10 HIỆN TẠI
Không. Không thể nào.
Tôi lùi lại một bước, tim rơi xuống dạ dày. Tôi đã hy vọng đây chỉ là một sự nhầm lẫn nào đó, nhưng không phải. Thảo nào người trong phòng 905 trông quen đến thế.
Đó từng là bạn thân nhất của tôi. Jade Carpenter.
Có thể chỉ là sự trùng hợp thôi, nhưng cũng có thể không. Bệnh viện này có khoa tâm thần lớn nhất vùng, và nó chỉ cách ngôi nhà nơi Jade lớn lên và có lẽ vẫn đang sống một quãng ngắn. Và sự thật là, Jade gặp rất nhiều vấn đề nghiêm trọng. Cô ấy đã ra vào Khu D này suốt từ khi chúng tôi mới mười sáu tuổi. Thế nên, thực ra tôi cũng không nên quá ngạc nhiên khi thấy tên cô ấy trong danh sách bệnh nhân.
Tôi tự hỏi không biết lần này tại sao cô ấy lại vào đây. Tôi biết lần đầu là vì chuyện gì, nhưng lần này thì không. Cô ấy còn có thể làm gì tệ hơn chuyện năm xưa nữa chứ?
Tôi có thể mở ra xem. Chẳng có gì ngăn tôi khỏi việc cầm hồ sơ của cô ấy lên và lật vài trang để tìm câu trả lời. Ừ thì, việc đó là sai về mặt đạo đức. Và về mặt pháp lý, chắc chắn cũng có vấn đề, vì chúng tôi được dặn là tuyệt đối không được xem hồ sơ của người thân hay bạn bè. Nhưng nếu tôi xem thì cũng đâu có ai biết đâu. Tôi cũng không cần đọc hết cả tập hồ sơ. Chỉ cần vài trang đầu thôi. Sẽ chẳng ai phát hiện.
“Bắn tơ!” một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau quầy y tá.
Tôi giật bắn người, lập tức lùi khỏi chỗ hồ sơ, mặt nóng bừng như vừa bị bắt quả tang làm điều xấu. Dù chẳng ai biết trong đầu tôi vừa nghĩ gì, cảm giác tội lỗi vẫn trào lên như sóng.
Người vừa cất tiếng là một người đàn ông mặc chiếc áo phông Spider-Man cũ kỹ và quần thể thao, trên cổ tay đeo vòng trắng, dấu hiệu cho thấy anh ta là bệnh nhân, chứ không phải nhân viên. Mà không cần đến chiếc vòng ấy tôi cũng đoán ra được. Anh ta đang cúi nhìn cổ tay mình, môi mím chặt đầy tập trung.
“Bắn tơ,” anh ta lặp lại, phát âm rõ từng chữ một.
Cameron đặt hồ sơ đang cầm xuống giá, nghiêng đầu hỏi: “Anh ta là ai vậy?”
“Anh ta à?” Ramona ngẩng mắt lên khỏi trang tạp chí bóng bẩy đang ghi tiêu đề ‘những điều nên và không nên khi phối đồ’. “Ồ, đó là Daniel Ludwig. Nhưng bọn tôi đều gọi anh ta là Spider-Dan.” Khóe môi cô ấy hơi giật nhẹ. “Vì anh ta nghĩ mình là Spider-Man.”
Dan Ludwig vẫn cúi nhìn cổ tay mình. “Bắn tơ,” anh ta lại nói, giọng đều đều gần như không có cảm xúc.
Miệng Cameron há hốc. Anh ta quay lại giá hồ sơ, chộp lấy tập mang nhãn LUDWIG. “Tôi chọn anh ta!”
Quý ông tử tế lịch thiệp chưa kìa!
Tôi quay lại giá để chọn bệnh nhân khác. Tôi sẽ không xem hồ sơ của Jade. Làm vậy thực sự rất sai. Không thể tin nổi là tôi vừa mới định làm chuyện đó. Tôi sẽ tìm một bệnh nhân khác.
Tôi nhìn sang tập hồ sơ kế bên. Phòng 906. Tên trên bìa là SCHOENFELD. Tôi kéo tập hồ sơ ra và đọc tên đầy đủ trên tờ thông tin bệnh nhân: William Schoenfeld. Ừ, chắc chắn tôi không học chung trường trung học với anh ta rồi. Và anh ta cũng không bị nhốt trong phòng cách ly, trói vào giường bằng dây cố định. Có lẽ vậy là tốt nhất rồi.
Tôi lật sang trang đầu tiên. Phần lớn thông tin chắc nằm trong hồ sơ điện tử đang không truy cập được nhưng tập hồ sơ này ít nhất vẫn có các bản sao từ hồ sơ cấp cứu, ghi lại lần nhập viện của anh ta vài đêm trước.
William Schoenfeld, nam, 29 tuổi, không có tiền sử bệnh lý, được đưa vào phòng cấp cứu sau vài tháng nghe thấy những giọng nói thúc giục anh ta giết người. Bản ghi từ phòng cấp cứu mô tả Schoenfeld là người nhếch nhác, bối rối, thường xuyên lẩm bẩm một mình. Bác sĩ chẩn đoán anh ta bị tâm thần phân liệt và kê đơn thuốc chống loạn thần. Sau đó, anh ta đồng ý chuyển đến khoa tâm thần để được đánh giá và điều trị thêm.
Và đến đó thì ghi chú dừng lại.
Tôi nhìn chằm chằm vào trang cuối cùng, không biết nên làm gì. Có lẽ anh Schoenfeld này không nguy hiểm, nếu có, hẳn anh ta đã bị nhốt lại như Sawyer rồi. Nhưng người này lại thường nghe thấy giọng nói xúi giục mình giết người. Có lẽ đây không phải bệnh nhân tôi nên chọn.
Một giọng nói trong tâm trí tôi lại vang lên, ‘chính vì thế mới nên gặp anh ta chứ’.
Dù sao thì, phải gặp được một người điên thực sự thì mới biết được mình có điên hay không.