Chương 8
Cả thế giới như dồn nén với đủ thứ điềm gở khi bà Laurel phóng hết tốc lực cho phép đến đồn cảnh sát ở Finsbury Park. Bà thấy người nào trên đường cũng có vẻ nham hiểm và xấu xa như thể sắp gây ra tội ác mờ ám. Ngay cả những tấm bạt bay phần phật trong cơn gió lộng cũng từa tựa đôi cánh của chim săn mồi sắp sà xuống đường và tiêu diệt bà. Adrenaline trong cơ thể bà dâng cao, xuyên thủng sự mệt mỏi bao phủ bà. Từ năm 2005 tới giờ, bà chưa bao giờ ngon giấc. Bà sống một mình bảy năm nay, ban đầu là tại ngôi nhà cũ. Ba năm trước, bà chuyển tới căn hộ đang sống, sau khi ông Paul đặt dấu chấm hết cho bất cứ cơ hội hàn gắn nào bằng cách hẹn hò với một phụ nữ.
Người phụ nữ đó rủ ông tới sống chung và ông đồng ý. Bà không bao giờ hiểu nổi sao ông ấy làm được như vậy, làm sao vẫn tìm được cách sống tốt giữa một mớ bòng bong đổ vỡ. Nhưng bà không đổ lỗi cho ông, không mảy may. Bà ước gì cũng làm được như ông. Phải chi bà có thể thu xếp đồ đạc vào vài ba cái vali lớn, nói lời tạm biệt với bản thân, chúc bản thân sống tốt, cảm ơn bản thân vì tất cả hồi ức. Phải chi bà có thể tự nhìn mình một cái trìu mến, dù chỉ trong khoảnh khắc, rồi lặng lẽ đóng cửa, ngẩng mặt lên đón ánh nắng sớm mai đang đùa nghịch hân hoan và chờ đón một tương lai mới mẻ, tươi sáng. Giá mà làm được, bà sẽ làm tức khắc. Bà thực sự mong muốn điều đó.
Jake và Hanna cũng dọn đi, nhanh hơn bà nghĩ. Nếu cuộc sống gia đình không có cú bẻ lái đột ngột từ mười năm trước, có lẽ hai đứa không rời nhà sớm như thế. Nhiều bạn bè của bà có con cái cỡ tuổi Jake, Hanna và chúng vẫn ở cùng bố mẹ. Họ than thở suốt, từ mấy cái hộp nước cam rỗng không nằm chỏng chơ trong tủ lạnh, tiếng “hú hí” phát khiếp tới cái cảnh say khướt, chân nam đá chân chiêu từ hộp đêm về nhà lúc bốn giờ sáng. Cái trò ồn ào đó khiến chó sủa ầm ĩ, báo hại họ đang ngủ phải bật dậy. Bà Laurel thì khác. Bà ước ao được nghe tiếng đứa con nào đó của mình lảo đảo về nhà lúc rạng sáng. Bà muốn thấy đống bát đĩa chưa rửa và quần áo nhàu nhĩ (lẫn cả đồ lót) bỏ bừa bãi trên sàn nhà biết mấy. Thế nhưng, hai đứa con của bà không hề ngoảnh lại một khi chúng nhìn thấy lối thoát. Jake sống ở Devon với cô bạn gái tên Blue. Cô nàng giữ rịt lấy thằng bé và chưa gì đã nói đến chuyện con cái dù mới yêu đương được một năm. Hanna sống trong căn hộ bé tí, u ám cách nhà mẹ khoảng một dặm. Con bé làm lụng tới mười bốn tiếng một ngày, kể cả cuối tuần, mục đích không gì khác ngoài tiền thưởng. Dù không đứa nào làm thế giới này sáng sủa hơn, nhưng mà người trẻ nào chẳng thế. Những đứa trẻ từng ấp ủ nhiều giấc mơ, hoài bão, thao thao nói về các vũ công ba lê, ngôi sao nhạc pop, nghệ sĩ piano và các nhà khoa học đột phá cuối cùng cũng rúc đầu vào một văn phòng nào đó. Tất cả, không trừ đứa nào.
Căn hộ của bà Laurel nằm ở Barnet, mới xây, có một phòng ngủ cho bà, một phòng ngủ cho khách và một ban công đủ rộng để trồng vài cái cây, kê thêm bộ bàn ghế. Ngoài ra còn có căn bếp với các đồ dùng màu đỏ sáng chói và một chỗ đậu xe có sẵn. Bà chưa bao giờ nghĩ sẽ ở trong một căn hộ như thế nhưng sống ở đây dễ chịu và an toàn.
Giờ thì chồng con bà đều đã rời đi, cả con mèo cũng không còn. Nó đã cố gắng hết sức để sống vì bà cho tới khi nó gần hai mươi mốt tuổi. Bà làm gì cho hết ngày bây giờ? Ba ngày một tuần bà làm việc tại phòng marketing của một trung tâm mua sắm ở High Barnet. Mỗi tuần một lần, bà đi thăm người mẹ đang ở viện dưỡng lão tại hạt Enfield. Cũng một tuần một lần, bà đến lau dọn căn hộ của Hanna.
Thời gian còn lại, bà dành cho những việc mà tự bà biết là chẳng quan trọng gì, như tới các nhà vườn mua cây cảnh trang trí ban công hay đến thăm những người bạn mà từ lâu bà không hề đoái hoài. Bà cùng họ uống cà phê (bà rất hờ hững) và nói những câu chuyện dù bà chẳng hứng thú gì. Bà đi bơi một tuần một lần, không phải để giữ sức khỏe mà chẳng qua đó là thói quen quen thuộc tới nỗi bà không nghĩ ra lý do nào đủ thuyết phục để dừng lại.
Kể lể như vậy để hiểu rằng, bà cảm thấy lạ lẫm thế nào khi mà sau ngần ấy năm trời mới rời khỏi nhà một cách vội vã để làm một việc thực sự quan trọng. Người ta sắp cho bà xem một điều gì đó. Có thể là một mẩu xương, một mảnh vải thấm máu hay một tấm ảnh chụp thi thể trương phình trôi nổi ở một vùng nước hẻo lánh nào đó? Rốt cuộc thì sau mười năm hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, bà sắp được biết một điều gì đó. Biết đâu, người ta cho bà xem chứng cứ rằng con bà vẫn còn sống hoặc ngược lại. Tâm hồn trĩu nặng của bà vẫn đặt cược vào vế đầu của ý nghĩ. Tim bà như loạn nhịp khi lái xe về hướng Finsbury Park.