Lời kết
Người phụ nữ nắm mảnh giấy trong tay, nhìn viên nữ cảnh sát đằng sau tấm kính xanh một cách chán chường. Viên cảnh sát nói với cô rằng sẽ có người đến tiếp nhận thông tin trong vòng một phút nhưng đã gần nửa giờ trôi qua. Nếu không đi bây giờ, người phụ nữ sẽ dính vé phạt vì đậu xe quá giờ và túi ức gà đông lạnh trong cốp xe của cô bắt đầu rã đông.
Ráng chờ thêm một phút nữa, người phụ nữ lên tiếng, “Xin lỗi, tôi thật sự không muốn làm phiền nhưng vé đậu xe của tôi sắp hết giờ và tôi có việc phải đi gấp. Tôi để mảnh giấy này lại đây cho cô nhé?” Cô giơ cao mảnh giấy lên.
Cô cảnh sát hết nhìn người phụ nữ rồi nhìn sang mảnh giấy. “Xin lỗi?” Cô ta nói như thể chưa từng gặp người đứng trước mặt lẫn tờ giấy được nhắc tới.
“Cái lá thư này này. Nó nằm trong cuốn sách mà tôi mua ở cửa hàng của Hội Chữ thập đỏ,” người phụ nữ giải thích, rõ ràng đã cố hết sức để không lộ vẻ nôn nóng.
“À, được chứ. Tôi sẽ nhận nó.”
Người phụ nữ đưa lá thư cho viên cảnh sát và quan sát cô ta đọc nó. Khuôn mặt người cảnh sát biến đổi từ thờ ơ sang buồn bã và cuối cùng là sốc. “Xin lỗi, làm ơn cho tôi biết cô thấy lá thư này ở đâu?” Cô ta hỏi lại.
“Tôi đã nói rồi mà,” người phụ nữ tỏ ra sắp hết kiên nhẫn đến nơi. “Tháng trước tôi mua một cuốn sách ở cửa hàng của Hội Chữ thập đỏ trên đường Stroud Green. Một cuốn sách của Maeve Bincy. Tới tối qua tôi mới đọc lướt sách thì mảnh giấy này rơi ra. Là thư của cô bé tội nghiệp đó đúng không? Cô bé sinh con trong tầng hầm ấy?”
Viên cảnh sát nhìn người phụ nữ, đôi mắt ướt nước. “Đúng vậy, là thư của cô bé ấy.”
Cả hai người cùng đọc lại lá thư trong yên lặng. Họ căng mắt ra để đọc những dòng chữ nhỏ xíu nén sát lại với nhau trên mảnh giấy vụn bé tí.
Gửi đến người tìm thấy mảnh giấy này, tôi tên là Ellie Mack.
Tôi mười bảy tuổi. Noelle Donnelly dẫn tôi đến nhà cô ta vào ngày 26 tháng Năm năm 2005 và bắt giam tôi trong tầng hầm khoảng một năm rưỡi. Tôi có một đứa con. Tôi không biết cha nó là ai và tôi chắc chắn là mình vẫn còn trinh. Tên con gái tôi là Poppy, chào đời vào tháng Tư năm 2006. Tôi không biết con tôi đang ở đâu và ai đang chăm sóc nó nhưng làm ơn, hãy tìm nó nếu bạn có thể. Làm ơn tìm con tôi, chăm sóc nó và nói với nó rằng tôi yêu nó. Làm ơn cho nó biết là tôi đã chăm sóc nó hết mức có thể. Nó là đứa bé tuyệt diệu nhất thế gian này. Còn nữa, làm ơn báo cho gia đình tôi khi bạn đọc được những dòng này. Mẹ tôi tên Laurel Mack, cha tôi tên Paul và tôi còn có một anh trai tên Jake và một chị gái tên là Hanna. Nhờ bạn nói với họ rằng tôi lấy làm tiếc và tôi yêu họ nhiều hơn bất cứ thứ gì trên thế giới. Họ không cần phải đau khổ về những gì đã xảy ra với tôi, bởi tôi rất can đảm, thông minh và mạnh mẽ.
Trân trọng,
Ellie Mack