tốt, thực sự vậy. Ông ấy không cần cảm thấy có lỗi. Ông ấy đâu cần phải chết.”
“Đúng vậy, ông ấy không cần phải làm như thế,” bà Laurel gạt giọt nước mắt lẻ loi chảy xuống gò má Poppy rồi vỗ về cô bé trong vòng tay.
Chiếc xe buýt dừng lại bên ngoài một nhà hàng ven kênh đào, nơi Theo và Hanna tổ chức tiệc cưới. Những người dự tiệc xuống xe, vuốt tà váy và cài lại áo khoác, đưa tay giữ nếp tóc trước cơn gió mạnh rì rào thổi qua mặt nước kênh. Ông Paul lại gần, chạm vào tay áo khoác của bà Laurel, “Em ổn không?”
Bà gật đầu. Bà ổn dù đời bà đang đảo lộn. Bà lại làm mẹ ở tuổi năm mươi lăm. Bà chuẩn bị hộp cơm trưa mỗi sáng và ghi chú thời khóa biểu của Poppy trong nhật ký. Mỗi ngày hai lần, bà đến trường học đưa đón và luôn nghĩ về ai đó khác trước mọi quyết định. Dĩ nhiên, bà vẫn bị chấn thương tâm lý sau khi biết về quãng thời gian cuối đời của Ellie. Vài đêm khi nhắm mắt lại, bà thấy mình ở trong căn hầm đó, mắc kẹt giữa bốn bức tường ốp gỗ thông, tuyệt vọng nhìn lên ô cửa sổ dù biết rằng sẽ không ai biết được mình ở bên dưới. Nhưng rồi ác mộng cũng dần phôi phai.
Con gái bà đã chết, mẹ bà cũng qua đời, còn chồng bà đang sống với một phụ nữ khác tốt hơn bà. Nhưng Laurel thấy rất ổn, bởi bà có Hanna, Jake và giờ có thêm Poppy, Theo. Quan hệ giữa bà và Sara-Jade sâu sắc hơn nhiều kể từ khi ông Floyd chết. Bà gặp cô thường xuyên, một phần vì Poppy, một phần là cho chính bà. Bà thấy ở Sara-Jade có gì đó giống mình và bà muốn chăm chút cho sự tương đồng mà theo bà là quan trọng đó.
Hanna sống cùng Theo. Căn hộ u ám ở Woodside Park được đem cho thuê và bà Laurel không còn đóng vai bà dọn dẹp nữa. Quan hệ giữa hai mẹ con hoàn toàn biến đổi. Giờ đây họ là bạn bè. Sự gắn kết giữa Hanna và Poppy trở thành kết quả tốt đẹp nhất sau sự ra đi của Ellie. Poppy sùng bái Hanna, còn Hanna cưng chiều Poppy. Hai người họ gần như không thể tách rời.
Bà Laurel bắt gặp ánh mắt của Hanna khi hai người đến ghế ngồi trong sảnh tiệc. Bà mỉm cười và Hanna nháy mắt, gửi tới mẹ một nụ hôn gió. Cô con gái xinh đẹp của bà. Cô con gái vàng ngọc của bà.
Bắt lấy nụ hôn gió, bà Laurel đặt nó cạnh trái tim mình.